Câu Lạc Bộ Án Mạng Ngày Thứ Năm

Lượt đọc: 3365 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 99

Elizabeth đã đi bộ trên con đường này nhiều lần, dọc theo con đường uốn lượn, bước qua hai hàng cây và đến Khu vườn của Sự An nghỉ Vĩnh hằng. Bà có thể cảm nhận bàn tay của Matthew Mackie ở sau lưng, dẫn bà ấy tiến về phía trước.

Nơi này luôn yên lặng, nhưng bà chưa từng nhớ là nó lại yên lặng đến thế này. Ngay cả những con chim cũng im lặng. Chúng đã biết những gì? Trông có vẻ như sắp mưa. Mặt trời đang nỗ lực xuyên thủng lớp mây che phủ, nhưng bà vẫn rùng mình. Những dải băng đánh dấu hiện trường của cảnh sát từng được giăng quanh đây cho đến vài ngày trước. Một đoạn băng còn sót lại đang buộc quanh một cây non, phần đuôi màu xanh trắng của nó bay trong gió.

Họ đi qua băng ghế của Bernard. Nó trông trống rỗng một cách vô lý.

Bernard hẳn muốn biết hai người họ đang làm gì, Elizabeth và vị linh mục, đang từ từ đi lên đồi, mặt cứng đờ như đá. Bernard hẳn sẽ ngước lên khỏi tờ báo của mình, chúc họ một ngày tốt lành và để mắt đến họ trong suốt quãng đường còn lại. Nhưng Bernard đã ra đi. Giống như rất nhiều người trước ông ấy. Hết giờ, thế là xong. Không trở lại. Một băng ghế trống rỗng trên ngọn đồi im lặng.

Họ bước đến cánh cổng và Matthew Mackie đẩy nó ra. Ông ta đẩy Elizabeth vào trong, tay vẫn đặt sau lưng bà và bà ấy nghe thấy tiếng bản lề đóng lại phía sau.

Matthew Mackie không dẫn bà đến tận góc trên cùng bên phải Khu vườn của Sự An nghỉ Vĩnh hằng, nơi những ngôi mộ lâu đời nắm giữ bí mật của chúng. Thay vào đó, ông rời tay khỏi lưng bà, bước ra khỏi con đường và đi giữa hai hàng bia mộ bằng đá mới hơn, sạch hơn và trắng hơn. Con đường mà ông ấy luôn đi. Lần này Elizabeth theo sau ông ấy và họ dừng lại trước một bia đá. Elizabeth nhìn vào dòng chữ.

Sơ Margaret Anne

Margaret Farrell, 1948–1971

Elizabeth nắm lấy tay Matthew Mackie và đan các ngón tay của bà vào tay ông.

“Đây là một nơi tuyệt đẹp, Elizabeth,” ông ấy nói.

Elizabeth nhìn ra ngoài bức tường, những cánh đồng trải rộng, những ngọn đồi, cây cối, những chú chim. Thực sự là một nơi tuyệt đẹp. Sự yên bình bị phá vỡ bởi tiếng huyên náo dưới đồi, rồi có tiếng bước chân chạy vội. Elizabeth nhìn đồng hồ.

“Đó là đội giải cứu của tôi,” bà ấy nói. “Tôi nói với họ rằng nếu tôi không ra ngoài trong hai tiếng đồng hồ, họ sẽ phá cửa. Xông vào với vũ khí.”

“Hai tiếng ư?” Mackie hỏi. “Chúng ta thực sự đã mất hai tiếng?”

Elizabeth gật đầu. “Chúng ta đã nói rất nhiều điều, Matthew.”

Ông ấy cũng gật đầu.

“Ông có thể sẽ phải kể lại tất cả một lần nữa khi bọn họ lên được đồi.”

Elizabeth có thể nhìn thấy Chris Hudson ngay bây giờ, mà bà đoán là anh ta vừa rời khỏi máy bay, đang chạy hết sức có thể. Bà vẫy tay thân thiện với anh và nhìn thấy sự nhẹ nhõm hiện trên khuôn mặt anh. Cả vì việc bà vẫn còn sống, lẫn việc anh giờ đã không cần phải chạy nữa.

1980Novel (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »