Điện chiếu trời cao, tiếng sấm rền vang như muốn xé toạc càn khôn.
Một đạo bạch thiểm xé tan màn mưa u ám, đồng thời cũng chiếu rọi lên từng khuôn mặt kinh ngạc, rung động, hãi nhiên của bọn họ. Thần kiếm phảng phất, đâm thủng mưa chướng, ánh sáng lóe lên, rọi rõ bóng hình của Lý Mộ Thiền.
Không ai ngờ, cục diện lại đột biến đến như vậy, khiến người ta trở tay không kịp. Tình thế vốn chắc chắn phải chết, lại bỗng nhiên xuất hiện biến số.
Thượng Quan Tiểu Tiên nhướng mày, nở một nụ cười, đã thu hồi dù che mưa, nhìn về phía đám giáo chúng Ma giáo trên nóc nhà hai bên phố dài. Đối diện, nhị long đầu cũng đồng loạt thu dù.
Đại chiến sắp bùng nổ, khí thế ngút trời.
Bên cạnh Lý Mộ Thiền còn có bốn người khác. Bọn họ gồm hai vị trưởng lão Ma giáo là Thiết, Yến, cùng một gã đại hán khôi ngô như hổ báo, tóc đỏ râu quai nón, khuôn mặt chữ quốc với một con mắt độc. Người còn lại là một lão lạt ma dáng người gầy còm, thấp bé, khoác áo đỏ.
Chỉ riêng sự xuất hiện của lão lạt ma này, đã khiến khí tức của nhị long đầu trở nên ngưng trọng, thậm chí Thượng Quan Tiểu Tiên cũng lộ vẻ mặt nghiêm nghị. Bởi vì người này, chính là Đại trưởng lão của Ma giáo, một người dưới một người, trên vạn người.
Lão lạt ma thân hình nhỏ bé như hài đồng, đầu trọc lóc, râu bạc trắng kết bím tóc. Trên khuôn mặt nhăn nheo, sạm màu lốm đốm, là một đôi mắt trong vắt, không một hạt bụi, nhìn tựa như sơ sinh anh hài.
Ai có thể nghĩ rằng, một vị hòa thượng dung mạo tầm thường như vậy, lại là tuyệt cường sát tinh khiến Tây Vực chư quốc nghe tin đã sợ mất mật? Hắn từng một mình đến Khổng Tước quốc, quét ngang chùa chiền, độc chiến chín Đại Thượng sư, rồi toàn thân trở về, vô địch phương tây.
Đại hán kia cũng không tầm thường, hai tay vẫn còn nhỏ máu, gân cốt nổi cục, đang nhai lấy những đoạn kiếm gãy. Hắn sở hữu "Tước Thiết Đại Pháp" của Ma giáo, đã đạt đến cảnh giới thân hình dễ đổi.
Lưu mẹ bên cạnh Thượng Quan Tiểu Tiên bỗng nhiên tái mặt: "Sư... Sư huynh!"
Đại hán chỉ lạnh lùng bật cười, không đáp lời.
Lý Mộ Thiền đã nhận ra người này, chính là tân tấn Tứ trưởng lão. Đến đây, tứ đại trưởng lão Ma giáo đã hội tụ tại Trung Nguyên.
"Phó giáo chủ?" Thượng Quan Tiểu Tiên hé mở đôi môi đỏ thắm, nở một nụ cười xinh đẹp, nhưng đồng tử lại run rẩy điên cuồng, như ma như điên, "Tướng công, ngươi tình nguyện quy hàng Ma giáo, mà không muốn cùng ta đồng hành?"
---❊ ❖ ❊---
Lý Mộ Thiền đứng giữa màn mưa, thần sắc vẫn lạnh như băng, ánh mắt lần lượt quét qua Nhị Long Đầu rồi lại dừng ở Thượng Quan Tiểu Tiên. Hắn mở miệng, giọng nói trầm thấp: "Trong thiên hạ này, kẻ sống không thiếu, người chết cũng chẳng hề ít, thiếu nhất là những kẻ giữa sinh tử, rực rỡ như sao. Nay, ta muốn tự mình lựa chọn một canh bạc."
Sinh tử, vốn không nằm trong tay hắn, nhưng tại khoảnh khắc giao tranh, hắn muốn tự do vẫy cánh, một lần thử vận may.
Thanh Long Hội hùng cứ Trung Nguyên võ lâm, Kim Tiền Bang lại quyền thế ngập trời. Hắn đã chán ngấy việc luẩn quẩn giữa những toan tính, chán ngấy những lời đường mật giả dối, và hơn hết, là sự đề phòng bất tận. ---❊ ❖ ❊---
---❊ ❖ ❊---
Vậy nên, nếu chiến dịch này khó thành, Lý Mộ Thiền đành phải coi Ma Giáo là một lối thoát.
"Ta phải đi." Lý Mộ Thiền nói, giọng nói dứt khoát.
Nhị Long Đầu lạnh lùng đáp: "Ngươi đi không nổi."
Mấy đại Long Đầu đã tổn thương thảm trọng, huống hồ là để Ma Giáo thu phục được một nhân tài kiệt xuất như hắn.
Lý Mộ Thiền quay sang lão lạt ma áo đỏ, khẽ cười khách khí: "Xin nhờ các vị trưởng lão."
"Phó giáo chủ khách khí." Đại trưởng lão cất tiếng, giọng nói trong trẻo, không hề già nua, ngược lại còn tràn đầy sức sống. Y quay đầu phân phó đám trưởng lão Ma Giáo: "Giết!"
"Giết!"
Trong chốc lát, tiếng chém giết vang vọng khắp nơi. ---❊ ❖ ❊---
---❊ ❖ ❊---
Chỉ một thoáng giao thủ, Lý Mộ Thiền đã phiêu thân lên nóc nhà. Tứ đại trưởng lão vốn định bảo vệ, hắn lại nói: "Các vị cứ tùy ý chiến đấu, không cần bận tâm ta."
Lời nói vừa dứt, bốn người lập tức tìm kiếm đối thủ mạnh nhất.
Lý Mộ Thiền từ trên cao nhìn xuống Thượng Quan Tiểu Tiên, đưa tay lấy ra một đôi bao tay óng ánh, mỏng như cánh chuồn chuồn, rồi mỉm cười, buông tay ném đi.
Nhưng ngay sau đó, một luồng khí kình bá đạo ập đến, Thượng Quan Tiểu Tiên hai cổ tay run lên, đôi vòng vàng trên tay vội vã rời khỏi, xoay tròn trong mưa gió như nhật nguyệt luân chuyển, đánh tới Lý Mộ Thiền. ---❊ ❖ ❊---
---❊ ❖ ❊---
Lý Mộ Thiền không né tránh, tay phải hắn nhanh như chớp rút đao, thanh mang giữa trời ngang qua, đón lấy song hoàn.
Ánh mắt hai người chạm nhau, tia lửa tóe ra. Thượng Quan Tiểu Tiên khẽ cười, lạnh lùng và kiêu ngạo, tựa như Hàn Mai nở rộ giữa Nhược Tuyết, đôi mắt đã ngưng kết thành băng: "Tướng công, ta sẽ giết ngươi."
Lý Mộ Thiền thản nhiên đáp: "Ngươi cứ thử xem."
Chỉ qua một lần giao thủ, Thượng Quan Tiểu Tiên mới bỗng giật mình, hóa ra kẻ này thâm tàng bất lộ, thân thủ cao cường, không nói đến việc độc bá thiên hạ, nhưng cũng đủ để tung hoành giang hồ.
Có lẽ ba năm trước, gã cũng chỉ là một kẻ sơ ngộ tà công, bị đời người khinh rẻ.
Dường như thấu hiểu tâm tư nàng, Lý Mộ Thiền khẽ cười, nụ cười buông thả quyến rũ, tà khí quanh thân bốc lên, đôi mắt âm trầm như Diêm La giáng thế: "Ngươi chỉ thấy ba năm, nhưng ta đã mài giũa thanh đao này vô số đêm ngày."
"Giết!"
Thượng Quan Tiểu Tiên xoay tròn vòng tay, vận chuyển linh lực, đẩy lùi hoàn thủ đao trước mặt, mưa gió tán loạn như sương khói.
