Cây Kiếm Vỡ

Lượt đọc: 558 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
học pháp thuật

Một trong những hành động đầu tiên của cô trong tư cách nữ phù thủy của bộ lạc Chim Ưng Nhuộm Máu là nói chuyện với Ali Mukhtab và Halef Seif, tuyên bố rằng cô muốn dạy dỗ cho Kara, Kourrem và Ishak trở thành người kế tục mình. “Ishak đã biết một chút pháp thuật rồi”, cô giải thích với hai người. “Và cả ba thiếu niên này rõ ràng đã phát triển được quyền kiểm soát phép lực của họ đến một mức xác định, nếu không thì cả cái làng này đã bay đi từ lâu rồi. Để trở thành phù thủy người ta không cần được đào tạo lâu. Mỗi người trong họ đều có thể trở thành một phù thủy tốt hơn là Ibn Nazzir.”

Hai người đàn ông giữ nét mặt kín đáo và suy nghĩ thật lâu về đề nghị của cô. Alanna vất vả kiềm chế, ép mình không ngọ nguậy và mất bình tĩnh. Cô biết lấy đâu ra những học trò thích hợp, nếu người ta không cho phép cô dạy ba thiếu niên này? Ngoài ra còn một lý do nữa: Nếu người ta nâng ba con người bị khinh rẻ này lên vị trí phù thủy, thì người ta có thể bù trừ lại đa phần những bất công mà Ibn Nazzir đã trút lên đầu của họ.

“Cho tới nay chưa có cô gái nào được đào tạo để trở thành nữ phù thủy”, mãi rồi Ali Mukhtab cũng nói. “Nhưng kể từ sự xuất hiện của Người-Đàn-Bà-Cưỡi-Ngựa-Như-Đàn-Ông thì bộ lạc này đã làm nhiều việc mới.”

“Cả phù thủy hiện thời của chúng ta cũng là một phụ nữ”, Halef thêm vào với một nụ cười bé xíu.

“Vậy là anh đồng ý?”, Ali Mukhtab hỏi.

Nụ cười mỉm của người thủ lĩnh trở nên rộng hơn. “Tôi tin rằng, theo dõi việc này sẽ rất thú vị. Với một thầy phù thủy thế này thì chắc chắn ba thiếu niên sẽ ngoan ngoãn vâng lời.”

Ali Mukhtab gật đầu.

“Vậy ta quyết định như vậy”, ông nói với Alanna. “Cầu cho thần linh mỉm cười với em.”

Alanna chống tay đứng dậy. “Cảm ơn”, cô nói. “Chắc là tôi rất cần nụ cười của các thần linh.”

Khi quay trở lại lều, cô thấy nhóm ba đã ngồi đợi sẵn. Alanna hài lòng nhìn quanh. Kể từ buổi chiều khi cô lảo đảo bước vào đây lần đầu tiên, căn nhà lều này đã thay đổi hoàn toàn. Đồng thau và bạc óng ánh nhè nhẹ trong ánh đèn; những tấm thảm tỏa sáng trong màu sắc nguyên thủy của chúng; những tấm chăn treo ngăn cách không gian đền cúng và nơi ở của cô sạch sẽ không chê vào đâu được. Thật hay khi về đấy mà tìm thấy nhà mình, cô nghĩ.

“Chị bảo bọn em đợi chị ở đây”, Kourrem lên tiếng, thiếu nữ này luôn nói thẳng ra những gì cô nghĩ. “Chị đã nói chuyện với thủ lĩnh và với Giọng Nói. Bọn em có bị ruồng bỏ không?”

Alanna lắc đầu và cầm lấy bát rượu chà là mà Ishak vừa rót cho cô. “Câu chuyện về bọn em”, cô đáp. “Nhưng các em không bị ruồng bỏ. Chị đã xin được dạy bọn em, đào tạo thành phù thủy. Họ đã cho phép.”

Một thoáng, cả ba cặp mắt nhìn cô trân trân - mắt nâu thẫm của hai cô con gái, mắt nâu vàng của cậu con trai. Kourrem bật khóc.

“Thế mà em cứ tưởng chị không thích nói chuyện về pháp thuật với bọn em?”, Ishak bối rối nhắc nhở cô.

Kara bây giờ cũng khóc, điều khiến Alanna kinh ngạc. “Thôi đi, hai cô nàng! Chị đâu có muốn làm bọn em phải khóc. Uống một chút rượu nào!”

