Chàng Trai nhà bên

Lượt đọc: 383 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

Deborah Marie Phillips, con gái ông bà bác sỹ Reed Andrew Phillips ngụ tại Lansing, IL vừa kết hôn tuần qua với Michael Bourke, con trai ông bà Reginald Bourke ngụ tại Chapaqua, NY. Đức cha James Smith làm lễ tại Nhà thờ Công giáo Thánh Anthony ở Lansing.

Chị Phillips, 26 tuổi, làm việc tại Schuler, Higgins, và Brandt, hãng luật quốc tế có trụ sở tại New York. Chị nhận bằng cử nhân tại Princeton, tốt nghiệp loại giỏi, và có một bằng luật do Harvard cấp. Bố chị là bác sỹ răng hàm mặt và là nha sỹ ở Lansing, quản lý Phòng Khám răng Phillips.

Anh Bourke, 31 tuổi, nhận bằng cử nhân tại Đại học Yale và bằng thạc sỹ quản trị kinh doanh tại Đại học Columbia. Anh làm việc tại khối ngân hàng đầu tư Anh em Lehman. Bố anh, đã nghỉ hưu, từng là chủ tịch của Bourke & Cộng sự, một hãng đầu tư tư nhân.

Sau chuyến hưởng tuần trăng mật tại Thái Lan, hai anh chị sẽ định cư tại Chapaqua.

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: Dolly Vargas <dolly.vargas@thenyjournal.com>

Về việc: Các bà mẹ

Cưng yêu dấu, khi vừa nghe tiếng hét đầy đau thương phát ra từ ô của cô, tôi cứ tưởng cuối cùng Tom Cruise đã công khai thừa nhận mình là gay. Nhưng Nadine nói đó là vì cô vừa nhận được email từ mẹ của cô.

Tôi rất hiểu mà. Và tôi rất mừng là mẹ tôi say xỉn đến mức không thể học cách gõ bàn phím. Tôi gợi ý cho cô nhé, hãy gửi cho ông bô bà bô lẩn thẩn của cô một thùng rượu Campari và thế là xong. Tin tôi đi, đó là cách duy nhất để họ khỏi đụng vào chủ đề khủng khiếp KH. Như: Sao con chưa KH? Bạn bè của con KH hết rồi. Con thậm chí không thèm cố tìm để KH. Con không muốn mẹ thấy cháu ngoại trước khi mẹ nhắm mắt à?

Làm như tôi sẽ CHỊU đẻ không bằng. Tôi nghĩ một đứa trẻ 6 tuổi ngoan ngoãn thì ổn rồi, nhưng chúng không đơn giản TỰ NHIÊN mà được thế. Cô phải HUẤN LUYỆN chúng.

Phiền phức quá đi mất. Tôi có thể hiểu được nổi thống khổ của cô.

Dolly XXXOOO

Tái bút: Cô thấy Aaron cạo râu chưa? Tiếc thật. Tôi không biết là chàng có cái cằm yếu ớt như thế.

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: Amy Jenkins<amy.jenkins@thenyjournal.com>

Về việc: Chương trình Hỗ trợ nhân viên

Cô Fuller thân mến,

Cô có thể cho là vui khi xem thường Chương trình Hỗ trợ nhân viên của phòng Nhân sự, nhưng tôi cam đoan với cô chúng tôi đã giúp nhiều đồng nghiệp của cô vượt qua những thời kỳ đen tối và khó khăn. Qua tư vấn và trị liệu, tất cả họ đều vững bước sống một cuộc đời có ý nghĩa và có ích. Tôi quả là nản lòng khi cô coi nhẹ một chương trình đã làm được nhiều điều cho nhiều người.

Vui lòng lưu ý bản sao lá thư mới nhất của cô đã được cho vào hồ sơ cá nhân mang tên cô, và sẽ được trình cho giám sát của cô trong đợt đánh giá khả năng làm việc lần tới.

Amy Jenkins

Quản lý nhân sự

Tạp chí New York

Gửi đến: Amy Jenkins<amy.jenkins@thenyjournal.com>

Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Về việc: Chương trình Hỗ trợ nhân viên

Cô Jenkins mến,

Điều tôi thấy nản lòng ở đây là việc tôi đã chìa tay ra cho cô cùng tất cả các quản lý Nhân sự khác, và thay vì nhận được sự giúp đỡ mà tôi đang rất cần, tôi lại bị cự tuyệt một cách tàn nhẫn. Cô đang nói tình trạng độc thân kinh niên của tôi không đáng để giúp? Tôi có cần phải nói với cô cảm giác thất vọng ra sao khi đứng chơ vơ mua các bữa ăn dành cho một người hằng tối tại Lễ hội Nấu nướng đạm bạc của Food Emporium? Cả việc phải gọi pizza theo phần? Cô nghĩ điều đó không gọt bớt lòng tự trọng của tôi, xắt từng lát nản chí ra à? Còn món rau trộn thì sao? Cô có biết tôi đã ráng ăn bao nhiều trăm gram rau diếp để duy trì vóc dáng size 6 của mình, để tôi có thể quyến rũ được một người đàn ông? Cho dù điều đó chống lại mọi thớ thịt trong con người theo chủ nghĩa nam nữ bình quyền của tôi để phục vụ cho những kẻ ghét phụ nữ hơn là để tồn tại trong một nền văn hóa phương Tây cứ khăng khăng cho rằng sự lôi cuốn tương đồng với chỉ số vòng eo? Nếu cô đang cố nói làm phụ nữ độc thân ở New York chẳng phải là một bệnh, tôi xin trân trọng trình bày rằng cô nên đi thăm một cửa hàng thức ăn ngon ở Manhattan vào một tối thứ bảy nào đó. Cô thấy những ai đang bu quanh quầy rau trộn? Đúng thế. Những cô gái độc thân. Đối mặt thực tế đi, Amy. Có cả một khu rừng ngoài kia. Giết hay bị giết. Tôi chỉ đang đề nghị cô, như một chuyện gia sức khỏe về tâm thần, hãy chấp nhận sự thật đó, và bước tiếp.

Melissa Fuller

Phụ trách Trang 10

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: George Sanchez <george.sanchez@thenyjournal.com>

Về việc: Cô hãy thôi ngay đi

Cô hãy thôi chọc ghẹo Amy Jenkins ở phòng Nhân sự ngay đi. Cô biết cô ta làm gì có khiếu hài hước mà nhiều lời. Nếu cô rảnh rang đến thế, qua bên chỗ tôi. Tôi sẽ giao việc cho cô làm. Anh chàng chuyên viết cáo phó vừa nghỉ sở.

G

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: Aaron Spender<aaron.spender@thenyjournal.com>

Về việc: Hãy tha thứ cho anh

Anh không biết bắt đầu từ đâu. Đầu tiên, anh không thể chịu đựng được việc này thêm nữa. Em hỏi việc này là việc gì. Anh sẽ nói cho em biết: Việc này là việc ngồi đây cả ngày, nhìn em ở đó trong ô của em, dù biết em đã nói không bao giờ muốn nói chuyện với anh nữa.

Việc này là việc nhìn em bước về phía anh, nghĩ em có thể đã thay đổi ý định, nhưng em đi ngang mà thậm chí không hề liếc anh lấy một cái.

Việc này là việc biết em sẽ bước ra khỏi đây vào cuối ngày, biết anh sẽ không biết em đi đâu, làm gì, và một vực thẳm thời gian trôi qua trước khi em bước vào đây vào ngày.

Việc này--hay anh nên nói, những việc này?--là những giờ vô tận, không thể đong đếm mà tâm trí anh đã rời bỏ anh, chạy đuổi theo em ra cửa, theo em vào một hành trình tưởng tượng không dẫn tới đâu, đúng nơi anh đã bắt đầu, ngồi đây nghĩ về việc này.

Aaron Spender

Phóng viên cấp cao

Tạp chí New York

Gửi đến: Aaron Spender<aaron.spender@thenyjournal.com>

Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Về việc: Việc này

Thực sự rất cảm động, Aaron. Anh có từng nghĩ đến việc viết tiểu thuyết để kiếm sống chưa? Nghiêm túc đấy. Em nghĩ anh có tài thật đấy.

Mel

Từ: Tony Salerno <foodie@fresche.com>

Về việc: Chúng ta có email rồi

Nad!!!! Nhìn này!!!! Chúng ta có email rồi!!!!!

Chẳng đúng sao? Em có thể viết cho anh tại địa chỉ foodie@fresche.com. Em hiểu chưa? Anh là foodie - người thích nấu nướng vì anh là đầu bếp!!!! Dù sao thì, chỉ để chào em. Giờ chúng ta có thể viết thư cho nhau suốt ngày nhé! Em đang mặc gì đấy? Sao em chẳng bao giờ mặc chiếc áo ống mà anh đã mua cho em để mặc đi làm?

Em muốn biết tối nay có gì đặc biệt không?

Đầu măng tây cuộn thịt cá hồi

Cua mai mềm

Súp tôm hùm

Mì pasta putanesca

Cá chỉ vàng trong sốt orchietta

Thịt bò thăn

Bánh flăng

Anh sẽ để dành cho em ít súp.

Này, tiện đây anh nói luôn, ông cậu Giocanni của anh sẽ tổ chức tiệc đính hôn cho chúng ta vào cuối tuần tới. Không có gì rình rang cả, chỉ tổ chức cạnh bể bơi ở nhà ông ấy tại Long Island. Cho nên em nhớ rảnh vào thứ bảy đấy nhé!

Yêu em,

Tony

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Về việc: Thêm một người nữa

Nè, ông cậu của Tony sẽ tổ chức tiệc đính hôn cho bọn tớ (ừ, thêm một người nữa) và tớ nói với cậu ngay, CẬU PHẢI ĐI ĐẤY. Thật đấy, Mel, tớ không nghĩ mình có thể chịu đựng thêm một vòng Salerno nào nữa nếu không có cậu. Cậu biết chúng như thế nào mà. Và ông cậu này có bể bơi. Cậu biết họ sẽ ném tớ xuống. Cậu biết mà.

Nói cậu sẽ đến và giữ tớ khỏi bị bẽ mặt đi. LÀM ƠN ĐI.

Nad :-O

Tái bút: Và đừng có lôi CON CHÓ chết tiệt đó ra làm cái cớ nữa.

Về việc: Tớ không thể

Cậu biết tớ không thể mà. Làm sao tớ đi Long Island trong khi Paco đang khiến tớ phải nghĩ ngợi đến nó? Cậu biết cứ 4 hay 5 tiếng là nó phải ra ngoài một lần. Tớ đang mệt đứt hơi vì cứ chạy qua chạy lại giữa văn phòng và bên nhà, cố về đó cho đúng giờ để dắt nó ra. Không cách nào tớ có thể đi Long Island. Con vật tội nghiệp đó có thể nổ tung mất.

Mel

Tái bút: Vivica--cậu biết, siêu mẫu, và là người đẹp đi kèm mới nhất của Donald Trump--đã đá ông ta rồi! Thật đấy! Cô ấy đã bỏ Donald! Nghe nói ông ta đã ngã quỵ, còn cô ấy phải trốn đi để tránh dư luận. Tội nghiệp. Tớ những tưởng cuộc tình này sẽ đơm hoa kết trái.

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Về việc: Paco

Chuyện này buồn cười thật đấy. Mel, cậu không thể giam cầm cả đời mình chỉ vì hàng xóm bỗng bị hôn mê. Nói thật đấy. Phải có ai đó trong gia đình bà ấy có thể chăm sóc con chó ngu ngốc đó chứ. Sao CẬU phải làm hả? Cậu làm đủ rồi, vì Chúa. Ý tớ là, cậu đã cứu mạng bà ấy. Hãy để người khác chăm cho Paco và lịch ăn uống của nó. Tớ không đùa đâu. Tớ sẽ không vào bể bơi đó một mình. Nếu cậu không tìm họ hàng của bà ấy, tớ sẽ tì

Nad :(

Tái bút: Xin lỗi, tớ hiểu mối bận tâm của cậu dành cho Winona, nhưng còn với Donald? Mà Vivica có phải là cô nàng quảng cáo áo ngực nước của Victoria’s Secret không? Họ sẽ ổn thôi. Tin tớ đi.

Gửi đến: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Về việc: Paco

Nói như cậu thì dễ rồi. Vấn đề là AI đây? Người họ hàng duy nhất còn sống của bà Friedlander là cháu trai tên Max, mà ngay cả cảnh sát cũng không thể lần ra anh ta để thông báo về chuyện đã xảy ra. Tớ biết anh ta sống ở đâu đó trong thành phố, nhưng số điện thoại không hề có trong danh bạ. Hình như anh ta là nhiếp ảnh gia đầy hứa hẹn đã có những tấm ảnh trưng bày ở Whitney. Ít ra, đó là theo lời bác của anh ta kể. Và anh ta khá nổi tiếng với các chị em phụ nữ... Do đó, không có số trong danh bạ, tớ cho rằng thế là để chồng các bà này không thể dò ra tăm hơi anh ta. Và dĩ nhiên, bà bác không có số của anh ta vì bà chắc đã nhớ nó.

Dù thế nào thì, tớ có thể làm gì đây? Tớ không thể cho con vật tội nghiệp đó vào chuồng. Nó đủ hoảng về việc chủ nó đang bị... à, cậu biết rồi đấy. Làm sao tớ có thể để nó bị nhốt trong chuồng ở đâu đó? Nói thật, Nadine, nếu cậu nhìn mắt nó, cậu cũng không thể làm vậy đâu. Nó là con vật dễ thương nhất mà tớ từng gặp, dĩ nhiên thế có nghĩa là đã gộp bọn cháu trai và cháu gái của tớ vào rồi. Giá mà nó là con người, tớ sẽ lấy làm chồng cho coi. Tớ thề đấy.

Mel

Gửi đến: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com

Từ: Tony Salerno <foodie@fresche.com>

Về việc: Em nói em không đi nghĩa là sao?

Nadine, em PHẢI đi. Bữa tiệc là dành cho EM. À, cho cả anh và em. Em không thể không đi. Và em đừng có nói cái kiểu không muốn ai trong gia đình anh nhìn thấy em mặc áo tắm. Anh còn phải nói bao nhiêu lần nữa với em rằng em là cô gái nóng bỏng nhất thế giới rồi hả? Em nghĩ anh quan tâm em mặc size mấy sao? Em phải nghe đi chứ. Có điều em nên mang đôi dép lê anh mua cho em thường hơn.

Anh không hiểu có gì khác nhau giữa chuyện Mel đi hay không đi. Sao phụ nữ luôn phải làm mọi việc với nhau nhỉ? Thật vớ vẩn hết sức.

Thôi thì, nếu em cảm thấy cần phải như thế, cứ nói với họ em bị nhiễm trùng tai và không thể xuống nước. Trời. Anh thật không hiểu nổi em. Thật không hiểu nổi.

T

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Đồng gửi: Nadine Wilcock<nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Từ: Dolly Vargas <dolly.vargas@thenyjournal.com>

Về việc: Vấn đề nhỏ của cô

Các cô yêu quý:

Tôi không tránh được việc nghe lén cuộc trò chuyện nho nhỏ giữa hai cô trong phòng vệ sinh mới đây. Nếu không đang bận thì tôi đã nhảy vào rồi (rõ ràng ta phải nói với ai đó về những buồng chật hẹp này. May thay, Jimmy--anh chàng giao nhận fax mới--mềm dẻo đến mức không ngờ, nếu không bọn tôi chẳng tài nào xoay sở được ;-)

Đầu tiên, Mel, cưng à, Max Friedlander không có bức ảnh cũ nào ở Whitney cả--cô sẽ biết điều này nếu chịu khó dẹp những phim bom tấn sang một bên đủ lâu để tìm hiểu một nền văn hóa thực thụ. Anh ta có một bức ảnh chụp bán thân tuyệt đẹp được trưng bày ở triển lãm Biennial[1], không một mảnh vải che thân. Nếu cô thắc mắc thì đây: anh ta là một thiên tài sử dụng máy ảnh. Tuy nhiên đó có thể không phải là nơi thể hiện tài năng thực sự của anh ta, xét theo bức ảnh đó... nếu cô hiểu ý tôi. Và tôi chắc là cô hiểu.

Dù sao thì, anh ta, vì những lý do khó hiểu, đã quyết định làm giảm giá trị tài năng của mình bằng cách bán thân cho những buổi chụp ảnh chẳng hạn như, chỉ là một ví dụ, ấn bản áo tắm Sports Illustrated thời trang Đông năm ngoái. Và anh ta vừa hoàn tất ca-ta-lô Giáng sinh cho Victoria’s Secret, tôi tin vậy. Mọi điều cô cần làm là liên lạc với những chỗ được gọi là xuất bản và tôi chắc chắn họ sẽ biết cách nhắn cho anh ta. Thôi nhé, hẹn gặp lại các cô.

Dolly XXXOOO

Tái bút: Mel, về Aaron. Này, cô không thể xoa dịu chàng à? Chàng cứ thế này thì tôi chẳng làm ăn được gì. Cái kiểu Wagner đó làm tôi đau hết nửa đầu

Gửi đến: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Về việc: Max Friedlander

Cậu này, nhờ Dolly, cuối cùng tớ đã có thể lần ra Max Friedlander! Ít ra là, hình như không ai có số của anh ta, nhưng tớ có địa chỉ email. Viết nháp giùm tớ một tin nhắn nhé. Cậu biết tớ không giỏi uốn gối trước ai mà.

Mel

Gửi đến: Max Friedlander <photoguy@stopthepresses.com

Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Về việc: Bác của anh

Anh Friedlander thân mến,

Tôi hy vọng anh đọc được lá thư này. Chắc anh không biết cảnh sát đang cố liên lạc với anh nhiều ngày qua. Tôi rất tiếc báo với anh là bác của anh, Helen Friedlander, đang bị thương nghiêm trọng. Bà là nạn nhân của một vụ được cho là tấn công tại căn hộ của mình. Hiện bà đang trong tình trạng nguy kịch tại bệnh viện Beth Israel của New York. Không may là bà đang bị hôn mê, và bác sỹ không biết bà có tỉnh lại hay không nữ

Anh Friedlander, nếu anh nhận được tin nhắn này, vui lòng gọi cho tôi ngay khi có thể theo số di động 917-555-2123, còn nếu không, xin cứ tùy nghi email cho tôi nhé. Chúng ta cần bàn về việc anh nghĩ bác anh thích thú nuôi của bà được chăm sóc ra sao trong khi bà nằm viện.

Tôi biết đây không phải là việc anh cần để tâm lúc này khi xét đến mức độ nghiêm trọng trong tình cảnh hiện nay của bà cụ, nhưng tôi khó có thể mường tượng rằng, một người rất thương yêu thú vật như bác anh lại không định trước một quy định nào đó cần thực hiện trong loại hoàn cảnh này.

Tôi là người sống cạnh nhà bà (căn hộ 15B) và tôi đang dẫn Paco đi dạo cũng như chăm sóc lũ mèo của bác anh, nhưng tôi sợ là lịch sinh hoạt của tôi không cho phép tôi chăm sóc chúng toàn thời gian. Việc chăm sóc Paco đang bắt đầu có ảnh hưởng đến công việc của tôi. Vui lòng liên lạc với tôi ngay khi có thể nhé.

Melissa Fuller

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Về việc: Lá thư

Tớ thích nó đấy. Ngắn nhưng dễ thương. Và đi thẳng vào trọng tâm.

Nad :)

Tái bút: Tớ nghĩ cậu xóa cái phần đi làm muộn là đúng. Không ai trong thế giới thực lại quan tâm đến việc đó cả. Chỉ có ở chỗ làm của CHÚNG người ta mới theo dõi nhân viên đi muộn thôi.

Gửi đến: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Về việc: Lá thư

Ừ, nhưng cậu nghĩ anh ta có nhận được nó không? Từ những gì tớ biết được dựa vào những người tớ đã nói chuyện đến giờ, cái người tên Max Friedlander này hình như đang đóng vai nghệ sỹ ăn chơi mới nổi đang ở trên đỉnh cao nghề nghiệp. Không thể tin là anh ta chưa bao giờ bước lên Trang 10!

Ngoài ra, hình như anh ta lúc nào cũng đi vắng. Tháng trước đi Thái Lan chụp ảnh, tuần trước ở Hawaii, còn tuần này, cậu biết ở đâu không? Không ai biết anh ta đang ở đâu cả. Gọi điện thoại cũng vô ích: Theo SI, anh ta đã làm mất nó khi đang bơi lặn ở Belize. Nếu đọc được tin nhắn này, cậu nghĩ anh ta có giống loại người sẽ nhận lãnh không từ nan? Tớ thấy hơi lo đấy.

Mà cũng không sao. Ý tớ là, tớ đã gắn bó với lũ mèo (Ông Peppers vẫn chưa chịu thò đầu ra khỏi gầm giường) còn Paco thì giống như bạn thân của tớ.

Nhưng tớ đã dính hơn năm cảnh cáo đi muộn từ phòng Nhân sự. Họ sẽ cho tớ vào diện bị theo dõi mất! Nhưng tớ biết làm gì đây? Paco CẦN hẳn một tiếng đi dạo vào buổi sáng. Tuy nhiên, nếu tớ còn trốn thêm một cuộc họp nào nữa vì phải tất tưởi chạy về nhà dắt con chó đi ị, tớ không bị đuổi mới là lạ. Tớ hoàn toàn hụt mất vụ Sarah Jessica Parker vào tối hôm kia vì Paco không chịu ị. Tớ đã phải dẫn nó tới lui cả tiếng đồng hồ. George đang cáu lắm, vì Ký sự lấy tin trước ta. Thiệt tình tớ không hình dung nổi Ký sự lại đưa mấy tin lượm lặt buôn dưa lê về những người nổi tiếng. Tớ luôn nghĩ họ quá trí thức đâu để tâm mấy vụ nà

Mel

Gửi đến: Tom Barrett <concierge@paradiseinn.com>

Từ: Max Friedlander <photoguy@stopthepresses.com

Về việc: Tin nhắn

Gửi những ai có thể liên quan:

Vui lòng chuyển tin nhắn sau cho Vivica Chandler đang nghỉ tại Nhà tranh Sopradilla.

Viv!

Không được--anh lặp lại, KHÔNG ĐƯỢC--nhận bất kỳ tin nhắn, điện thoại, fax, email, vv... gửi cho anh từ một phụ nữ có tên Melissa Fuller.

Không, em đừng lo, cô ta không phải là một trong những người tình cũ của anh. Cô ta là hàng xóm của bác anh. Hình như, bác Helen bị ngã và cái cô rỗi hơi Fuller này đang cố liên lạc với anh về con chó ngu ngốc.

Nhưng chúng ta sẽ không để cô ta làm hỏng cuộc chạy trốn nhỏ của chúng ta, đúng không?

Vì vậy đừng mở cửa cho ai cho đến khi anh đến. Anh vừa chụp xong cho Neve Campbell, rồi anh sẽ bay chuyến bay đêm rời LAX, để có thể tới đó kịp lúc ngắm mặt trời mọc cùng em. Cứ ướp lạnh sẵn sâm-panh chờ anh nhé.

Yêu em,

Gửi đến: Max Friedlander <photoguy@stopthepresses.com

Từ: Tom Barrett <concierge@paradiseinn.com>

Về việc: Tin nhắn

Anh Friedlander thân mến,

Xin hân hạnh thông báo với anh là tin nhắn anh gửi cho cô Chamdler đã được chuyển tới người nhận. Nếu có việc gì khác, chúng tôi, tại Quán trọ Thiên đường này, có thể làm để giúp anh nghỉ ngơi thoải mái, vui lòng đừng ngại báo cho chúng tôi biết.

Chúng tôi trông anh đến với chúng tôi vào ngày mai.

Thân ái,

Tom Barrett

Người giữ cửa

Quán trọ Thiên đường

Key West, Florida

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: Max Friedlander <photoguy@stopthepresses.com>

Về việc: Bác tôi

Cô Fuller thân mến,

Tôi bị sốc. Bị sốc nặng và cảm thấy kinh hoàng khi nghe sự việc đau lòng xảy ra với bác Helen của tôi. Bác ấy, tôi chắc chắn cô biết, là người thân duy nhất còn lại của tôi. Tôi không biết lấy gì báo đáp cô vì những cố gắng cô đã làm để liên lạc với tôi và cho tôi biết về tấn thảm kịch này. Dù vậy, hiện tại tôi đang đi công tác ở châu Phi - có lẽ cô đã nghe Ethiopia đang có hạn hán? Tôi đang chụp ảnh cho Quỹ Cứu trợ trẻ em--tôi sẽ bắt đầu sửa soạn về New York ngay lập tức. Nếu bác tôi tỉnh lại trước khi tôi về đến nơi, xin cô cả quyết giùm với bác ấy là tôi đang trên đường về.

Cám ơn cô một lần nữa, cô Fuller. Những điều họ nói về sự lạnh lùng và vô cảm của người New York rõ ràng không đúng trong trường hợp cô chút nào. Chúa phù hộ cô nhé.

Chân thành,

Maxwell Friedlander

Gửi đến: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Từ: Max Friedlander <photoguy@stopthepresses.com>

Về việc: SOS

Anh bạn, tớ đang gặp rắc rối. Cậu phải giúp tớ.

Tớ nói thật đấy. Cậu không biết chuyện gì kinh khủng ở đây đâu: Tớ đã có cơ hội đi nghỉ dài hạn với Vivica. Ừ, cậu đọc không sai đâu. Vivica. Siêu mẫu. Người vừa nghỉ chơi Triump. Người trong các quảng cáo áo ngực bơm nước mới. Người ở trên bìa SI. Phải. Người ĐÓ đấy.

Nhưng sẽ đổ sông đổ biển hết, anh bạn ơi, nếu cậu không gia ơn cho tớ. Một cái ơn bé tẹo thôi. Tớ chỉ yêu cầu có thế. Và tớ biết tớ không phải nhắc cậu về cái lần tớ đã cứu nguy cho cậu cái vụ em-biết-gì-không tại Vegas. Nhớ chứ? Kỳ nghỉ xuân, năm cuối đại học của chúng ta? Tớ chưa từng thấy ai uống nhiều margarita như cậu tối hôm ấy. Nói cho cậu biết, cậu sẽ phải trả tiền cấp dưỡng sau khi ly hôn ngay lúc này nếu không nhờ tớ. Tớ đã CỨU cậu. Và ngày hôm sau cậu đã thề (ngay cạnh hồ bơi, nhớ chưa?) nếu cậu có thể làm gì cho tớ, cậu sẽ làm. À, hôm nay đến ngày đó rồi đấy. Tớ đang đòi nợ đây. Cái Ơn Phải Trả.

Chết tiệt, họ đang bắt tớ tắt các thiết bị điện tử vì sắp cất cánh. Viết lại cho tớ nhé. Tớ phải biết cậu có thể làm việc này cho tớ không, nếu không tớ toi mất.

Max

Gửi đến: Jason Trent <jason.trent@trentcapital.com>

Từ: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Về việc: Max Friedlander

Em biết nó đang đến mà. Em biết nó đang đến, và ngay lúc này, nó đã đến: Một lá thư được gửi từ Max Friedlander, yêu cầu trả nợ cái ơn cậu ta đã làm cho em hồi năm cuối đại học. Chúa ơi, đã 10 năm rồi. Đầu óc cậu ta rỗng tuếch cơ mà. Số An ninh xã hội của mình cậu ta còn không nhớ, nhưng lại nhớ cái ơn em nợ cậu ta. Em đã làm gì mà trời phạt thế này?

Anh nhớ Max, đúng không, Jase? Cậu ta là bạn cùng phòng với em năm cuối đại học, cái người mà em đã ở ghép trong căn hộ đầu tiên khi em chuyển ra thành phố sau khi tốt nghiệp ấy. Cái chỗ gớm ghiếc ở Hell’s Kitchen, nơi có cái gã bị đâm sau lưng ngay đêm đầu tiên bọn em dọn tới--anh nhớ chưa? Hôm sau được đăng lên báo đó... Thật tình mà nói, em nghĩ chính việc này đã đưa đẩy em tới quyết định trở thành phóng viên điều tra tội phạm.