Hai vật chợt phát huy kỳ dụng, một vòng nơi tay, một vòng huyền không, nhưng dưới lực dẫn dắt của một cỗ vô hình chi lực, vòng tay bay lượn như một vệt sao băng màu kim, thẳng hướng lồng ngực Lý Mộ Thiền, thế như sấm rền.
Lý Mộ Thiền giật mình, lách mình né tránh, trường đao trong tay vung lên, thanh mang lưu chuyển, chém thẳng về đỉnh đầu Thượng Quan Tiểu Tiên.
Nhưng ngay khi lưỡi đao tới gần, Thượng Quan Tiểu Tiên đã dùng vòng vàng chặn lại, hai khí va chạm, bám chặt lấy nhau.
Càng khó lường hơn, vòng vàng không đợi hắn tránh thoát, lại bay ngược trở lại, trực kích hậu tâm Lý Mộ Thiền, tiếng gió rít gào.
"A!"
Lý Mộ Thiền bỗng thấy hai má trống rỗng, ngực bụng chấn động, một tiếng kêu thê lương như quỷ khóc vang lên, đồng thời bay lên không trung. Hắn đang định rút đao, bỗng kinh hãi trước sát cơ phía sau.
Trong mưa, một hắc ảnh lăng không nhảy lên, đạp tường đi bích, song kiếm trong tay lóe lên kiếm quang, hóa thành hai đạo quang tràng, nhanh hơn cả mưa rơi, cơ hồ trong nháy mắt đã đến sau lưng Lý Mộ Thiền, đâm thẳng vào mười bảy chỗ yếu hại.
"Phó giáo chủ cẩn thận!"
"Cẩn thận!"
Lời kinh hô vang vọng bốn phía.
Người này không ai khác, chính là "Tứ trưởng lão" của Ma giáo năm xưa, Mộ Dung Anh, đã lâu không xuất hiện.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, cuộc chiến ác liệt trên phố dài đột nhiên im lặng.
Diệp Khai cùng những người khác, vốn đã kinh tâm động phách, bỗng chấn động, mặt lộ vẻ kinh sợ.
Kiếm quang của Mộ Dung Anh lên nhanh, tán càng nhanh, trước khi kiếm quang chạm tới, một luồng thanh mang khó hình dung đã đến trước, nhanh như điện, như gió, như ảnh, khó có thể tưởng tượng, trong nháy mắt xé toạc mưa gió, vượt qua lớp kiếm ảnh dày đặc, rồi điểm nhẹ lên cổ họng hắn, không một chút khói lửa.
Thanh mang ấy tựa kinh lôi mộng ảnh, vừa chạm đã thoái, mũi kiếm nhiễm huyết, thuận thế vạch phá mưa gió, bức lui Thượng Quan Tiểu Tiên.
Kẻ bất ngờ ra tay khoác y phục màu xanh đen, trên đầu đội nón lá vô thanh phân liệt, diện dung vừa lộ, quả nhiên là Mộ Dung Anh.
Hắn hai tròng mắt trợn trừng, tựa gặp quỷ giữa ban ngày, gắt gao nhìn chằm chằm lưỡi kiếm trước mặt, tiếng nói run rẩy như tiếng chuông nứt: "Lạc... Lạc!" Huyết thủy phun trào, giọng khàn đặc gào thét hai chữ: "Lục Liễu!"
Lời còn chưa dứt, y đã ngửa mặt lên trời, thân tử đạo thành, một kiếm đoạt mạng.
Lý Mộ Thiền thân hình phiêu hốt, lui sang một bên, tay phải nắm chặt đao, tay trái rút kiếm, kiếm ẩn nơi tay áo, danh kiếm "Lục Liễu", chính là bội kiếm của Tạ Long Đằng.
Chưa kịp để mọi người nhìn rõ, thanh mang lưu chuyển, uốn lượn như liễu, lại cuốn qua cổ Mộ Dung Anh, cái đầu không kịp nhắm mắt kia liền lìa khỏi thân, rơi xuống chiến phố, bị đệ tử Ma giáo nhặt lên, gói ghém cẩn thận, chính là thanh lý môn hộ, trảm phản đồ.
Tất cả mọi người nhìn nhau, đều kinh hãi, hóa ra kẻ này còn ẩn chứa tuyệt học song kiếm song đao.