CHÀNG ĐI THEO NƯỚC

Lượt đọc: 3888 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16

HỌA-MI, chào-mào, vàng-anh, gõ-kiến, chính đoàn nhạc-công xinh đẹp cùng đua nhau ca ngợi Bình-minh ấy, đã khiến Hoàng-lang tỉnh giấc say-sưa. Chàng vươn vai, nhỏm dậy, mỉm cười như thẹn : ai đời một nhà quân vâng tướng-lệnh đi xa, lại mải vui quá chén, đến nỗi thâu đêm mê-mệt, chẳng rõ trời đất là gì !

Hoàng-lang, muốn dẹp sự ân-hận, phải viện tấm lòng thành thực yêu tài của mình đối với Trực. Cảm-tình ấy đã xui nên sự lơ đễnh của Hoàng-lang, chàng, một võ-tướng, xưa nay, chỉ giốc lòng thờ Bổn-phận.

Đã tìm ra sự an-ủi, Hoàng-lang vui-vẻ, yên lòng. Chàng ngạc-nhiên thấy quanh mình không một câu nói, một bóng người. Hoàng-lang gọi thử, chẳng ai thưa. Chàng mở cửa ra ngoài. Vắng ngắt. Thiên-nhiên, trái lại, rực-rỡ tưng-bừng. Trời, núi, cỏ, hoa như chiếc khung muôn sắc lồng bài thơ YÊU và SỐNG.

Hoàng-lang ngẩn ngơ nhìn cảnh đẹp. Chàng thấy một sự thảnh thơi, khoan khoái thấm thía khắp linh-hồn. Cả tuổi xuân bồng bột, cả tấm lòng tươi thắm nồng nàn của Hoàng-lang rung-động, nao-nức như con chim muốn cất cánh tung mình trước gió.

Giữa lúc ấy, một tiếng hát xa-xa cất lên giữa cuộc hòa nhạc thiên-nhiên. Tiếng hát rụt-dè, rồi mạnh-bạo, sau cùng vượt hẳn lên cao, tung lên giữa bầu trời một âm-ba êm-ái…

Hoàng-lang ngừng hơi thở, lắng tai nghe…

Bỗng, tự chân gò đi lên, Trực tươi cười, nhanh-nhảu.

Trực lúc ấy, không có mảy may gì của một vị hổ-tướng oai-nghiêm nữa, chỉ là một người tuổi trẻ hiền-lành phác-thực, trong lòng đang có sự vui mừng.

Thấy Hoàng-lang, Trực to tiếng hỏi :

- Thế nào ? Tướng-quân hồi hôm ngon giấc lắm thì phải ?

Hoàng-lang hơi thẹn :

- Cũng bởi túc-hạ đãi khách quá hậu nên tôi thành ra người say sưa !…

- Thế là tướng-quân thực tình quý đệ lắm ! Đêm qua, thành thử tôi bận-rộn suốt đêm. Nếu tướng-quân có điều gì bất như ý, Trực này sẽ ân-hận không biết chừng nào.

Hoàng-lang cảm động :

- Ở đây, cảnh vật đẹp như một bài thơ ! Người ta không thể ngờ là một nơi dụng-võ. Nó phải là nơi di-dưỡng của mặc-khách tao-nhân.

Nối lời chàng, tiếng ai hát lại từ xa vẳng đến…

Hoàng-lang nhận :

- Ai hát ở đâu, giọng nghe hay quá ! Thanh-âm kéo dài như sợi tơ mềm. Làm tướng như túc-hạ thực sung sướng đủ điều : binh-sĩ yêu kính, đồn trại lập ngay giữa nơi sơn-thủy kỳ-tú với, thỉnh-thoảng, những khi việc quân đã mỏi mệt, tiếng ai xa lại vỗ-về nựng-nịu cho hồn-mộng được du-dương…

Trực mỉm cười :

- Tướng quân thực là một võ-trang thi-sĩ !

Hoàng-lang nói tiếp, bằng một giọng thiết tha :

- Mà người nào có giọng hát quý như thế hẳn phải là một giai-nhân !-

Thì, quả nhiên rất đẹp, cô gái, lúc ấy, vừa tha-thướt ra khỏi rừng cây. Cô mềm-mại bước nhanh, mềm-mại như một rò lan trước ngọn gió xuân rung động.

Đi nhanh, thiếu-nữ tiến thẳng lên gò. Mỗi cử-động là một nét nên thơ mà toàn thân nàng thì như chung-đúc hết thảy các vẻ đẹp thuần-túy của thiên-nhiên.

Đầu ngẩng, cặp môi dày mũm mĩm ; một tia sáng lòe ra trong mắt ; Hoàng-lang nhìn… nhìn, say đắm. Thiếu-nữ, vẫn tiến thẳng lên gò.

Một nụ cười khó giải, trên môi Trực, có thể, nếu Hoàng-lang tinh ý, khiến chàng phải nghi ngờ. Nhưng, Hoàng-lang, trái lại, đã quên Trực tự lúc nào. Cả vũ-trụ đối với Hoàng-lang, chỉ còn duy sự xuất-hiện mỹ-miều.

Thiếu-nữ mỗi lúc một gần hai võ-tướng, cách nhau năm mươi… hai chục… bảy tám bước nữa thôi.

