Thời đại phát triển quá nhanh, ngành công nghiệp đồ chơi cũng không ngoại lệ. Dù ba mẹ tôi đã cố gắng thay đổi, nhưng tình hình kinh doanh vẫn ngày càng tệ hơn.
Chỉ riêng việc chọn sản phẩm và nhân sự đã khiến tôi bận tối mặt tối mũi, chỉ trong chưa đầy hai tháng, tôi đã giảm 15kg.
Chu Kiều cũng bận rộn với công việc quản lý của mình.
Tối trước ngày chụp ảnh tốt nghiệp, tôi nhận được cuộc gọi từ Tịch Vọng.
Tôi cầm điện thoại, tựa vào cửa sổ, cả hai cùng ngắm một vầng trăng.
“Có phải cô Chung Lệnh Gia không?”
“Phải. Anh ấy mất điện thoại à?”
“Không, anh Vọng đang trên sân khấu, Gia Gia, anh ấy nhờ tôi gọi cho cô, bảo cô bật tivi lên.”
Ánh đèn sân khấu chiếu lên mái tóc hơi rối của cậu ấy, tựa như có ánh hào quang bao phủ. Sân khấu lộ thiên, gió nhẹ thổi qua, làm vạt áo và những lọn tóc của cậu ấy khẽ lay động, khiến tôi nhớ đến buổi chiều hoàng hôn năm nào khi cậu ấy xin lỗi tôi.
Cậu ấy không còn một mình nữa.
“Hôm đó tôi đã nói dối, bảo sẽ về viết xong bài hát này và hát cho cậu nghe, nhưng về nhà mãi vẫn không hài lòng với bản nhạc.”
“Nhưng cũng hy vọng cậu sẽ giữ lời hứa.”
Trên màn hình tivi hiện dòng chữ:
Lời hứa mà cậu ấy nhắc đến chính là trước khi tham gia cuộc thi, cậu ấy đã nói với tôi:
Kết quả, đúng như mong đợi của tôi.
Đầu dây bên kia rất ồn ào, nhưng giọng cậu ấy vẫn dịu dàng như làn gió xuân:
Khoảnh khắc ấy, dường như mọi mệt mỏi của tôi đều tan biến.
Thời đại phát triển quá nhanh, ngành công nghiệp đồ chơi cũng không ngoại lệ. Dù ba mẹ tôi đã cố gắng thay đổi, nhưng tình hình kinh doanh vẫn ngày càng tệ hơn.
Chỉ riêng việc chọn sản phẩm và nhân sự đã khiến tôi bận tối mặt tối mũi, chỉ trong chưa đầy hai tháng, tôi đã giảm 15kg.
Chu Kiều cũng bận rộn với công việc quản lý của mình.
Tối trước ngày chụp ảnh tốt nghiệp, tôi nhận được cuộc gọi từ Tịch Vọng.
Tôi cầm điện thoại, tựa vào cửa sổ, cả hai cùng ngắm một vầng trăng.
“Có phải cô Chung Lệnh Gia không?”
“Phải. Anh ấy mất điện thoại à?”
“Không, anh Vọng đang trên sân khấu, Gia Gia, anh ấy nhờ tôi gọi cho cô, bảo cô bật tivi lên.”
Ánh đèn sân khấu chiếu lên mái tóc hơi rối của cậu ấy, tựa như có ánh hào quang bao phủ. Sân khấu lộ thiên, gió nhẹ thổi qua, làm vạt áo và những lọn tóc của cậu ấy khẽ lay động, khiến tôi nhớ đến buổi chiều hoàng hôn năm nào khi cậu ấy xin lỗi tôi.
Cậu ấy không còn một mình nữa.
“Hôm đó tôi đã nói dối, bảo sẽ về viết xong bài hát này và hát cho cậu nghe, nhưng về nhà mãi vẫn không hài lòng với bản nhạc.”
“Nhưng cũng hy vọng cậu sẽ giữ lời hứa.”
Trên màn hình tivi hiện dòng chữ:
Lời hứa mà cậu ấy nhắc đến chính là trước khi tham gia cuộc thi, cậu ấy đã nói với tôi:
Kết quả, đúng như mong đợi của tôi.
Đầu dây bên kia rất ồn ào, nhưng giọng cậu ấy vẫn dịu dàng như làn gió xuân:
Khoảnh khắc ấy, dường như mọi mệt mỏi của tôi đều tan biến.