Câu Lạc Bộ Án Mạng Ngày Thứ Năm

Lượt đọc: 3360 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 96

Vậy là, theo Chris, chuyện là thế này. Gianni Gunduz đã xoay xở để biến mất khỏi tầm ngắm, đứa con trai hoang đàng trở về, được gia đình hùng mạnh của mình bảo vệ. Bây giờ, cần tìm hiểu xem liệu Gianni gần đây có bay tới Anh không. Một chuyến đi về lại miền ký ức. Nhưng dưới cái tên nào? Và với khuôn mặt nào? Gianni có thể đến và đi tùy thích.

Chris đã đến sân bay khi còn nhiều thời gian rảnh rỗi, và hiện đang thưởng thức một chiếc muffin chocolate trong tiệm Starbucks. Tất nhiên, anh không nên ăn như vậy, chỉ toàn ca-lo rỗng, nhưng anh ấy có thể nghĩ về điều đó sau khi ăn xong bánh. Anh nghe thấy một giọng người Anh.

“Chỗ này đã có ai ngồi chưa?”

Chris ra hiệu rằng chỗ ngồi đó vẫn trống mà không nhìn lên. Rồi anh nhận ra giọng nói đó rất quen thuộc. Nhưng tất nhiên là vậy. Tất nhiên. Chris nhìn lên và gật đầu.

“Chào buổi chiều, Ron.”

“Chào buổi chiều, Chris,” Ron nói và ngồi xuống. “Có bốn trăm năm mươi ca-lo trong một chiếc muffin, anh biết chứ?”

Chris hỏi: “Ông đang theo dõi tôi à, Ron? Ngó nghiêng xem có gì đáng quan sát không?”

Ron nói: “Không, chúng tôi đã đến đây hôm qua, con trai à.”

“Chúng tôi?” Chris hỏi lại.

Ibrahim đi tới với một cái khay. Ông ấy gật đầu với Chris. “Thật hay khi gặp anh, chánh thanh tra thám tử! Chúng tôi nghe nói anh đã đến đây. Ron, tôi thực sự không biết làm thế nào để chỉ gọi cà phê hòa tan ở đây, vậy nên đây là hai ly Caramel Frappuccino.”

“Cảm ơn Ib,” Ron nói, lấy đồ uống của mình.

Chris hỏi: “Liệu có đáng để tôi hỏi hai người đang làm gì ở đây không. Tôi cho là chỉ có hai người? Hay Joyce đang mua đồ trong cửa hàng miễn thuế?”

Ron nói: “Chỉ có hai thanh niên chúng tôi thôi. Thật vui khi đến Síp.”

Ibrahim nói: “Thực tế là bọn này khá thân. Tôi chưa bao giờ có nhiều bạn thân là nam giới. Hoặc cả những người bạn nữ thân thiết. Cũng chưa bao giờ tới Síp.”

Ron nói: “Elizabeth có chỉ dẫn cho bọn tôi. Bà ấy biết một người có quen một người mà có quan hệ với một người nào đó, vì vậy chúng tôi ở đây. Có lẽ cũng đang tìm hiểu giống như anh.”

Ibrahim nói: “Một gia đình rất quyền lực. Rất dễ dàng giúp Gianni biến mất. Để thay đổi danh tính. Không tìm được dấu vết của anh ta ở bất cứ đâu.”

“Một bóng ma,” Ron nói.

“Một bóng ma mang theo mối hận thù,” Chris đồng ý. Anh ấy đã từ bỏ chiếc muffin. Anh đã ăn một nửa, vậy là hai trăm hai mươi ca-lo? Nếu cổng ra máy bay cách Starbucks một đoạn đi bộ dài, anh ấy sẽ tiêu hao được một chút ca-lo này. Sau đó, sẽ không ăn gì trên máy bay.

Ron nói: “Chúng tôi nghe nói anh đã đi gặp bố của Gianni. Anh có thu thập được gì không?”

Chris hỏi: “Ông đã nghe được từ ai?”

“Điều đó có quan trọng không?” Ron hỏi.

Chris cho rằng cũng không. “Ông ta biết Gianni đang ở đâu. Nhưng ngay cả Elizabeth cũng không thể bắt ông ta khai ra đâu.”

Những người đàn ông gật đầu.

“Joyce thì có khả năng,” Chris nói thêm, và tất cả họ lại gật đầu, lần này thì kèm theo một nụ cười.

“Anh không hay cười lắm, chánh thanh tra thám tử,” Ibrahim nói. “Nếu anh không phiền tôi nói như vậy? Đó chỉ là một quan sát thôi.”

“Tôi đâu thể tự quan sát mình đâu?” Chris nói, nhận ra rằng Ibrahim đã đúng và không muốn nghĩ về chuyện ấy ngay tại đây, ngay lúc này. “Nếu Elizabeth biết một người quen một người mà có quan hệ với một người nào đó, vậy tại sao bà ấy không ở đây? Tại sao lại cử Starsky và Hutch tới trong khi Cagney và Lacey có thể đến và hoàn thành công việc?”

Ibrahim nói: “Starsky và Hutch, rất hay. Tôi sẽ là Hutch, hành động có phương pháp hơn.”

Có thông báo lên máy bay, ba người thu dọn đồ đạc. Chris thấy Ron mang theo một chiếc gậy chống.

“Lần đầu tiên tôi thấy ông dùng gậy đấy Ron.”

Ron nhún vai. “Nếu anh có một cây gậy, người ta sẽ cho anh lên máy bay trước.”

“Vậy Elizabeth và Joyce đang ở đâu?” Chris hỏi. “Hay tôi sẽ không muốn biết?”

“Anh sẽ không muốn biết,” Ibrahim nói.

“Ồ, tuyệt vời!” Chris đáp.

1980Novel (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »