Gửi đến: Tony Salerno <foodie@fresche.com>
Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>
Về vệc: Thứ bảy
Chào anh! Chỉ là tin nhắn nhanh để báo anh đừng lo... thứ bảy em sẽ đến.
Phải, anh chàng-mắc nợ-chó đã chịu xuất hiện! Hẹn gặp anh lúc đó...
Tự hào là phù dâu cho bà xã tương lai của anh...
Mel
Gửi đến: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>
Từ: Jason Trent <jason.trent@trentcapital.com>
Về việc: Thế nào rồi?
Cô nàng tóc hoe đỏ à? THẬT vậy sao? Em định bắt anh mòn mỏi ở đây chờ em nói tiếp à?
CHUYỆN GÌ ĐÃ XẢY RA??????????
Jason
Tái bút: Stacy cũng muốn biết đấy.
Gửi đến: Jason Trent <jason.trent@trentcapital.com>
Từ: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>
Về việc: Nó diễn ra thế nào
Anh thứ lỗi. Em bận bịu bài vở quá, rồi còn phải chạy về chỗ bà bác của Friedlander để đưa con chó ra đường. Max quên không nói Paco[3], đặt tên gì mà sai lạc, là một con GREAT DANCE. Con chó bự còn hơn cả Mim. Vậy anh muốn biết gì nào
Cô ấy có tin em là Max Friedlander? Rất tiếc phải nói là có.
Em đóng vai Max Friedlander có đạt không? Em đoán chắc là có, nếu không cô ấy đã không tin em là cậu ta. Em có cảm thấy như một kẻ xấu xa đạt điểm A khi làm thế không? Có. Tự nhận xét thấy em đáng được một chữ A màu đỏ to đùng.
Phần tệ nhất là... à, em đã nói với anh phần tệ nhất rồi. Cô ấy nghĩ em là Max Friedlander. Max Friedlander, kẻ vô ơn thậm chí không quan tâm ai đã đánh bất tỉnh bà bác 80 tuổi của mình. Dù vậy Melissa có quan tâm.
Tên cô ấy đấy. Tóc hoe đỏ. Melissa. Mọi người gọi cô ấy là Mel. Cô ấy bảo em thế. Mọi người gọi tôi là Mel. Cô ấy chuyển ra thành phố ngay sau khi tốt nghiệp đại học, như vậy cô ấy 27 tuổi, vì đã sống ở đây 5 năm. Về nguồn gốc, cô ấy quê ở Lansing, Illinois. Anh từng nghe về Lansing, Illinois chưa? Em có nghe về Lansing, Michigan, chứ chưa nghe về Lansing, Illinois. Cô ấy nói nó là một thành phố nhỏ, nhỏ đến mức chỉ cần anh dạo bộ xuống phố chính là có ngay người kêu lên: Kìa, chào Mel.
Đúng như thế đấy. Kìa, chào Mel.
Trên kệ sách của cô ấy, giữa biết bao cuốn sách khác, là những tác phẩm hay có dở có từng được Stephen King chấp bút. Melissa lý luận rằng vào mỗi thế kỷ, sẽ có một nhà văn đúc kết nền văn hóa đang thịnh hành của thời đại, vào thế kỷ 19 có Dickens, và thế kỷ 20 có Stephen King.
Cô ấy nói chưa xác định ai sẽ là tiếng nói của thế kỷ 21. Anh biết cô bạn gái cũ của em Heather (anh nhớ Heather, đúng không, Jason? Là cô nàng mà anh và chị Stacy ám chỉ là cái Máy Thở Bằng Miệng ấy?) chất gì trên kệ sách không, Jason? Toàn là tác phẩm của Kierkegaarde. Có điều cô ấy chưa bao giờ mở quyển sách nào của Kierkegaarde ra cả, dĩ nhiên rồi, chỉ bởi vì bìa sách cùng tông màu với gối dựa trên sô-pha. Cái mà cô ấy nhìn thấy ở em, ý em là Heather, là một quyển sổ séc bự xự dày 1m88 có thể thanh toán mọi hóa đơn mua sắm đồ trang trí của cô ấy. Nhắc em lần nữa vì sao Mim bực hết chỗ nói khi Heather và em đường ai nấy đi.
Và khi em tới đó, cô ấy mời em bia. Melissa, không phải Hea.
Không phải sô-đa. Không phải rượu. Không phải Glenfiddich pha đá, hay Cosmo. Mà là bia. Cô ấy bảo cô ấy có hai loại: Nhẹ, và vị rễ cây. Em chọn vị rễ cây. Cô ấy cũng vậy. Cô ấy chỉ cho em nơi bác của Max cất thức ăn cho chó mèo. Cô ấy chỉ em chỗ để mua thêm, phòng khi hết. Cô ấy bật mí Paco thích đi dạo những đâu. Cô ấy chỉ cho em cách dụ con mèo có tên, em không đùa đâu, Ông Peepers, ra khỏi gầm giường. Cô ấy thắc mắc về công việc của em ở Quỹ Cứu trợ trẻ em. Cô ấy hỏi han em về chuyến đi Ethopia. Cô ấy muốn biết em đã tới thăm bà cụ ở bệnh viện hay chưa, và em có buồn lòng nhiều khi thấy bà cụ nằm đó gắn ống đủ chỗ không. Cô ấy vỗ vỗ lên cánh tay em và bảo em đừng lo, vì nếu có ai có thể hồi tỉnh lại sau hôn mê, thì đó chính là bác Helen của em. Và em cứ đứng đó nhe răng cười như một thằng ngốc giả tảng như mình là Max Friedlander.
Dù sao thì, em đã dọn vào căn hộ của bà Helen Friedlander. Nếu anh cần gọi gì, số là 212-555-8972. Có điều đừng gọi. Chuông reo ồn ào, em mới biết, làm Ông Peepers khó chịu. Phải đi đây.
John
Gửi đến: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>
Từ: Jason Trent <jason.trent@trentcapital.com>
Về việc: Em là ai thế hả?
Em đã làm gì em trai anh thế hả? Cái cậu này từng là một con người sáng suốt, cho đến khi bắt đầu vào vai Max Friedlander và gặp cái cô Melissa này.
EM CÓ MẤT TRÍ KHÔNG ĐẤY??? Em không được dọn vào căn hộ của người phụ nữ đó. Em làm sao vậy? RA KHỎI ĐÓ NGAY KHI CÒN CÓ ĐƯỜNG.
Jason
Gửi đến: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>
Từ: Jason Trent <jason.trent@trentcapital.com>
Về việc: Chị nghĩ như thế là tử tế đấy
Chào John. Là Stacy, chị dâu của em đây. Anh Jason cho chị đọc lá thư gửi gần đây nhất của em. Chị hy vọng em không phiền giận. Chị cũng hy vọng em đừng nghe anh ấy nói. Chị nghĩ việc em đang làm là rất tử tế, giúp người con gái tội nghiệp nhà bên chăm sóc thú nuôi của bà lão. Anh Jason đang một hai bảo chị chẳng hay ho gì khi làm thế, và nói gì đó về tóc hoe đỏ, nhưng chị chẳng nghe anh ấy đâu. Đầu óc anh ấy bệnh hoạn quá rồi. Mới hôm kia anh ấy bảo chị nhạc trong video tập thể dục cho thai phụ nghe giống nhạc trong phim khiêu dâm! Anh ấy từng xem phim khiêu dâm hồi nào vậy cà, chị muốn biết đấy. Dù sao, chị chỉ nói là, đừng cảm thấy tồi tệ khi đóng giả cái người tên Max này. Đó là việc nên làm. Mà sao em không mời cô bé tóc hoe đỏ qua ăn tối luôn thể vào Chủ nhật nhỉ? Chắc chắn chị sẽ bảo bọn cháu gái em gọi em là Max. Chúng sẽ nghĩ đây là chuyện vui, chị bảo đảm đấy. Như một trò chơi! Lúc này chỉ có thế thôi. Hy vọng gặp lại em sớm.
Chị dâu đáng yêu của em,
Stacy
Gửi đến:Michael Everett <michael.everett@thenychronicle.com>
Từ: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>
Về việc: Liên lạc
Vui lòng lưu ý trong nhiều tuần tới, tôi sẽ chỉ liên lạc bằng điện thoại di động. Đừng để lại lời nhắn cho tôi trên điện thoại nhà. Có thể dùng email để liên lạc với tôi, hoặc tại địa chỉ này, hoặc tại địa chỉ mới, jerrylives@freemail.com.
Cám ơn
John Trent
Phóng viên Điều tra tội phạm cấp cao
Ký sự NY
Gửi đến: Jason Trent <jason.trent@trentcapital.com>
Từ: jerrylives@freemail.com>
Về việc: Dành cho chị Stacy
Chị Stacy yêu quý,
Em chỉ muốn cám ơn chị vì đã hiểu tình trạng hiện tại của em. Chị thấy đó, anh trai em, chồng của chị, có khuynh hướng hoài nghi tất cả. Đừng hỏi em sao anh ấy lại thế, vì Jason luôn là người may mắn: anh ấy là người cóầu làm ăn, trong khi em chỉ có, thứ lỗi cho lời sáo rỗng, cái thân đầy tội. Anh ấy cũng khá may mắn gặp được chị, Stacy. Em nghĩ thật dễ nói đối với người có một người vợ đáng quý như thế để ngồi thoải mái và chỉ trích đám người thô lỗ tội nghiệp còn lại, những kẻ thậm chí không thể tìm thấy một cái hốc tinh ngoài kia, huống chi là đá quý. Em đoán anh Jason không nhớ anh ấy từng khó khăn thế nào để gặp gỡ một cô gái thực sự bị anh ấy cuốn hút, chứ không phải cái gia tài của nhà Trent. Hình như Jason không nhớ Michelle. Chị phải hỏi anh ấy về Michelle, Stacy. Hay Fiona. Hay Monica, Karen, Louise, Cathy, hay Alyson. Em tò mò muốn thấy anh ấy phải nói gì về bất kỳ ai trong bọn họ. Điều dường như anh ấy không nhận ra là anh ấy đã tìm thấy người con gái tốt nhất thế giới rồi. Anh ấy quên rằng một số kẻ thất bại như em đây vẫn đang tìm kiếm ngoài kia.
Vậy nói với chồng chị cho em xả hơi chút nhé, Stacy?
Và cám ơn chị đã mời, nhưng nếu chị thấy ổn, em sẽ không tới ăn tối vào Chủ nhật này.
Yêu quý,
John
Tái bút: Viết lại cho em ở địa chỉ mới, đã ghi ở trên. Em không chắc nó đã hoạt động được hay chưa.
Gửi đến: jerrylives@freemail.com
Từ: Jason Trent <jason.trent@trentcapital.com>
Về việc: Địa chỉ email mới của em
John:
Jerry lives? Em có điên không? Em mất trí rồi chắc? ĐÓ là địa chỉ em chọn để lập tài khoản an toàn với tóc hoe đỏ? Em có thể ngạc nhiên khi biết hầu hết con gái không thích Jerry Garcia, John. Họ thích Mariah Carey. Anh biết điều này do xem VH1. Và đừng viết thư cho vợ anh nữa. Suốt ngày cô ấy cứ tra vấn Alyson là ai? Michelle là ai? Lần tới anh gặp em, Jerry, em chết chắc.
Jason
Gửi đến: Jason Trent <jason.trent@trentcapital.com>
Từ: <jerrylives@freemail.com>
Về việc: Jerry
Anh sai rồi. Hầu hết con gái đều thích Jerry Garcia hơn Mariah Carey. Em vừa thăm dò trong văn phòng, và Jerry thắng Mariah gần như 5-1--em gái ở phòng xử lý thư từ không thích ai cả, vì vậy phiếu cô ấy không tính.
Ngoài ra, em đã nhìn vào chồng CD của Melissa khi cô ấy đang ở trong bếp lấy bia, và em không thấy có đĩa nào của Mariah Carey cả. Anh đúng là chẳng biết gì về phụ nữ.
