Câu Lạc Bộ Án Mạng Ngày Thứ Năm

Lượt đọc: 3362 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 97

Ánh nến lung linh trong nhà nguyện. Elizabeth và Matthew Mackie cách nhau vài centimet, trong buồng xưng tội.

“Tôi thấy không có lý gì để che đậy. Và tôi không muốn sự tha thứ, của Cha hay của Chúa. Tôi chỉ muốn nó được ghi lại, tôi muốn ai đó làm chứng, trước khi tôi chết và tất cả trở về cát bụi. Tôi biết có những quy tắc, ngay cả trong buồng xưng tội, vì vậy Cha cứ làm bất cứ điều gì cần làm với thông tin này. Tôi đã giết một người đàn ông. Đã từ rất lâu trước đây, vì hắn ta đáng bị như vậy, hắn ta đã tấn công tôi và tôi đã tự vệ. Nhưng tôi đã giết hắn ta.”

“Tiếp tục đi.”

“Tôi lúc đó sống trong một căn hộ đi thuê ở Fairhaven. Tôi không biết liệu Cha có phải kiểu người sẽ đánh giá tôi hay không, nhưng tôi đã rủ hắn ta về nhà. Có lẽ ngu ngốc, nhưng có lẽ hồi đó ai cũng rất ngốc. Đó là nơi hắn ta tấn công tôi. Các chi tiết thật rùng rợn, nhưng đó không phải là một lời biện minh. Tôi đã đánh trả và giết hắn ta. Tôi đã rất hoảng sợ, tôi biết chính xác tình cảnh trông như thế nào. Không ai nhìn thấy những gì đã xảy ra, vậy nên ai sẽ tin tôi cơ chứ? Những ngày ấy rất khác bây giờ, Cha biết mà, Cha còn nhớ không?”

“Tôi nhớ.”

“Tôi quấn thi thể trong một tấm rèm. Tôi kéo nó lên xe của mình. Và tôi để nó ở đó trong khi nghĩ xem phải làm gì. Tất cả mọi chuyện xảy ra rất nhanh, Cha phải hiểu như vậy. Sáng hôm đó, tôi thức dậy vẫn như bao người khác và bây giờ thì tôi lại ở trong tình thế này. Có vẻ rất vô lý.”

“Làm thế nào mà bà giết được anh ta? Tôi có thể hỏi không?”

“Tôi bắn hắn ta. Vào chân. Tôi không nghĩ hắn ta sẽ chết, nhưng hắn chảy máu, chảy máu và chảy máu. Máu chảy ra nhiều, rất nhanh. Có lẽ nếu hắn ta gây ồn ào thì mọi chuyện đã khác. Nhưng hắn chỉ rên rỉ. Tôi cho là bị sốc. Và tôi đã nhìn hắn ta chết, cũng gần sát bên hắn như tôi đang ở gần Cha lúc này.”

Sự im lặng trùm lên buồng xưng tội. Sự im lặng trùm lên nhà nguyện. Elizabeth đã khóa và chốt cửa. Không ai vào được. Và, tất nhiên, không ai ra ngoài được. Nếu đó là cách để chuyện này kết thúc.

“Sau đó… chà, sau đó tôi ngồi và tôi khóc, vì còn biết làm gì nữa? Tôi đợi một bàn tay đặt lên vai tôi, một ai đó đưa tôi đi. Thật là quái dị. Nhưng khi tôi ngồi đó và tôi ngồi đó và tôi ngồi đó, không có gì xảy ra cả. Không ai gõ cửa, không ai la hét. Không có ánh đèn nào. Vì vậy, tôi pha cho mình một tách trà. Cái ấm vẫn sôi và hơi nước bốc lên, và tôi vẫn còn đây một cái xác, quấn trong một tấm rèm, đặt trong cốp xe của tôi. Đó là một buổi tối mùa hè, vì vậy tôi bật đài lên và đợi cho đến khi trời tối. Và sau đó tôi lái xe đến đây.”

“Đến đây?”

“Nhà thờ Thánh Michael, đúng vậy. Tôi từng làm việc ở đây một thời gian. Tôi không rõ liệu Cha có biết không?”

“Tôi không biết.”

“Vậy là, tôi lái xe qua cánh cổng và tắt đèn đi khi hướng lên đồi. Các Sơ luôn ngủ sớm. Tôi tiếp tục lái xe, băng qua nhà thờ Thánh Michael, băng qua bệnh viện và đi tới Khu vườn của sự An nghỉ Vĩnh hằng. Cha biết lối đi đó chứ?”

“Tôi biết.”

“Tất nhiên rồi. Và tôi đã lấy xẻng của mình ra, tôi không muốn những bức tường ở đây sụp xuống hai chúng ta đâu, nhưng tôi đã chọn một ngôi mộ, của một trong những nữ tu. Nó ở ngay trên đỉnh, nơi đất khá mềm, và tôi đào. Tôi đào cho đến khi đụng phải gỗ của một chiếc quan tài. Sau đó tôi đi bộ trở lại xe của mình. Tôi lôi cái xác ra khỏi cốp và gỡ ra khỏi rèm. Tôi không cần phải cởi bỏ quần áo, vì hắn ta trần truồng khi tấn công tôi, Cha hiểu không. Và thế là tôi kéo lê cái xác lên con đường, lết qua những bia mộ. Thật là khó khăn, tôi vẫn nhớ vậy. Có lúc tôi đã chửi thề, rồi tôi lại xin lỗi vì đã chửi thề. Tôi đưa cái xác lên miệng hố vừa đào và nhét nó xuống huyệt. Bên trên quan tài. Sau đó, tôi lại cầm xẻng lên một lần nữa, tôi lấp đầy nấm mồ và nói một lời cầu nguyện. Rồi tôi đi bộ trở lại xe của mình, bỏ xẻng vào cốp và lái xe về nhà. Tôi đã kể rõ ràng nhất có thể.”

“Tôi hiểu.”

“Và tiếng gõ cửa không bao giờ xuất hiện. Tôi cho rằng đó là lý do tại sao mà bây giờ tôi có thể kể với Cha mọi chuyện. Bởi không có ai đến gõ cửa nhà tôi trong khi đáng ra phải có? Trong giấc mơ của tôi, họ gõ cửa hằng đêm. Tôi phải chịu hậu quả. Vậy, Cha nghĩ sao? Làm ơn, hãy thành thật với tôi.”

“Thành thật với bà ư?” Matthew Mackie chậm rãi thở dài. “Tôi sẽ thành thật. Tôi không tin một lời nào hết, Elizabeth.”

Elizabeth nghi vấn, “Không một lời? Có rất nhiều chi tiết, Cha Mackie à. Ngày tháng, vết đạn bắn ở chân, ngôi mộ rất đặc biệt đó. Tôi khó lòng dựng lên một chuyện dị thường đến vậy.”

“Elizabeth, bà không làm việc ở đây vào năm 1970.”

“Ừm. Tuy nhiên, Cha thì có. Tôi đã thấy những bức ảnh.”

“Đúng vậy. Tôi đã ngồi ở chỗ này trước đây. Và tôi cũng đã ngồi ở vị trí hiện tại của bà.”

Elizabeth quyết định bắt đầu gây áp lực.

“Cha có vẻ đang muốn nói chuyện? Bất cứ điều gì tôi vừa nói có làm sống dậy ký ức nào không? Khiến Cha nghĩ rằng tôi có thể biết gì đó?”

Matthew Mackie cười buồn. Elizabeth tiếp tục tấn công.

“Nếu Cha không phiền khi tôi nói, Cha Mackie, cha đã có một chút giật mình khi tôi đề cập đến Khu vườn của Sự An nghỉ Vĩnh hằng?”

“Tôi thật sự thấy phiền đấy, Elizabeth, nhưng tôi đúng là muốn nói chuyện. Tôi luôn luôn muốn. Và vì cả hai chúng ta đều ở đây, tại sao bà không lật bài ngửa và xem bà có thể đi tới đâu?”

“Cha chắc chắn chứ?”

“Tôi đang ở nhà, Elizabeth. Ngôi nhà của Chúa. Chúng ta hãy nói chuyện một lúc, được không? Hai kẻ ngốc già nua? Bà chỉ cần bắt đầu và tôi sẽ tham gia vào câu chuyện khi tôi có thể.”

“Chúng ta sẽ bắt đầu với Ian Ventham chứ? Chúng ta có nên nói chuyện một lúc về ông ta không?”

“Ian Ventham?”

“Chà, ít nhất chúng ta hãy bắt đầu từ đó. Chúng ta luôn có thể đi ngược thời gian. Tôi có thể bắt đầu bằng một câu hỏi, Cha Mackie, nếu cha không phiền?”

“Hỏi đi. Và hãy gọi tôi là Matthew.”

“Cảm ơn, tôi sẽ gọi như vậy. Rồi, điều đầu tiên, Matthew. Tại sao ông lại giết Ian Ventham?”

1980Novel (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »