Chris Hudson ở trong một phòng giam nhỏ, đối diện với một người đàn ông to lớn. Phòng giam nhỏ là phòng thẩm vấn của Nhà tù Trung tâm Nicosia và người đàn ông to lớn là Costas Gunduz. Cha của Gianni Gunduz.
Chris đang ngồi trên ghế bê tông, được bắt chặt vào sàn. Lưng ghế thẳng đứng. Đó hẳn là chiếc ghế khó chịu nhất mà Chris từng ngồi, nếu như anh ấy không vừa bay đến Síp trên máy bay của hãng Ryanair.
Chris rất ít đi công tác nước ngoài và các chuyến đi cách nhau rất xa. Nhiều năm trước, anh đã đến Tây Ban Nha để áp tải Billy Gill về nước, đó là một tay buôn đồ cổ bảy mươi tuổi đến từ Hove, người đã điều hành hoạt động làm giả đồng một bảng Anh từ một ga-ra gần bờ biển. Đó là một công cuộc kiếm chác nho nhỏ, hoạt động khá tốt mà không bị phát hiện trong nhiều năm, cho đến khi, với sự ra đời của đồng xu hai bảng, Billy liền trở nên tham lam. Những đồng xu của hắn ta trông rất tuyệt, nhưng chuyện ngày càng đi xa, và sau một khoảng thời gian cảnh sát theo dõi một tiệm giặt là nhỏ ở Portslade, xưởng đúc tiền của Billy đã bị phát hiện và Billy chạy trốn về một vùng đất nhiều ánh nắng, với cái túi quần rủng rỉnh leng keng.
Ký ức của Chris về chuyến đi đó là anh phải có mặt trên một chuyến bay không chính thức, rất chật chội, khởi hành từ nơi nào đó tại Tây Ban Nha mà tên bắt đầu bằng chữ A, ngồi xe thêm bốn mươi lăm phút trong cái nóng oi bức, chiếc xe van dừng lại và anh tiếp quản một Billy Gill đã bị còng tay, rồi anh chờ bảy giờ để được đáp bay về nhà, trong khi nghe Billy Gill kể về việc không thể kiếm được xốt Marmite ở Tây Ban Nha.
Rồi vài năm sau đó có khóa học phổ cập công nghệ thông tin ở đảo Wight. Và đó, là tất cả những kinh nghiệm của anh về du hành ở nước ngoài.
Giờ thì đảo Síp rất khác. Rất nóng, hẳn rồi, nhưng còn hơn thế. Anh được Joe Kyprianou đón tại sân bay Larnaca và đưa đến thủ đô. Đó là tay thám tử người Síp hiện đang ngồi bên cạnh anh. Nhà tù đẹp và mát mẻ, Chris phát hiện ra rằng không thể đổ mồ hôi khi ngồi trên một chiếc ghế bê tông. Từ lúc cửa phòng giam đóng lại, anh liền trở nên phấn khởi.
Costas Gunduz, theo như Chris đoán, đã ở tuổi bảy mươi, nhưng ít nói hơn Billy Gill rất nhiều.
Chris hỏi: “Lần cuối cùng ông nhìn thấy Gianni là khi nào?”
Costas nhìn thẳng vào anh và nhún vai.
“Tuần trước? Hay năm ngoái? Anh ta có đến thăm ông không? Thôi nào, Costas.”
Costas nhìn ngó móng tay của mình. Chris để ý thấy bộ móng tay như vậy là không thể chê vào đâu được đối với một người đàn ông trong tù.
“Nghe đây, ông Gunduz. Chúng tôi có hồ sơ cho thấy con trai ông đã trở lại Síp vào ngày mười bảy tháng Năm năm 2000. Hạ cánh xuống sân bay Larnaca lúc khoảng hai giờ chiều. Và từ thời điểm đó đến nay, không có gì nữa. Không một dấu vết. Tại sao có thể như vậy được, ông nghĩ thế nào?”
Costas suy nghĩ một lúc. “Tại sao anh lại muốn tìm Gianni? Sau một khoảng thời gian dài tới vậy?”
“Tôi muốn nói chuyện với anh ta về một vụ phạm tội ở Anh. Để loại trừ anh ta khỏi danh sách tình nghi.”
“Một vụ khá lớn xét theo việc anh phải bay tới tận đây? Đúng không?”
“Một vụ khá lớn, ông Gunduz, đúng vậy.”
Costas Gunduz chậm rãi gật đầu. “Và anh không thể tìm thấy Gianni?”