Xoay sang với Ishak, cô bảo: “Mặc dù không biết kỹ, chị vẫn nói với thủ lĩnh và Giọng Nói rằng hai cô gái hoàn toàn không được đào tạo gì còn em thì chỉ được dạy bảo một chút thôi. Kourrem, Kara, thôi đừng khóc nữa, làm ơn! Đúng thế, chị quá ngán ngẩm trò pháp thuật, nhưng phải có một người dạy cho bọn em, mà ở đây ngoài chị ra chả có ai. Nghe đây.” Buông ra một tiếng thở dài, Alanna ngồi xuống một chiếc gối. Hai cô thiếu nữ đã ngưng khóc, chỉ còn sụt sùi nhè nhẹ. Bộ ba chăm chú lắng tai. “Trong thời chị làm tiểu đồng và sau đó làm cận vệ trong cung, ở đó có một người cháu của đức vua, tức là anh họ của hoàng tử của chị. Cái ông công tước Roger đó là pháp sư quyền thế nhất của các nước miền Đông. Thêm vào đó ông ta rất điển trai, có vẻ đáng yêu và duyên dáng. Chị có cảm giác như chị là người duy nhất trên toàn thế giới này biết rằng người đàn ông đó không có ý định tốt với hoàng tử của chị, rằng ông ta là kẻ gây ra những vụ tai nạn suýt chút nữa đã cướp mạng Jonathan. Chị cũng đoán rằng ông ta đã tạo điều kiện cho bọn kẻ thù bắt cóc chị, trong thời gian tụi chị chiến đấu với Tusain. Rồi sau đó, cách đây hai tháng kỳ thi hiệp sĩ đã cho chị hiểu rằng ông ta đã sử dụng pháp thuật để bịt mắt tất cả bằng sự mù lòa - kể cả chị nữa - để không ai nhìn thấy những kế hoạch của ông ta. Cụ thể, ông ta định giết hoàng hậu. Vậy là chị đã buộc tội ông ta trước nhà vua và toàn thể triều đình. Roger đòi được xử qua một cuộc đấu tay đôi.”

Cô lấy hơi thật sâu. Hồi ức đau đớn xiết bao. “Vậy là bọn chị đấu với nhau. Gã - gã đã cắt đứt - “ Cô đỏ bừng mặt lên và lắp bắp. “Ngày đó chị mặc giả trai”. Cô chỉ vào phần cơ thể phía trên của mình và đỏ mặt hơn nữa.

Kourrem, vốn là đứa sáng dạ, nhảy vào giúp cô. “Ý chị muốn nói, chị đã quấn bẹp ngực mình, và gã đã cắt đứt phần vải quấn.”

Alanna gật đầu. “Khi gã - khi tất cả phát hiện ra rằng chị là con gái, thì gã nổi điên. Gã đồng thời tấn công chị bằng kiếm và pháp thuật - mà không phải chỉ tấn công một mình chị. Pháp thuật của gã cũng có thể giết chết nhà vua hoặc Jonathan. Chị phải ngăn gã, và chị đã giết gã. Kể từ đó chị ý thức được rằng, người ta rất dễ sử dụng pháp thuật - mọi dạng pháp thuật - để làm điều ác.” Cô lấy hơi thật sâu. “Nhưng sẽ còn tồi tệ hơn nữa, nếu người ta không chấp nhận sự tồn tại của phép lực. Chuyện đã xảy ra như thế với chị và cây kiếm pha-lê này.” Cô khẽ chạm vào lưỡi kiếm đang đeo bên thắt lưng. “Chị đã không để ý đến phép lực của nó, để nó lọt vào tay Ibn Nazzir, và gã đã sử dụng nó để chống lại chị. Giờ chị phải giữ nó và điều khiển nó, để nó không bị sử dụng chống lại chị nữa. Các em cũng sẽ phải học chính điều đó, về phép lực của các em, nếu không những sức mạnh đó sẽ xoay sang chống lại các em.” Ngượng ngùng, cô giơ tay cọ mũi. Xưa nay cô vốn không quen nói nhiều. Mặc dù cô hiểu rõ, bắt đầu với việc dạy học này là cô tự đưa mình vào một chuyện sẽ bắt cô còn phải đọc nhiều tràng diễn thuyết dài hoi. “Sáng sớm mai ta bắt đầu. Nên tốt nhất bây giờ các em đi ngủ đi.” Trong tích tắc sau đó, Alanna suýt chút nữa chết ngạt với sự hồ hởi của nhóm ba thiếu niên, tranh nhau ôm và hôn cô. Alanna xua họ đi rồi vừa lắc đầu, vừa đóng cửa lều cho đêm hôm nay. “Chuyện học hành này sẽ tốt cho họ”, cô giải thích với anh bạn mèo Mãi Trung Thành trong khi chuẩn bị giường.

Chàng mèo quan sát cô với cái đuôi uể oải giật lên từng đợt. Chuyện học hành cũng sẽ tốt cho cô nàng, chàng ta nhận xét. Rất có thể nó sẽ biến cô nàng thành một người trưởng thành, mặc dù ta không lấy gì làm chắc chắn.

Alanna, lúc đó đang cuốn mình vào chăn, ném cho anh bạn mèo một cái nhìn giận dữ. “Tôi lấy làm mừng vì đã có một người bạn suốt ngày ngăn cho tôi không trở thành kẻ tự kiêu”, cô lầm bầm, đã chìm một phần vào giấc ngủ. Ta cũng lấy làm mừng vì chuyện đó, Mãi Trung Thành đối đáp rồi cũng duỗi dài thân, nằm xuống trước mũi cô.