John
Từ: Jason Trent <jason.trent@trentcapital.com>
Về việc: Anh đúng là chẳng biết gì về phụ nữ
Em thì biết chắc?????????
Gửi đến: Trung úy Paul Reese <preese@eightyninthprecinct.nyc.org>
Từ: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>
Về việc: Helen Friedlander
Reese,
Không biết anh có thể giúp tôi một việc không. Tôi cần biết mọi thông tin anh có về Helen Friedlander, 12-17 Tây, đường số 82, căn hộ 15A. Tôi tin bà ấy là nạn nhân của một vụ đột nhập và tấn công - một vụ khá nghiêm trọng, vì bà ấy đã ở khu săn sóc đặc biệt kể từ đó, đang hôn mê. Tôi cảm kích lắm, và không đâu, không phải để viết bài, vì vậy đừng lo về sở của anh.
John Trent
Phóng viên cấp cao
Ký sự
Gửi đến: Max Friedlander <photoguy@stopthepresses.com>
Từ: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>
Về việc: Helen Friedlander
Đừng lo. Mọi việc tiến triển tốt. Tớ lẩn tránh an toàn những thắc mắc của cô Fuller về công việc của tớ tại Quỹ Cứu trợ trẻ em. Mà này, chọn việc nghe kêu đấy. Tớ đoán “trẻ em” ở đây theo ý cậu là những cây que mỏng như kẹo gum 18 tuổi mà cậu mất nhiều ngày để chụp ảnh thời trang và chỉ những ai 48 tuổi đã ly dị mới có đủ sức cung ứng?
Cậu đúng là tên khốn, cậu biết không?
J
Gửi đến: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>
Từ: Max Friedlander <photoguy@stopthepresses.com>
Về việc: Bớt buồn đi
Chúa ơi, tớ quên mất cậu có thể rất bảo thủ. Hèn gì chuyện tình của cậu chỉ ba bảy hai mươi mốt ngày là rã đám. Có chuyện gì với em vừa rồi vậy? À, phải, tớ nhớ rồi: bộ sưu tập Kierkegaarde cùng tông màu với ghế sô-pha. Anh bạn, cậu cần phải thư giãn. Ai thèm quan tâm một phụ nữ có những sách nào trên kệ? Cô ấy làm ăn thế nào giữa những tấm drap giường đó mới là vấn đề, heh heh h
Max
Gửi đến: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>
Từ: Đại úy Paul Reese <preese@eightyninthprecinct.nyc.org>
Về việc: Helen Friedlander
Trent,
Hồ sơ đang được gửi. Hoặc tôi nên nói một số bản sao của hồ sơ đã tình cờ được chép ra trong lúc cả Sở đang ăn trưa. Nếu bất kỳ cái gì của thứ này xuất hiện trên mặt báo của anh, Trent, anh có thể hôn tạm biệt chiếc xe hơi thể thao Mutang của anh. Coi như bị tịch thu.
Tóm tắt vụ việc liên quan đến Helen Friedlander:
Gọi vào khoảng 8:50 sáng, báo có một phụ nữ bất tỉnh trong nhà. Chúng tôi có một đơn vị đang làm nhiệm vụ trong công viên gần đó. Họ đến hiện trường đâu khoảng 8:55 sáng. Tìm thấy nạn nhân đang được một phụ nữ là hàng xóm sơ cứu. Sau đó người phụ nữ này được xác định là Melissa Fuller, sống cạnh nhà tại căn hộ 15B.
Nạn nhân là một bà cụ khoảng 80 tuổi. Lúc phát hiện đầu tiên, mặt úp xuống thảm trong phòng khách. Nhân chứng khai cô ta đã lật bà cụ lên để kiểm tra nhịp tim, hô hấp, v.v. Nạn nhân còn thở nhưng mạch yếu khi đội cấp cứu đến lúc 9:02 sáng. Không thấy dấu hiệu đột nhập hay vào nhà trái phép. Khóa ngoài không bị cạy. Cửa không khóa, theo người hàng xóm.
Theo các bác sỹ, nạn nhân bị đánh vào sau đầu bằng vật cùn, có thể là súng lục dạng bỏ túi. Vụ tấn công xảy ra khoảng 12 tiếng trước khi tìm thấy nạn nhân
Nghi vấn đặt ra cho người gác cửa và các hàng xóm cho thấy:
Không ai gọi đến căn hộ 15A vào đêm trước khi phát hiện nạn nhân.
Không ai nghe bất kỳ náo động nào vào khoảng 9 giờ tối hôm đó.
Một lưu ý nữa: có một số quần áo của nạn nhân được ném ngang giường, như thể trước tai nạn, nạn nhân đang phân vân không biết nên mặc cái nào. Tuy nhiên, nạn nhân, khi được tìm thấy, đang mặc áo ngủ, có cả cuộn tóc, v.v...
Một phóng viên có thể đưa ra lập luận rằng, có thể hiểu đây là một vụ tấn công nữa của tên giết người mặc quần áo phụ nữ. Tuy nhiên, có một sự khác biệt lớn: kẻ này luôn giết chết nạn nhân của hắn, và có xu hướng luẩn quẩn để biết chắc rằng họ thực sự đã chết.
Ngoài ra, nạn nhân của hắn thường ở độ tuổi 20, 30, và 40. Bà Friedlander, dù nhanh nhẹn hoạt bát so với tuổi, vẫn không thể nhầm lẫn là một phụ nữ ít tuổi hơn. Vậy thôi. Chúng tôi không có thông tin gì. Dĩ nhiên, nếu bà lão chết, mọi việc sẽ thay đổi. Sự việc sẽ trở thành một vụ giết người, và chúng tôi sẽ cho các thám tử vào cuộc cũng như tìm dấu vân tay, v.v. Nhưng trừ khi việc đó xảy ra, vụ này vẫn được xem là một vụ trộm.
Đó là tất cả những gì tôi có thể nói. Chúc anh may mắn, và nói các đồng nghiệp anh thôi làm phiền Đơn vị chống tội phạm đường phố đi. Phải, một số đúng là rác rưởi, nhưng hầu hết anh em đều là người tốt.
Paul
: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>
Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>
Về việc: Anh ấy không có ý đó đâu
Nadine, cậu biết anh ấy không có ý đó mà. Ít ra không phải như cậu nghĩ. Tony chỉ nói rằng nếu cậu định cứ ngồi đấy ca cẩm về trọng lượng của mình, sao không làm gì đó để cải thiện và tham gia lớp tập thể dục. Anh ấy chưa bao giờ nói cậu béo. Được chứ? Tớ cũng ở đó mà. ANH ẤY KHÔNG CÓ NÓI CẬU BÉO. Giờ cậu định nói với tớ rằng cậu chẳng vui tại bữa tiệc? Ông cậu của Tony thật đáng yêu. Lời chúc mừng của ông ấy... nó thật dễ thương! Tớ thề, Nadine, đôi khi tớ ghen tỵ với cậu đến mức muốn vỡ tung luôn. Tớ sẽ cho đi bất cứ thứ gì để tìm thấy một anh chàng có một người cậu như Giovanni, người sẽ tổ chức tiệc hồ bơi cho tớ và gọi tớ là Botticelli Venus[4]. Và cậu CHẲNG mập chút nào trong bộ đồ đó. Chúa ơi, nó có đủ vải chống thấm Gortex trong đó để kiểm soát lớp mỡ thừa của Marlon Brandon. Cái bụng bé tí của cậu không có cơ hội đâu. Cậu hãy thôi than thở và hành động như một người lớn đi. Nếu cậu ngoan, tớ sẽ cho cậu qua nhà và theo dõi Max Friedlander cùng tớ... Oooh, nhìn kìa, tối nay anh ta mặc áo thun không tay...
Mel
Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>
Từ: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>
Về việc: Cái mông
Cậu nói dối. Về cái áo thun không tay và ý của Tony muốn nói gì. Cậu biết rõ ý anh ấy muốn nói là anh ấy chán nhìn cái mông size 16 của tớ. Tớ cũng chán ngán và mệt mỏi khi nhìn nó. Nên tớ toàn tâm toàn ý muốn tham gia lớp tập thể dục.