Anh nhớ Mim đã bảo để nội giúp em chấm dứt hợp đồng thuê nhà và dọn về chỗ của nội mà sống, trích lời của Mim, như một con người? Chúa ơi, sau hai tháng sống với Max, em gần như pó tay phải nhận lời nội. Cậu chàng này vẫn nghĩ hai đứa còn đang đi học hay sao ấy-- một nửa Manhattan từng có mặt tại phòng khách xem bóng bầu dục tối thứ hai hàng tuần. Dù vậy, không có cảm giác nặng nề khi em dọn đi. Cậu ta vẫn gọi cho em mấy tháng một lần để cập nhật tin tức của nhau. Và giờ là chuyện này.

Có Chúa mới biết Max muốn em làm gì cho cậu ta. Chắc là giải cứu một đống diễn viên múa tị nạn người Cuba. Hay cho đội bóng bầu dục ở nhờ nhà. Hay cho cậu ta vay $50.000 để trả nợ cho một băng nhóm người Nga. Em đang xem xét một cách nghiêm túc việc rời khỏi đất nước đấy, Jase. Anh nghĩ cuối tuần này Mim sẽ cho em lái chiếc Lear chứ?

John

Gửi đến: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Anh cũng ngại khi hỏi, tất nhiên rồi, nhưng vì là anh lớn của em, anh thấy mình có quyền được biết: Chính xác thì Max Friedlander đã làm gì cho em khiến em nợ anh ta món nợ khổng lồ này?

Jason

Tái bút: Stacy hỏi khi nào em đến chơi? Bọn trẻ hỏi thăm em đấy. Brittany đã đi được nước kiệu, còn Haley đoạt giải nhất cuộc thi nhảy cao tuần trước.

Tái tái bút: Không lái chiếc Lear được. Julia đang bay nó.

Gửi đến: Jason Trent <jason.trent@trentcapital.com>

Từ: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Về việc: Max Friedlander

Tên nàng là Heidi. Nàng làm nghề biểu diễn múa hát. Nàng gắn lông vũ trên tóc, và mặc áo xẻ ngực sâu. Thôi được, không hẳn vậy. Nhưng tên cô ấy là Heidi và cô ấy làm nghề biểu diễn múa hát. Và có vẻ như em đã quyết định biến cô ấy thành bà John Trent đầu tiên. Anh sẽ không hiểu đâu, dĩ nhiên rồi, vì anh chưa bao giờ làm điều gì tai tiếng dù là nhỏ nhất trong suốt 35 năm cuộc đời anh. Nhưng hãy thử đặt mình vào vị trí của em xem, Jason: Hồi đó là kỳ nghỉ Xuân, em mới 22 tuổi và em đang yêu. Em nốc quá nhiều rượu margarita. Max đã lôi em ra khỏi Nhà thờ ban phép cưới, tống Heidi về nhà, giữ chìa khóa xe để em không thể theo cô ấy, giã rượu cho em, và cho em vào giường. Thi thoảng em vẫn nghĩ tới cô ấy. Nàng có mái tóc đỏ và hàm răng vẩu. Nàng dễ thương lắm. Nhưng không đáng để làm VIỆC NÀY.

Tái bút: Chúc mừng Haley và Brittany hộ em. Anh có định tới Vineyard cuối tuần này không? Em có thể gặp cả nhà ở đó. Còn tùy vào việc cái ơn phải trả cho Max là thế nào.

Gửi đến: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Từ: Jason Trent <jason.trent@trentcapital.com>

Về việc: Max Friedlander

À, giờ thì mọi việc rõ như ban ngày rồi. Anh biết em tào lao thế nào khi dính dáng đến những em tóc đỏ. Mà VIỆC NÀY là việc gì?

Jason

Tái bút: Không, bọn anh định đi Hamptons. Em đi cùng cho vui.

« Lùi
Tiến »