Hầm mộ tối lặng. Cánh cửa đằng sau cô đã đóng lại, chặn chắc bằng một tảng đá lớn do những người hầu trong cung điện vần tới. Trước mặt cô là cơ thể của công tước von Conté nằm trên một tảng đá hoa cương lớn. Roger trông như đang ngủ; nghệ thuật của các thầy tu thờ Thần Bóng Tối giữ gìn cơ thể ông ta rất tốt. Chiếc áo quân phục cổ đứng màu đen che đi vết thương trên vai và vết đâm trên ngực, vết đâm đã kết thúc cuộc đấu tay đôi với cô. Im lặng hoàn toàn. Ông ta đã chết.

Đột ngột, ông ta mở mắt ra. Alanna lùi về. Tim kinh hoàng đập lồng lên đến cổ. Roger mỉm cười.

Alanna gạt chăn và run rẩy lăn ra khỏi giường. Lảo đảo, cô đứng dậy rồi chạy ra ngoài, Mãi Trung Thành dán sát sau chân. Cô đứng thở hổn hển một lúc lâu trong làn gió đêm lành lạnh. Cô rùng mình khi gió thổi vào cơ thể đẫm mồ hôi của cô.

“Phép thuật đầu tiên mà các em học là thuật châm lửa”, cô giải thích với nhóm học trò. Họ đứng trong sa mạc, cách ngôi làng chẳng mấy xa. Alanna không muốn thực hiện giờ học của cô gần những túp nhà lều và những con nguời ở đó, đề phòng chuyện bất trắc. Đứng cách xa một quãng có một chiến binh của bộ lạc, cung được lắp tên, sẵn sàng chiến đấu. Đám đàn ông Vùng Đồi Ven Biển ở quá gần đây, người ta không thể mạo hiểm rời làng mà không có người canh chừng.

Alanna chồng vài cành cây thành một đụn nhỏ. “Việc châm lửa hay tạo ánh sáng không hề khó khăn đối với một người có năng khiếu”, cô nói tiếp. Cô thấy trong người không thỏa mái. Mặc dù thuở trước cô cũng đã từng dạy các môn thể thao chiến đấu cho cận vệ và tiểu đồng trong cung, nhưng cô chưa bao giờ dạy ai pháp thuật; cô sợ cô có thể phạm sai lầm. “Các em nhìn vào thứ em muốn cho cháy - sau này các em thậm chí không cần nhìn vào chúng - và tưởng tượng rằng nó đang cháy. Sau đó các em mong muốn là nó cháy.”

“Thế nếu em không muốn nó cháy thì sao?”, Kara hỏi.

“Em phải muốn”, Alanna nói. “Nếu không thì em thử phép thuật này làm gì?”

“Ô.”

“Nguồn gốc toàn bộ phép lực của các em nằm trong ý chí của các em”, Alanna tiếp tục. “Sự việc xảy ra, bởi vì các em muốn chúng xảy ra. Giống như mọi thứ khác trong cuộc đòi: người ta trở thành một chiến binh, một phù thủy tài năng hay một người nấu bếp giỏi giang khi người ta mong muốn đủ độ. Nếu các em tập trung ý chí và nhìn thấy những cành cây này cháy trong tâm trí mình, thì việc các em muốn sẽ thành hiện thực. Kara, em là người đầu tiên.”

Cô lớn hơn trong cặp thiếu nữ nheo mắt nhìn trân trân những cành cây rồi tập trung tư tưởng. Mồ hôi chảy ròng ròng qua mặt cô. Một dải khói nhỏ xíu bốc lên, nhưng tắt ngay lập tức. “Lần thử đầu tiên như vậy là không tệ đâu”, Alanna giải thích. “Khi chị thử lần đầu tiên, chị thậm chí không tạo ra được một chút khói nào. Giờ đến em, Kourrem.”

Kourrem sầm mặt nhìn trân trân vào những cành cây, lông mày nhíu lại, cuối cùng cô thiếu nữ lắc đầu. “Em tin là em không muốn nó đủ độ”, cô vừa thở dài vừa nói.

“Em muốn trở thành nữ phù thủy hay là không hả?”, Alanna hỏi.

Mặt Kourrem sáng lên. “Có!”

“Chừng nào em không nắm vững được pháp thuật này, thì chuyện đó không xảy ra. Cả đến Akhnan Ibn Nazzir cũng biết châm lửa.”

Cặp mắt Kourrem đờ đẫn mở lớn ra. Thế rồi ngay tức khắc, những tia lửa lách tách bốc lên từ đám cành cây.

Alanna cười vui. “Em thấy chưa?” cô chờ cho tới khi những tia lửa tắt đi, rồi chỉ tới Ishak. “Giờ đến em.”

Nhếch mép kiêu ngạo, cậu thiếu niên trỏ vào đám gỗ. Lửa bốc cao lên và nhanh chóng đốt những cành cây cháy rụi. Alanna xăm soi nhìn cậu một hồi. Những ngón tay cô giật lên, chỉ muốn vả cho tan vẻ kiêu ngạo trên gương mặt kia. Nhưng một tình cảm như thế thật không xứng đáng với đẳng cấp của cô, Alanna biết như vậy. Ishak chỉ muốn khoe khoang một chút thôi. Cô gắng kiềm chế và gật đầu. “Chị quên rằng em đã nắm được một chút pháp thuật châm lửa. Trước khi ta tiếp tục, giờ phải cho chị biết thật chính xác các em đã biết những gì.”

