Vừa chẵn hai mươi năm trôi qua. Hai mươi năm, một phần năm thế kỷ! Đất nước và tôi đã thoát khỏi số phận đau thương, trả xong cái giá phải trả cho lịch sử. Vẫn là vào mùa xuân có tuyết, tôi cùng đồng chí phụ trách Sở văn hoá và xưởng phim, ngồi hai xe du lịch Toyota, đem theo bộ phim màu màn ảnh rộng dựng theo một truyện dài của tôi, về chiếu ở nông trường để cám ơn. Sau buổi chiếu phim, Giám đốc và Bí thư nông trường tiễn chúng tôi về nhà khách. Tôi hỏi ông đội trưởng Tạ ở đâu? Họ thậm chí không hề biết có một đội trưởng tên là Tạ. Họ đổi về đây năm 1978, có lẽ khi ấy bác Tạ không còn ở nông trường.
Đêm khuya, tôi nhẹ nhàng ra khỏi cái nhà khách rất tiện nghi. Ánh trăng mờ ảo, đêm lạnh như băng. Tôi một mình đi bộ đến đội Một.
Tuyết trắng, vẫn là cái tuyết trắng phau ấy phủ lên đội Một mà tôi từng ở. Từ chuồng dê vọng lại tiếng chó sủa, ngoài ra, đêm yên lặng như trong mơ. Tôi đứng lặng bên cầu, chuyện cũ như mây dồn khói toả, từ bên kia đầu cầu cuồn cuộn xô tới. Bên tai tôi vọng lại tiếng hát của Hoa, điệu hoàn toàn"Hoa" sao mà thanh thoát, trong sáng, uyển chuyển và sâu lắng…
Kim Sơn, Ngân Sơn, Bát Bảo Sơn
Cho gỗ đàn hương lát ván sàn
Muốn rẽ duyên ta thì hẵng đợi
Sông Hoàng mười hai khúc, nước khan!
⚝ ✽ ⚝
Rõ ràng tôi trông thấy cô tươi cười đi tới. Cô đi mà như bay, mặt tuyết không hề in vết chân. Cô vẫn đẹp, vẫn khoẻ mạnh, vẫn nét mặt rạng rỡ như thế. Đến trước mặt tôi cô cười khúc khích. Ôi, tôi quen thuộc biết bao tiếng cười ấy - bảo tôi "Dù dao chém rơi đầu, còn cái thân em vẫn theo anh!"
…Nhưng đêm vẫn yên tĩnh, tuyết vẫn trắng toát một màu. Ngoài tôi ra, bốn phía không có ai, không một tiếng động…Giọt nước mắt lặng lẽ ứa ra từ cặp mắt từ lâu đã ráo hoảnh của tôi, nó trào ra từ chiều sâu của ký ức, như rỉ ra từ lòng giếng cạn. Vậy, con người ta không nên vứt bỏ quá khứ, mất đi quá khứ cũng là mất đi bản thân mình! Tôi đã trải qua cuộc sống gian nan ở nơi này, nhưng cũng chính ở đây tôi bắt đầu nhận thức được cái đẹp của cuộc sống!
Tháng Sáu năm 1983, tôi tham dự một cuộc họp quan trọng của nước Cộng hoà tại thủ đô Bắc Kinh. Quân nhạc cử bài quốc ca hùng tráng. Tôi, các đồng chí lãnh đạo nhà nước và Đảng, các nhân sĩ có ảnh hưởng đến từ mọi miền đất nước, đều đứng nghiêm. Lúc này những hình ảnh quen thuộc lướt qua trong đầu, tôi nghĩ, bài quốc ca trang nghiêm không chỉ dành cho các chí sĩ gần thế kỷ nay phấn đấu cho sự sống còn của dân tộc và phồn vinh của đất nước, không chỉ dành cho lớp cách mạng tiền bối phấn đấu để dựng nên nước Cộng hoà, không chỉ dành cho các liệt sĩ đã hy sinh để bảo vệ lãnh thổ và sự tôn nghiêm của đất nước…Bản nhạc hùng tráng đó còn dành cho những con người lao động bình thường, sau ngày thành lập nước đã tự giác hoặc không tự giác gắn bó chặt chẽ với nước Cộng hoà, với Đảng, đã ủng hộ Đảng bằng sức chịu đựng và tinh thần khắc khổ, để cuối cùng tìm ra con đường đúng đắn. Họ chính là những CÂY XANH mọc khắp mọi miền đất nước, vỏ thôi nhám, nhưng lá thì xanh mướt! chính họ đã tô điểm cho Trung Quốc ngày thêm đẹp.
Còn tôi - một trí thức xuất thân từ gia đình tư sản, từng hấp thụ văn hoá phong kiến và tư sản, hôm nay đảm đương sứ mệnh lịch sử chấn hưng Trung Hoa, cùng bàn bạc với lãnh đạo nhà nước và Đảng về những vấn đề của đất nước, tôi không bao giờ quên người lao động chân tay. Chính họ đã cho tôi sức mạnh vật chất và tinh thần khi linh hồn tôi đã kề bên vực thẳm, giúp tôi tìm chân lý qua sách của Marx. Và những người như Mã Anh Hoa, đội trưởng Tạ, anh Hỉ, tuy không còn quan hệ với tôi, nhưng tấm lòng trong sáng và dấu vân tay đẹp như viên kim cương của người lao động chân tay ấy, đã thấm vào dòng máu của tôi, là nhân tố biến tôi thành con người mới.
⚝ ✽ ⚝
Hết.