Tôi nhẹ nhàng lắc đầu:
Dù gì nói dối cũng không phải mỗi mình cậu ấy, hôm nay tôi chịu khổ một chút, coi như hòa nhau.
Thấy tôi tha thứ, ánh mắt Tịch Vọng ánh lên một nụ cười thoáng qua:
Mạnh Duệ, nãy giờ im lặng, bỗng bật cười nói:
“Ai cô lập cậu, tụi tôi sẽ không cô lập cậu!”
Tôi chỉ biết cười gượng, gật đầu phụ họa:
Tôi cứ nghĩ cậu ấy sẽ từ chối.
“Được thôi, dù gì tôi thấy cậu cũng tốt, cậu cũng thấy tôi không tệ, vừa hay bồi dưỡng tình cảm.”
Mặt tôi nóng bừng, tim đập thình thịch, không dám ngẩng đầu nhìn cậu ấy.
“Thế là quyết định rồi nhé! Cậu gia nhập đội của chúng tôi, chăm chỉ học hành, mục tiêu duy nhất là giúp Gia Gia tốt nghiệp thành công, tiếp quản sự nghiệp gia đình!”
Cậu ấy thường xuyên trốn học, có lúc thậm chí chẳng thấy bóng dáng đâu.
Cô ấy dặn tôi nhớ liên lạc với Tịch Vọng.
Thực ra, tôi luôn muốn hỏi cậu ấy, những ngày qua không đến lớp, có phải vì chuyện lần trước không.
Tôi nhẹ nhàng lắc đầu:
Dù gì nói dối cũng không phải mỗi mình cậu ấy, hôm nay tôi chịu khổ một chút, coi như hòa nhau.
Thấy tôi tha thứ, ánh mắt Tịch Vọng ánh lên một nụ cười thoáng qua:
Mạnh Duệ, nãy giờ im lặng, bỗng bật cười nói:
“Ai cô lập cậu, tụi tôi sẽ không cô lập cậu!”
Tôi chỉ biết cười gượng, gật đầu phụ họa:
Tôi cứ nghĩ cậu ấy sẽ từ chối.
“Được thôi, dù gì tôi thấy cậu cũng tốt, cậu cũng thấy tôi không tệ, vừa hay bồi dưỡng tình cảm.”
Mặt tôi nóng bừng, tim đập thình thịch, không dám ngẩng đầu nhìn cậu ấy.
“Thế là quyết định rồi nhé! Cậu gia nhập đội của chúng tôi, chăm chỉ học hành, mục tiêu duy nhất là giúp Gia Gia tốt nghiệp thành công, tiếp quản sự nghiệp gia đình!”
Cậu ấy thường xuyên trốn học, có lúc thậm chí chẳng thấy bóng dáng đâu.
Cô ấy dặn tôi nhớ liên lạc với Tịch Vọng.
Thực ra, tôi luôn muốn hỏi cậu ấy, những ngày qua không đến lớp, có phải vì chuyện lần trước không.
Có phải Chu Dịch và mấy người kia lại bắt nạt cậu ấy không.
Điện thoại đổ chuông hơn chục lần.
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói trong trẻo, mang chút khàn khàn, như lông vũ lướt qua tim tôi.
Bình thường giọng nói của cậu ấy luôn tràn đầy khí lực, đâu giống như bây giờ.
“Cậu đang ở đâu?”
“Buổi tối thế này… cậu muốn… ở bên tôi à?”
Tay tôi cầm điện thoại khẽ run lên:
“Tôi muốn bàn với cậu chuyện học bổ túc.”
“Ai thèm học với cậu, thật sự nghĩ tôi muốn học hành nghiêm túc với cậu à?”
Điện thoại đổ chuông hơn chục lần.
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói trong trẻo, mang chút khàn khàn, như lông vũ lướt qua tim tôi.
Bình thường giọng nói của cậu ấy luôn tràn đầy khí lực, đâu giống như bây giờ.
“Cậu đang ở đâu?”
“Buổi tối thế này… cậu muốn… ở bên tôi à?”
Tay tôi cầm điện thoại khẽ run lên:
“Tôi muốn bàn với cậu chuyện học bổ túc.”
“Ai thèm học với cậu, thật sự nghĩ tôi muốn học hành nghiêm túc với cậu à?”