“Em biết châm lửa và tạo ánh sáng”, Ishak tuyên bố. “Và em có thể tìm thấy đồ vật. Nhiều khi em nhìn thấy những thứ trong tương lai.”

“Cậu ta nằm mơ thấy chị sẽ đưa cuộc sống bọn em đến chỗ tốt lành”, Kara chen vào. “Bọn em đã cười giễu khi nghe cậu ta nói, sẽ có một phụ nữ, là một chiến binh, đến giúp bọn mình. Điều đó xảy ra vào cái ngày trước khi Halef Seif đưa chị đến bộ lạc.”

Alanna gật đầu. “Còn em, Kara? Em có nhìn thấy những sự việc thay đổi theo ý muốn của em? Em có nhìn thấy hình ảnh trong lửa?”

“Mỗi khi em giận dữ là đồ vật chuyển động”, Kara thì thầm và đỏ bừng mặt lên. “Nhiều khi chúng nó còn bay qua không khí. Sau đó người ta đánh đòn em.”

“Chị ấy làm được gió thổi”, Ishak báo cáo. “Và khi chị ấy khóc thì trời mưa. Không phải bao giờ cũng thế, nhưng thỉnh thoảng.”

“Pháp thuật thời tiết”, Alanna nói. “Nếu là phù thủy, chuyện này sẽ giúp cho em rất nhiều. Thế còn em, Kourrem?”

“Em không biết”, cô thiếu nữ trẻ tuổi nhất trong nhóm thú nhận. “Thỉnh thoảng em nhìn thấy những quả cầu lửa màu sắc sặc sỡ và em chơi với chúng. Những người già thích em ở cạnh họ mỗi khi họ ốm đau. Họ nói rằng, khi có em ở đấy, họ thấy trong người khỏe hơn. Em cứ tưởng, lý do là vì em kể chuyện cho họ nghe, nhưng mà...”. Hai con mắt ngòi hy vọng nhìn Alanna.

Alanna nhớ lại công tước Baird đã kiểm tra cô ra sao vào ngày Jonathan mắc bệnh sốt đổ mồ hôi. Cô chìa bàn tay ra. “Đêm hôm qua chị ngủ không ngon”, cô giải thích với Kourrem. “Bây giờ chị vẫn mệt, hãy cầm lấy tay chị và làm chị khỏe hơn đi!”

Kourrem duỗi tay ra, nhưng rồi rụt lại. “Em không biết phải làm ra sao”, cô thiếu nữ nói.

“Hãy tìm thấy sức mạnh của em, rồi để cho một phần trong đó chảy qua bàn tay em sang tay chị”, cô nói.

Kourrem vâng lời. Một tích tắc sau đó, Alanna cảm nhận một luồng năng lượng rừng rực chảy vào cơ thể cô, khiến tóc gáy cô dựng lên. Cô giật bàn tay đi và rùng mình xua cảm giác tê tê đó.

“Chị chỉ mệt có một chút thôi”, cô giải thích với một cô thiếu nữ đang muốn bật khóc. “Em không cần phải cho chị nhiều thế!”

Cô nhìn cả ba và chống tay lên ngang hông. “Chúng ta cần phải cân nhắc xem các em cần học gì”, cô nói. “Cả ba đều đã biết đôi chút, nếu không các em đã không thể kiểm soát phép lực của mình tốt đến như vậy.”

“Tại sao chị biết?”, Kourrem hỏi.

“Bởi Ishak có thể đốt cháy cả bốn đứa bọn ta nếu cậu ấy không kiểm soát được sức mạnh của mình”, Alanna đáp lời. “Bỏi vì cả ngôi làng này đã bị bão hay mưa phá nát từ lâu, nếu em, Kara, không kiềm chế sức mạnh của mình. Và với những gì vừa làm, thì Kourrem có thể hắt cho chị bay tung lên không khí.”

“Tại sao chị lại liều dạy cho bọn em?”, Kourrem hỏi. “Chị đâu có biết là em không làm hại chị. Đúng không?”

Alanna cười. “Rất có thể chị không có khả năng ảnh hưởng đến thời tiết và nhìn vào tương lai”, cô nói. “Nhưng chị biết cách tự bảo vệ mình và bảo vệ cho bọn em nếu cần thiết.”

Cô gãi đầu. “Chị tin rằng, ta cần luyện những bài tập tập trung tinh thần mà chị sẽ dạy cho bọn em. Sau đó bọn em đi lấy mấy cái lều mà chị đã nhờ người ta làm, và căng lều bên cạnh lều chị.”

“Tại sao bọn em phải dựng nhà lều?”, Kara hỏi khi ngoan ngoãn ngồi xuống nền đất.

Alanna ngồi vào thế tòa sen bên cạnh Kara. “Khi là học trò của chị thì bọn em phải sống chung với chị”, cô trả lời. “Nhưng bởi vì bọn em có ba đứa, nên chị đã nhờ người ta làm một lều lớn hơn cho hai cô gái và một cái lều nhỏ hơn cho Ishak. Ô, thôi đi nào!”, cô kêu lên khi bộ ba bổ nhào vào ôm lấy cô.

Sau bữa tối, đám học trò của Alanna hăm hở lao vào trang điểm cho nhà mới của họ. Halef Seif đến đón Alanna. “Trời ngoài kia mát lạnh”, ông nói. “Cô có muốn phi ngựa với tôi một đoạn?”

Alanna không để mời đến hai lần. Chỉ vài tích tắc sau cô đã buộc xong yên ngựa và nói cho những người lính gác biết họ đi hướng nào. Khi hai người đã bỏ lại ngôi làng phía sau, Alanna nhẹ nhõm hít một hơi thật sâu. Cô ngửi thấy mùi cây cỏ của sa mạc, mùi bụi và mùi ngựa - một mùi vị khô và ấm, an ủi, chỉ rõ cho cô biết cuộc đời cô đã thay đổi đến mức nào.

“Tôi muốn bọn họ được ngồi cùng tôi bên lửa trại”, Alanna đột ngột nói thẳng. Cô nói khẽ, đề phòng có kẻ nào đó hoặc vật gì đó đang theo dõi. “Bây giờ, khi bọn họ đã thật sự trở thành học trò của tôi, họ có quyền được như vậy. Ông có thấy như thế không?”

“Trong số đó có hai là con gái.” Trời quá tối, không thể đọc được nét mặt Halef Seif, mà giọng nói ông ta thì không biểu lộ điều gì.

“Tôi cũng là con gái.”

“Cái đó tôi nhận thấy rồi.”

Alanna nghi là thủ lĩnh bộ lạc muốn trêu chọc mình. “Cho dù bộ ba đó có là ba con chó ba đầu!”, cô sắc giọng thì thầm. “Cả ba sẽ trở thành phù thủy và bộ lạc phải học cách...”

Người đàn ông Bazhir rít nhẹ, Alanna tắt ngang. Mãi Trung Thành ngồi thẳng lên trong cái bát bọc da buộc bên yên cương của Ánh Trăng, lông dựng lên và đuôi quật liên hồi. Alanna dỏng tai lắng nghe những âm thanh của màn đêm. Giờ thì cô cũng thấy - có tiếng đá rơi xuống đá, rõ ràng đang có những gã đàn ông rón rén bước trong hẻm núi nho nhỏ bên dưới chân họ. Không một tiếng động, hai người xuống ngựa; Alanna chạm tay ra lệnh cho Mãi Trung Thành ở lại trong bát da. Cô theo Halef Seif đến bên rìa bờ hẻm, nằm sát đất và nhìn xuống dưới.

Mắt Alanna đã quen với màn đêm không trăng và giờ thì cô nhìn thấy mờ mờ dáng năm gã đàn ông vùng đồi đang rón rén đi dưới đáy hẻm. Một kẻ vấp phải một hòn đá và mím môi chửi, ngay lập tức những đứa đi cùng ra lệnh cho gã im đi. Alanna chế nhạo cười thầm. Từ khi cô còn là tiểu đồng, một lỗi như thế sẽ bị phạt hàng mấy tháng trời.

“Đây là bọn ăn cướp đang tìm đàn súc vật của ta.” Hơi thở của Halef phả vào những chiếc lông sát bên tai cô; chỉ dịch xa một gang tay là người ta không nghe thấy nữa. “Tôi tin rằng ta không cần làm phiền những người lính gác.” Đúng lúc đã muốn nhỏm dậy thì người đàn ông lại duỗi dài một lần nữa bên cô. “Có một chút ánh sáng thì hay đấy, nữ phù thủy.” Ông mỉm cười.

Alanna nhanh lẹ thục vào trong tâm trí và tìm ngọn lửa nhỏ luôn cháy trong cô, ở một nơi chỉ mình cô đến được. Cô gọi nó ra ngoài. Lòng cô thoáng chút bồn chồn khi nó nhanh chóng to lên đúng độ lớn mà cô cần. Lửa màu tím cháy từ hai bàn tay cô, rọi sáng toàn khung cảnh. Bọn đàn ông vùng đồi hoảng sợ la thét, giơ tay che mắt. Halef Seif gầm tiếng gầm xung trận, trèo thoăn thoắt xuống vực. Alanna cần cả hai tay, mà là thật nhanh. Cô nôn nóng nhìn quanh. Khi phát hiện thấy một tảng đá, cô trỏ về phía đó và ra lệnh cho nó. Cô không biết liệu những gì cô đang định làm có thành công, nhưng cô không còn thời gian để suy nghĩ. Lửa màu tím tràn sang tảng đá lớn và bọc lấy nó như trước đó vừa bọc lấy cô. Trong một thoáng, lửa chập chờn chút đỉnh và trông như thể muốn tắt, nhung rồi nó trở thành một phần của hòn đá. Một cây đuốc hùng vĩ soi sáng cho đáy vực bên dưới chân cô.

