Vẫn còn một phòng xưng tội trong nhà nguyện ở trung tâm Coopers Chase. Giờ đây nó được sử dụng làm nơi lưu trữ đồ đạc cho những người dọn dẹp. Joyce đã giúp Elizabeth dọn sạch căn phòng, chất những hộp đựng đồ cọ sàn lên bàn thờ cung thánh, xếp gọn gàng sau lưng Chúa Kitô. Elizabeth đã dọn dẹp lại toàn bộ nơi này, thậm chí còn đánh bóng cả mấy tấm lưới sắt. Cuối cùng, bà ấy đặt một đôi đệm Orla Kiely lên dãy ghế gỗ cứng.
Elizabeth từng thực hiện nhiều cuộc thẩm vấn vào thời của mình, và đưa nhiều người ra trước công lý. Nếu có những đoạn băng ghi lại các cuộc thẩm vấn ấy, chúng hẳn đã bị chôn vùi, xóa hoặc đốt từ lâu. Hoặc ít ra thì đó cũng là một hy vọng tha thiết của Elizabeth.
Luật sư? Không. Đúng thủ tục? Chắc chắn là không rồi. Chỉ cần là bất cứ điều gì giúp đạt được kết quả nhanh nhất.
Không bao giờ có chuyện đụng chạm thân thể, đó không phải là phong cách của Elizabeth. Bà ấy biết chuyện đó vẫn luôn xảy ra, nhưng nó không bao giờ hiệu quả. Tâm lý học mới là chìa khóa. Luôn thử những điều bất ngờ, luôn tiếp cận từ một góc độ mới, luôn tựa lưng vào ghế, dành ra thật nhiều thời gian, và chờ đợi họ kể lại tất cả. Giống như toàn bộ quá trình đó là ý muốn của người kia ngay từ đầu. Và vì vậy, bạn luôn cần một góc độ để tiếp cận, một cái gì đó bất ngờ. Một cái gì đó dành riêng cho họ.
Như mời một linh mục đến lắng nghe lời xưng tội vậy.
Elizabeth nhận ra mình rất thích Donna và Chris. Câu lạc bộ Án mạng ngày thứ Năm đã gặp may mắn với họ. Hãy tưởng tượng xem họ sẽ phải buồn chán đến thế nào nếu không có hai người đó. Tuy vậy, bà biết rằng ngay cả Donna và Chris cũng có những giới hạn, và điều này đã vượt quá giới hạn đó. Nhưng nếu bà có thể sử dụng phép thuật của mình với Matthew Mackie, bà biết họ sẽ tha thứ cho bà.
Nhưng nếu phép thuật không hiệu quả thì sao? Giả như phép thuật của bà ấy chỉ còn nằm trong ký ức? Bà ấy đã sai khi cho rằng Ian Ventham giết Tony Curran, phải không nào?
Nhưng Matthew Mackie thì khác. Đây là một người đàn ông đã xô xát với Ventham. Một người đàn ông tưởng như không thể xuất hiện, nhưng lại có mặt trong bức ảnh được chụp trong chính nhà nguyện này. Một người vừa là linh mục, vừa không phải là linh mục. Một người đàn ông đã xóa đi những dấu vết của mình.
Cho đến khi có một kẻ quyết định đào xới nghĩa địa lên. Nghĩa địa của ông ấy?
Và có một người đàn ông đang trên đường tới đây, ngay lúc này. Trong khi ông ta sẽ thoải mái hơn nếu được ở nhà. Ông ta đến để xưng tội? Ông ta đến để tìm hiểu những gì Elizabeth đã biết? Hay ông ta đến với một ống tiêm đầy fentanyl?
Elizabeth chưa bao giờ sợ hãi cái chết, nhưng cùng lúc đó, trong giây phút này, bà nghĩ về Stephen.
Thật lạnh lẽo khi ngồi trong bóng tối thăm thẳm của nhà nguyện và Elizabeth rùng mình. Bà cài nút chiếc áo cardigan, sau đó nhìn đồng hồ. Bà sẽ sớm tìm ra, bằng cách này hay cách khác.