“Tôi biết anh ta đã ở đâu lúc hai giờ chiều vào ngày mười bảy tháng Năm năm 2000, nhưng sau đó thì tôi mù tịt,” Chris nói. “Anh ta sẽ đi đâu? Anh ấy sẽ gặp ai?”
“Chà,” Costas nói, vươn người ngồi cao lên, “Lẽ ra nó sẽ đến gặp tôi.”
“Và rồi anh ta có tới không?”
Costas hơi nghiêng người về phía trước và mỉm cười với Chris. Sau đó, nhún vai một lần nữa. “Tôi nghĩ đã hết giờ rồi. Chúc anh may mắn. Hãy tận hưởng Síp.”
Joe Kyprianou hiện cũng rướn người về trước và soi xét Costas Gunduz.
“Costas và anh trai Andreas, họ đã từng ăn trộm xe máy, Chris, ở Nicosia này, và chuyển xe đến Thổ Nhĩ Kỳ. Khá dễ dàng, nếu anh có một tay trong ở mỗi cảng. Họ có một nhà xưởng nhỏ, xóa số khung xe, thay đổi đăng ký, đúng vậy không, Costas?”
Costas nói: “Cách đây rất lâu rồi.”
“Sau đó, thỉnh thoảng còn có xe hơi nữa. Nhưng tất cả xe vẫn có thể được đưa lên cùng một con thuyền, cùng với những gã vẫn nhắm mắt làm ngơ, vì vậy nên mọi thứ đều tốt đẹp đối với Costas và Andreas. Năm tháng trôi qua, xe đạp và ô tô, ô tô và xe đạp. Và những chiếc xe ô tô đồng nghĩa với việc bọn họ cần một xưởng lớn hơn, một chiếc xe tải lớn hơn và những chiếc thùng lớn hơn.”
“Và một khoản tiền lớn hơn cho Costas?” Chris hỏi khi nhìn Costas.
“Chắc chắn là một khoản tiền lớn hơn. Vì vậy, tất cả đều yên ổn và mọi người đều vui vẻ, Costas và Andreas đã làm rất tốt. Và sau đó là năm 1974 và Thổ Nhĩ Kỳ xâm lược nơi này. Anh biết chuyện đó chứ?”
“Có biết,” Chris nói. Thực ra anh không biết, nhưng anh thực sự muốn ăn một bữa trước khi phải lên chuyến bay khứ hồi và anh cá rằng câu chuyện xâm lược này nọ sẽ rất dài. Anh sẽ tra cứu trên Wikipedia nếu nó trở thành chi tiết quan trọng.
“Người Thổ Nhĩ Kỳ xâm lược, họ đánh chiếm Bắc Síp. Người Síp gốc Hy Lạp ở phía bắc di tản xuống phía nam, người Síp gốc Thổ Nhĩ Kỳ ở phía nam thì đi lên phía bắc. Và đó chính là Costas và Andreas.”
“Vậy là Costas đã đi lên phía bắc?”
Joe Kyprianou cười. “Ông đã chuyển lên phía bắc đúng không Costas? Nicosia bị cắt làm đôi, người Thổ Nhĩ Kỳ ở phía bắc thành phố, người Hy Lạp ở phía nam. Vậy là họ di chuyển lên phía bắc của Green Line và thấy mình đã đến một thế giới hoàn toàn khác.”
Cần tra cứu Green Line trên Google, Chris nghĩ.
“Và, Costas ạ, ông đã đánh hơi được cơ hội trong thế giới mới này, phải không? Bắt đầu một công việc kinh doanh mới.
“Ma túy à?” Chris hỏi. “Costas hư hỏng quá nhỉ.”
Costas nhún vai.
“Ma túy,” Joe Kyprianou xác nhận. “Họ đã thuê đúng người. Vận chuyển ma túy từ Thổ Nhĩ Kỳ vào Bắc Síp. Sau đó từ Bắc Síp đến bất cứ nơi đâu, bất cứ ai. Việc làm ăn mở rộng rất, rất nhanh và đều được bảo kê. Đất nước biên giới, anh hiểu chứ? Mười năm trôi qua, hai anh em điều hành mọi thứ, họ là những vị vua của phương bắc. Không thể chạm tới, Chris ạ, cả gia đình đó. Họ làm từ thiện, mở trường học, mọi thứ. Gunduz. Anh chỉ cần nói cái tên ấy ở Bắc Síp và chờ xem điều gì sẽ diễn ra.”