“Sáng danh Tortall và đức vua!”, Alanna kêu lên và trèo theo Halef Seif xuống dưới. Khi rút cây kiếm pha-lê khỏi bao, cô cảm giác rõ là tai ương đang hát lên trong tay mình. Thêm một lần nữa, phép lực của món vũ khí tỏa ra xung quanh, tìm cách điều khiển Alanna. Nhung cô tập trung duy nhất vào những gã đàn ông vùng đồi đang bao quanh Halef Seif, nghiến chặt răng, kháng cự và câm nín ra lệnh cho cây kiếm: Thôi đi!

Hai gã đàn ông nhìn thấy cô. Giờ chúng tấn công cô, một đứa cầm rìu, một đứa cầm gươm rộng bản. Cô khom người né cú rìu chém, thọc kiếm từ dưới lên và xuyên qua kẻ tấn công. Trong một tích tắc, một nỗi sung sướng hể hả quái dị và đen tối bốc lên trong tâm trí. Cô đờ người ra. Pháp lực của cây kiếm đã chuyển niềm kiêu hãnh thầm kín của một chiến binh cừ khôi thành nỗi sung sướng gớm guốc khi giết chóc. Toàn cơ thể rung lên, cô dồn sức cưỡng lại mong muốn tiếp tục đâm từ nhát này sang nhát khác xuyên qua cơ thể đàn ông đó, cho tới khi Halef Seif gầm lớn tên cô. Alanna chỉ còn kịp quay lại, xoay sống kiếm pha-lê đón nhát chém của cây gươm rộng bản. Gươm của đối phương dài hơn và rộng bản hơn, bản thân gã cũng to hơn và nặng hơn, vậy mà lưỡi kiếm màu xám kỳ quặc bình thản chịu trận. Ánh lấp loáng ma quái của nó hút ánh mắt của gã vùng đồi. Alanna giằng ra, lùi về và thúc một cú đâm dưới vũ khí của gã, chếch lên trên. Gã đàn ông vùng đồi vẫn tiếp tục nhìn cây kiếm của cô. Mặc dù cũng gắng sức chặn đòn, nhưng phản ứng của gã không nhanh như trước.

Lưỡi kiếm pha-lê bay tới, xuyên thủng vòng phòng thủ của gã và thọc sâu vào cổ gã. Lần này, Alanna đã chuẩn bị sẵn cho phép lực chảy ra từ cây kiếm. Nữ hiệp sĩ nén ý chí đẩy lùi nó và thục vào đến điểm khởi nguồn của phép lực tàn độc này. Nếu có ai yêu cầu cô miêu tả, có lẽ cô sẽ nói nó gây cảm giác như nút thắt của một sợi dây quyền lực tạo nên phép lực của cây kiếm. Ý chí của cô cắt qua nút thắt đó, lôi nó ra từ sâu thẳm của cây kiếm và ném nó vào màn đêm. Đúng lúc kẻ cuối cùng trong nhóm tấn công quyết định bỏ trốn thì Cái Ác mà Alanna vừa ném ra đập trúng lưng gã, và ngay tắp lự biến gã thành một đống tro.

“Tôi không muốn thế”, cô kiệt lực thì thầm khi chùi lưỡi kiếm vào áo choàng của một gã đàn ông đã ngã xuống. Tiếng hát của cây kiếm giờ đã yếu đi; cái nỗi huênh hoang tàn độc mà cô cảm nhận khi giết chóc giờ chỉ còn là một vệt tối trong hồi ức.

“Để cho gã thoát và kể lại cho bộ lạc của gã nghe sẽ là chuyện ngu ngốc”, thủ lĩnh nghiêm nghị giải thích. “Chuyện gì xảy ra với cô vậy? Cô không chiến đấu bằng tất cả sức lực.” Ánh mắt sắc sói của ông xăm soi cây kiếm khi cô lại đút nó vào bao. “Cây kiếm này là của ác. Rồi nó sẽ xoay ra chống lại cô.”

Cô lắc đầu. “Cái Ác chỉ là một phần trong tất cả những gì có ở đây, Halef Seif”, cô trả lời. “Bản thân pháp thuật không là ác, chỉ có điều người ta có thể sử dụng nó làm việc ác. Nếu có ai đó bằng một cách nào đó hướng nó đi đúng hướng...”

“Nếu phép thuật của cây kiếm này đã được sử dụng để làm điều ác từ thời tiền cổ?”, người đàn ông hỏi. “Nếu cô không đủ mạnh để kiềm chế nó?”

Alanna vươn cằm ra phía trước. Hai con mắt tím lóe sáng nguy hiểm. “Tôi đã thề sẽ điều khiển được cây kiếm này, nên tôi sẽ làm được”, cô nghiến răng nói. “Không cây kiếm nào khuất phục được tôi - cây này cũng thế.” Theo tiếng huýt sáo của cô, Ánh Trăng cùng con ngựa đực của Halef Seif thủng thẳng chạy tới. Ánh mắt cô vẫn còn nhìn người thủ lĩnh trong vẻ giận dữ khi Alanna trèo lên lưng ngựa. “Chuyện đó không gì thay đổi được!”