Hoàng-lang choáng người :

- Ô kìa !…

Trực nhanh nhẩu :

- Bẩm, đây là vị-hôn-thê của tôi.

Hoàng-lang, đẫn đờ, ấp úng :

- Nhưng… nhưng…

Trực nhắc :

- Phải, Lê, vị-hôn-thê của tôi.

Giơ tay dụi mắt, Hoàng-lang như người mơ ngủ :

- Lê ?… Cô Lê đã bị bắt rồi…

- Chính thị !

Ô hay ! thế thì còn ai hiểu ra làm sao ? Lê, chính Hoàng-lang được thấy đã bị bắt và hiện đang giam ở đồn Bắc-mục kia mà. Chẳng lẽ trên đời lại có hai người giống nhau đến thế ? Nếu không, Lê hẳn đã được ông Lưu tha bổng hay ít ra, nàng cũng phải có phép thần-tiên.

Trực, đoán rõ sự bối rối của Hoàng-lang, tươi cười đáp :

- Đêm qua, trộm phép Lưu đại-soái, trộm phép tướng-quân, tôi đã suất thủ-hạ lên Bắc-mục đón Lê-nương về. Chà ! Vất-vả quá ! Trời vừa mưa vừa bão, đường thì xa, tối như mực…

Lòe ra trong trí nghĩ của Hoàng-lang một mối ngờ cháy như lửa điện. Chàng toát mồ-hôi trán, giương cặp mắt vô-cùng kinh-ngạc nhìn người tuổi trẻ lạ-lùng :

- Túc-hạ đem quân đánh tháo cho cô Lê về đây ?

- Bẩm vâng.

- Chính thực vậy ?

- Chính thực.

Hoàng-lang tưởng chừng có thể phát điên lên được. Thì ra, trong lúc chàng tin cậy, trong lúc chàng say-mê, Trực, lợi-dụng cơn mưa bão, đã lén đem quân lên đánh Cờ-đen ! Với một người gan-góc, mưu-cơ như Trực, đồng đảng chàng hẳn đã bị một trận tan-tành.

Tuy vậy, Hoàng-lang còn gặng hỏi :

- Hai quân đã có giao-phong ?…

- Hay, nói cho đúng, dân-quân đã lén vào đồn rồi nhân lúc bất ngờ, đánh thức địch-quân dậy mà chém !

Một tiếng sét đánh giữa trời không khiến Hoàng-lang hoảng-hốt như câu nói ấy. Chàng đau lòng, tiếp theo ý Trực :

- Nghĩa là quân Cờ-đen đã tan nát, đồn Bắc mục đã ra tro !…

Một tiếng thở dài phồng mạnh ngực Hoàng-lang. Không thù-ghét, không khinh-bỉ Trực đã dùng mưu quỷ-quyệt, Hoàng-lang, bấy giờ, chỉ hối-hận, hối-hận có lẽ suốt đời. Sự thất-bại đau-đớn của Cờ-đen trong tối hôm qua, dù Hoàng-lang muốn chối, chẳng là do tự chàng mà ra đó ư ?

Bây giờ, theo chàng nghĩ, chỉ còn một cách giết Trực để trả thù cho đồng bạn. Tình-cảm, đã đến nước này, phải dẹp xuống, nhường chỗ cho sự báo cừu, rửa hận.

Nắm lấy đốc kiếm, mắt quắc lên, Hoàng-lang như nghe thấy trăm nghìn tiếng kêu đòi mạng của oan-hồn.

Chàng tuốt phăng gươm, toan nhảy lại đâm Trực. Một tiếng pháo hiệu nổ. Bộ-hạ của Trực, dao mác sáng ngời không rõ tự đâu mọc ra như hiện.

Rồi, trống trận đổ thì-thùng… Rừng cây chuyển-động… Một đoàn dân-binh tự rừng cấm nhô ra.

Họ đi rất trật-tự, một loạt áo, khăn chàm, « hài xảo », dao thắt ngang lưng, vai vác súng kép. Ánh-nắng buổi mai nhóm lên đầu binh-khí hàng ngàn vạn tia lửa lập lòe. Tới truớc đồi, quân-sĩ đứng cả lại, sừng-sững như một mảnh thành bằng đá.

Trực, nắm tay Hoàng-lang, dịu dàng nói :

- Giờ xin phiền tướng-quân về bẩm với Lưu đại-soái cho rằng Trực tôi, đã đem thân hứa nước, chỉ biết chết mà không biết hàng.

Hoàng-lang khảng khái :

- Vâng, tôi xin vâng lời túc-hạ và xin ước với túc hạ một trận thư-hùng. Chúng ta xứng-đáng là hai kẻ thù-địch của nhau !

Trực cười :

- Nhưng, tình yêu chuộng, Trực tôi mong, sẽ không vì phận-sự mà giảm bớt đi.

Dứt lời, chàng vẫy tay ra hiệu. Trăm nghìn tiếng hô nổ tung lên một dịp : « Việt-Nam vạn tuế ! »

Hồn yêu nước, dạ hy-sinh như thấu đến Trời cao, Trực nói thong thả, giọng run-run :

- Trên trường danh-dự, Trực tôi mong sớm được gặp gỡ tướng-quân.

« Lùi
Tiến »