Chris gật đầu, anh hiểu rồi. “Khi Gianni hạ cánh trở lại đây vào năm 2000, anh ta đã biến mất và không bao giờ có ai nhìn thấy anh ta nữa. Có lệnh bắt giữ, chúng tôi đã cho các sĩ quan bay tới đây, cảnh sát Síp đã tìm kiếm, nhưng không thấy gì cả.”
Joe gật đầu. “Thật sự rất đơn giản, Chris. Nếu Gianni phải nhanh chóng rời khỏi nước Anh, anh ta chỉ cần gọi điện cho bố. Anh ta đáp xuống sân bay, Costas cử người đến đón, đốt hộ chiếu, cung cấp hộ chiếu mới ngay lập tức. Một chàng trai mới, tên mới, trở lại Bắc Síp, trở lại với công việc làm ăn. Chỉ ngay ngày hôm sau, tôi đảm bảo. Đó có phải là những gì đã xảy ra không, Costas?”
Costas nói: “Chẳng có gì xảy ra cả.”
“Còn cuộc tìm kiếm?” Chris hỏi. “Người của chúng tôi? Người của các anh?”
“Chẳng có cơ may nào,” Joe nói. “Tôi sẽ không nói những điều tệ hại, Chris, vì anh hiểu chuyện mà. Nhưng không đời nào họ thử tìm kiếm. Không phải ở nơi này. Hãy xem liệu người phía anh có ghi chép lại không. Họ không được đặt chân đến Bắc Síp. Vào năm 2000, anh không thể tin nổi quyền lực mà Costas nắm giữ. Ông sở hữu mọi thứ và làm chủ tất cả mọi người, đúng chứ Costas?”
Joe nhìn Costas. Costas gật đầu.
“Giờ vẫn vậy, ngay cả khi ở trong tù. Vì thế, dù anh là một cảnh sát giỏi đến đâu, thì thử làm gì cơ chứ? Gianni có thể ở đây, có thể là Thổ Nhĩ Kỳ, có thể là Mỹ hoặc đã trở lại Anh. Anh có thể nhận ra Costas biết anh ta ở đâu, nhưng ông ta sẽ không bao giờ giúp anh.”
Costas ra dấu hiệu đồng tình.
Chris nói: “Liệu anh ta có thể bay đến Vương quốc Anh không? Dưới bất kỳ tên nào, giết Tony Curran và bay trở lại, và chúng ta vẫn chẳng biết gì?”
Joe gật đầu. “Chắc chắn rồi. Nếu anh ta bay đến Vương quốc Anh, anh ta vẫn sẽ nhận được sự giúp đỡ ở đó. Liệu có tay người Síp nào có thể giúp anh ta không? Cho anh ta chỗ trú ẩn? Một ai đó có thể vẫn e dè Costas và những gì ông ta có khả năng thực hiện?”
Chris nhún vai, nhưng đã ghi nhớ nhận xét này.
Costas thấy vậy là đã đủ và đứng lên. “Chúng ta xong chưa, các quý ông?”
Chris gật đầu, anh đã hết cách. Anh biết ai là kẻ chuyên nghiệp khi thẩm vấn họ. Chris lấy danh thiếp ra và đặt nó lên bàn, trước mặt Costas.
“Liên hệ của tôi, nếu ông nhớ ra được gì.”
Costas nhìn danh thiếp, rồi nhìn Chris, rồi quay lại tấm danh thiếp và cười rung cả bụng. Ông ta nhìn sang Joe Kyprianou và nói điều gì đó mà Chris không thể hiểu được. Joe Kyprianou cũng cười. Costas nhìn lại Chris lần cuối và lắc đầu, kiên định, nhưng không phải theo một cách thô lỗ.
Chris nhún vai với Costas. Anh cũng là một tay chơi chuyên nghiệp.
Chris đã tra cứu trước trên Google, có một cửa hàng Starbucks và một tiệm Burger King tại sân bay Larnaca. Ngày nay bạn ngày càng ít thấy Burger King. Đã đến lúc rời đi. Anh đứng dậy.
“Cuối cùng thì ông đã bị bắt vì tội gì vậy, Costas?” Chris hỏi.
Costas khẽ mỉm cười. “Tôi đã mua một chiếc Harley Davidson, từ Mỹ, vận chuyển nó tới đây. Quên trả thuế.”
“Ông đang đùa à? Và người ta kết án chung thân cho ông?”
Costas Gunduz lắc đầu. “Bị kết án giam giữ hai tuần và sau đó thì tôi giết một tay lính canh.”
Chris gật đầu. “Gia đình ông cũng ra gì đấy.”