Người đàn ông Bazhir vất vả giấu nụ cười khi ông cũng trèo lên ngựa mình. “Thì theo ý cô, Người-Đàn-Bà-Cưỡi-Ngựa-Như-Đàn-Ông.”

Alanna cứ tưởng hai cô học trò sẽ không chịu ngồi cùng cô bên lửa trại của bộ lạc, nhung cô đã đánh giá quá thấp sự kính trọng mà họ dành cho người thầy của mình. Khi hiểu rằng Alanna sẽ cho phép họ tiếp tục đeo mạng che mặt thì họ đồng ý. Điệu bộ Kara phảng phất vẻ sợ hãi, Kourrem bướng bỉnh vươn cằm, nhưng cả hai chen vào ngồi giữa Ishak và Alanna và ngay tối hôm sau. Khi bầu không khí bao quanh họ đã yên lặng xuống, hai thiếu nữ cúi đầu. Một vài tích tắc, cả bộ lạc câm nín. Thế rồi, khi lần lượt từng người đàn ông nhún vai biểu lộ đồng tình thì những cuộc chuyện trò lại bắt đầu sôi nổi trở lại. Chỉ những người phụ nữ là lùi ra xa, và sự phục vụ cục cằn mà họ dành cho Alanna cùng các cô gái vào tối hôm đó - vào tối hôm sau và cả buổi tối hôm sau nữa - chắc chắn sẽ lớn thành sự trơ tráo, nếu không có Halef Seif ngồi bên lửa. Alanna thở dài. Làm sao có thể thuyết phục những phụ nữ của bộ lạc này chấp nhận cô và học trò của cô? Người ta không thể ép họ yêu thích những thay đổi mà Alanna mang lại cho bộ lạc Chim Ưng Nhuộm Máu.

Việc học hành tiếp tục. Họ cùng nhau đọc và nghiên cứu những cuộn giấy nằm trước bàn thờ của bộ lạc, có nói tới những nghi lễ pháp thuật. Trong nhóm ba, Ishak tỏ ra khéo léo nhất với những câu thần chú đó, từ những câu thần chú dùng để rửa đèn cho tới khai trương một ngôi đền mới. Alanna lo lắng nhìn cậu học trò mỗi ngày một trở nên kiêu ngạo hơn. Đối với cô, người đã quá quen với những trò trái tính trái nết nho nhỏ của đám tiểu đồng và cận vệ trong cung mà ngày trước cô hằng dạy bảo, thì rõ ràng là Ishak có một lòng tự tin phóng đại tới mức nguy hiểm.

“Chị không thể cho em học nhanh hơn được sao?”, cậu ta hỏi Alanna như thế vào một buổi tối, khi nữ phù thủy trẻ tuổi cùng học trò nghỉ ngơi trong căn phòng chung thuộc ngôi nhà lều của cô. Kourrem đang loay hoay bên khung cửi, Kara càng những sợi dọc, nhưng Alanna cảm thay rõ là cả hai cô gái đang dỏng tai lên. “Em đã học hết đa phần những pháp thuật nghi lễ của bộ lạc mình. Chẳng lẽ chị khổng dạy được cho em cái gì thú vị?”

Alanna vuốt lông anh bạn mèo Mãi Trung Thành đang duỗi dài trên lòng cô và cũng căng thẳng lắng nghe hệt như đôi thiếu nữ. “Cụ thể hơn là em đang nghĩ đến cái gì?”

“Em rất muốn học những câu thần chú phục vụ cho việc tiên tri”, cậu thiếu niên trả lời với đôi mắt sáng bừng. “Em rất muốn nhìn vào tương lai. Hay là chị có thể dạy em cách rời khỏi cơ thể mình - “

“Không, Ishak.” Alanna nói dịu dàng, bởi cô biết mình làm cậu ta thất vọng. “Em chưa sẵn sàng cho những gì em muốn học. Chị rất tiếc.”

“Nhưng em tin là em đã sẵn sàng rồi”, cậu cãi trả. Giọng nói cho thấy rõ cậu ta đang giận. Cậu cắn vào môi, rồi bình tĩnh nói tiếp: “Ít nhất thì chị cũng cho em cầm cây kiếm của chị chứ? Em có thể điều khiển phép lực của nó...”.

Alanna lắc đầu. “Ngoài chị ra không ai chạm vào nó.”

“Nhưng em muốn làm một cái gì đó hay ho.” Cậu ta la lên. “Kiếm của chị em không được phép động vào, những phép thuật cao hơn chị không dạy em...”.

“Những pháp thuật và những câu thần chú mà em vừa nói tới rất mạnh và không phải là không nguy hiểm. Em thiếu kỷ luật để học dần dần. Ishak, nghe đây!”, cô nói tiếp khi cậu thiếu niên xoay lưng lại phía cô. “Em có biết chuyện gì xảy ra khi em thử làm một phép thuật mà em chưa sẵn sàng? Nếu em gặp may, câu thần chú sẽ không có hiệu quả. Nhưng nếu em không gặp may, em sẽ mất quyền kiểm soát nó và nó sẽ hút kiệt sức em. Nếu em tìm cách sử dụng cây kiếm, cây kiếm này sẽ hủy diệt em. Em sẽ chết và không gì đưa em quay trở lại được. Em phải học cách rèn luyện lòng nhẫn nại. Hãy bỏ trò nhảy tắt qua các bước cần thiết, giống như em đã làm với những câu thần chú nghi lễ - đúng thế, chị đã quan sát em. Em phải thận trọng hơn khi học pháp thuật.”

