Tôi đã nhận được chỉ dẫn, và Elizabeth đã đi quá lâu. Tôi ước Ron và Ibrahim ở đây cùng tôi. Tôi viết những điều này ra giấy trong khi chờ Donna đến, tôi hy vọng sẽ sớm thôi.
Bắt đầu có cảm giác đây không phải là những trải nghiệm vui vẻ như tôi hằng tưởng. Một cuộc phiêu lưu mà mọi khúc mắc đều tự nhiên được gỡ ra và tất cả chúng ta sẽ quay trở lại với những chuyến phiêu lưu khác vào tuần tiếp theo. Elizabeth nói là sẽ chỉ mất hai tiếng và bà ấy đã đi được hai tiếng. Hơn hai tiếng một chút. Tôi đã nghĩ gì khi đồng ý với bà ấy cơ chứ? Chúng tôi giữ kín rất nhiều điều với Chris và Donna, nhưng đây là điều nguy hiểm nhất. Tôi không phải là một trong những kẻ giỏi nói dối. Tôi chỉ có thể giữ bí mật cho riêng mình, cho đến khi có ai đó hỏi tôi về nó.
Vì vậy, tôi đã gọi cho Donna và nói cho cô biết Elizabeth đã đi đâu, và tôi nói với cô rằng bà ấy vẫn chưa trở lại.
Donna đã rất tức giận, tôi hiểu. Tôi nói với cô ấy rằng tôi xin lỗi vì đã nói dối, và cô ấy nói Elizabeth mới là kẻ nói dối, còn tôi chỉ đơn giản là một kẻ hèn nhát. Sau đó, cô gọi tôi bằng một thứ gì đó mà tôi không muốn nhắc lại, nhưng tôi phải thừa nhận rằng đó là một nhận xét công bằng.
Tôi rất muốn mọi người yêu quý mình, nên tôi đã chọn đúng lúc đó để nói rằng tôi vẫn luôn thích màu phấn mắt của cô ấy và hỏi cô đã mua nó ở đâu. Nhưng cô ấy đã cúp điện thoại.
Donna đã lên đường. Tôi biết cô ấy rất lo lắng và tôi cũng vậy. Tôi luôn nghĩ Elizabeth không thể gục ngã. Tôi hy vọng tôi không sai.