“Chị cũng tệ y như gã Akhnan Ibn Nazzir!”, cậu ta phun ra. “Chị có một con mèo siêu nhiên, một tặng vật của Đức Mẹ Tối Cao, một cây kiếm pháp thuật và năng khiếu - chị chỉ muốn giữ tất cả những thứ đấy cho riêng mình - chị không hề muốn người khác cũng có được niềm vui của người ta!”

Cậu ta xoay đi và chạy ra ngoài.

Alanna lo lắng lắc đầu. “Đây không phải là chuyện vui thú”, Alanna nói với bản thân mình thì đúng hơn là nói với anh bạn mèo Mãi Trung Thành hay hai cô thiếu nữ. Xoay về phía cặp học trò đang sợ hãi ngẩng nhìn cô, Alanna ép mình mỉm cười. Ishak sẽ bình tĩnh lại, đến sáng mai là cậu ta sẽ tìm được một thứ thú vị khác. Ít nhất cô cũng hy vọng như thế. “Cái khung cửi đó có hoạt động không?”, cô hỏi Kourrem.

Quá mừng vì được chuyển sang đề tài khác, Kourrem hối hả gật đầu. “Em rất mùng vì chị cho phép em đặt khung cửi ở đây. Em thấy mình kỳ quặc nếu ngồi yên cả buổi tối, trong khi có thể dệt được vải.”

“Em dệt có tốt không?” Alanna hỏi.

Kourrem lắc đầu. “Không, nhưng em muốn học.” Cô thiếu nữ nheo mắt nhìn những sợi dọc. “Em biết một chút rồi.”

“Nó biết hơn một chút đấy”, Kara tuyên bố. “Nó là một cô thợ dệt giỏi. Làm con gái thì phải giỏi một thứ gì đó, để mang hạnh phúc đến cho nhà lều của chồng mình”, cô thiếu nữ giải thích bằng giọng đầy hiểu biết.

“Cả hai em đang để ý kiếm chồng phải không?”, Alanna hỏi.

“Em cũng không biết rõ nữa”, Kara nói. Cô thiếu nữ ngồi xuống và vòng hai bàn tay ôm lấy gối. “Thuở chúng em còn là những kẻ bị khinh bỉ trong bộ lạc thì vẫn còn cơ hội một người đàn ông của bộ lạc khác muốn lấy một đứa trong bọn em làm vợ. Nhưng bây giờ, khi bọn em đã trở thành học trò phù thủy, thì thật khó nói. Ông phù thủy trước Akhnan Ibn Nazzir có vợ, nhưng Ibn Nazzir thì không - ông ấy ở bẩn quá. Liệu một người đàn ông có sẵn lòng cưới một cô gái là phù thủy không?”

Alanna sực nhớ ra rằng Jonathan đã yêu cầu cô trở thành vợ anh. “Cơ hội cũng lớn như đối với một người phụ nữ là một chiến binh”, cô đảm bảo. “Chị từng biết hai người muốn cưới chị làm vợ.”

Mặt Kara sáng rỡ lên. “Kourrem, em nghe thấy chưa?”, cô thiếu nữ hạnh phúc kêu lên. “Hai người đàn ông muốn cưới Alanna! Rất có thể bọn mình cũng còn cơ hội!”

“Hừm”, Kourrem chỉ khẽ đáp rồi kiểm tra liệu những sọi dọc trên khung cửi đã được canh đúng hay chưa. “Em chưa muốn lấy chồng. Còn nhiều thứ em muốn học.”

Alanna bật cười lớn. “Thế mà chị cứ tưởng chị là người duy nhất nghĩ như vậy!”

Ishak quay trở lại trước khi hai cô thiếu nữ ra về. Trông cậu ta có vẻ rất ăn năn. “Em đã cư xử tồi tệ”, cậu nói khẽ với Alanna. “Em sẽ cố đi chậm hơn. Em sẽ muốn thôi trò nóng nảy và làm những gì chị nói.” Vụ cố gắng để xin lỗi một người đàn bà, cho dù đó là Người-Đàn-Bà-Cưỡi-Ngựa-Như-Đàn-ông, rõ ràng là quá sức cậu trai người Bazhir. Nói xong cậu ta xoay người chạy mất. Alanna nhăn trán tự hỏi, liệu sự nhún nhường của Ishak là trung thực hay giả dối. Cô đưa tay sờ viên ngọc lửa trên cổ và thở dài khi tiếng lách cách bắt đầu vang lên bên khung cửi của Kourrem. Cô chẳng còn cách nào khác là chờ cho đến lượt bùng nổ tiếp theo của Ishak và hy vọng rằng, chẳng bao lâu cậu ta sẽ học được cách kiềm chế bản thân.

« Lùi
Tiến »