Tớ không cần biết Tony ám chỉ gì. Là do anh ấy mà tớ ra nông nỗi này. Tớ đang size 12 cho đến khi anh ấy xuất hiện và bắt đầu làm cho tớ món mì ống gan gà với pho mát bốn loại và sốt kem rượu Marsala đã thành thương hiệu của anh ấy vào hằng đêm. Nào, em yêu, nếm thử đi, em chưa từng ăn thứ gì giống thế đâu. Ha! Cả món mì ống nấu vodka nữa chứ. Vodka cái khỉ mốc. Xốt kem thì có, đâu có ai thèm nói tớ biết chúng khác biệt thế nào. Còn việc được gọi là Botticelli Venus, tin tớ đi, có nhiều tên hay hơn để gọi. Bây giờ anh chàng-mắc nợ-chó đang mặc gì?
N :-/
Gửi tới: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>
Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>
Về việc: Anh ta đang mặc gì
Cậu cần biết anh ta mặc gì để làm gì? Cậu đính hôn rồi. Nhưng nếu cậu cứ nài nỉ...
Để xem nào, anh ta đang lằm (hay nằm nhỉ? Hèn gì họ cho tớ chết dí với Trang 10) trên giường mặc áo thun có tay (xin lỗi, không phải thun không tay--cậu nói đúng, tớ đang nằm quan sát nếu cậu để ý). Anh ta lại lôi laptop ra lần nữa. Paco đang ở cạnh. Tớ phải nói là Paco nhìn vui kinh khủng. Con chó đó chưa bao giờ vui đến thế khi tớ ở bên đó. Chắc là... Chúa ơi! Hèn gì con chó đó vui! Anh ta đang cho nó ăn Alpo, thức ăn cho chó, ngay trên giường! Con chó đó đang trây Alpo khắp khăn phủ giường vải Chenillephòng dành cho khách của bà Friedlander! Thằng cha này bị gì vậy? Anh ta không biết vải Chenille phải được giặt khô à?
Sao mà thê thảm thế này. Sao mà thê thảm thế này, Nadine. Một nỗi thương cảm bất chợt trào dâng trong lòng tớ. Tớ đang ngồi đây vò võ trong căn hộ của mình, tường thuật mọi hoạt động của anh chàng nhà bên cho bạn thân nhất của tớ, người đã được đính hôn. Nadine, cậu sắp cưới rồi! Còn tớ đang làm gì đây? Ngồi đây vận áo len tay dài đang email cho người bạn gái của mình.
TỚ THẬT ĐÁNG THƯƠNG!!! Tớ còn hơn cả đáng thương nữa, tớ--ÔI CHÚA ƠI. ÔI CHÚA ƠI, Nadine! Anh ta vừa nhìn thấy tớ. Tớ không đùa đâu. Anh ta vừa vẫy tay!!! Tớ xấu hổ chết mất. Tớ chết mất. Tớ--Chúa ơi, anh ta đang mở cửa sổ. Anh ta đang nói gì đó với tớ.
Tớ quay lại với cậu ngay.
Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>
Từ: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>
Về việc: VIẾT LẠI ĐI!!!!
Nếu tối nay cậu không viết lại cho tớ, tớ thề sẽ gọi cảnh sát. Tớ không quan tâm mình có đang giống mẹ của cậu hay không. Cậu không biết gì về gã này, trừ bà bác điên của anh ta sống cạnh nhà cậu và chuyện anh ta có một bức ảnh chụp nuy treo ở Whitney. Mà này, tớ nghĩ cậu và tớ cần đi một chuyến nhỏ vào thứ hai để nhìn tận mắt.
VIẾT LẠI CHO TỚ--nếu không mấy anh chàng ở 87 Precinct sẽ lại đến thăm cậu.
Nad
Gửi đến: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>
Từ: Tony Salerno <foodie@fresche.com>
Về việc: Em hãy thôi đi
Anh đã cố gọi cho em trong hai giờ rồi, nhưng điện thoại của em bận suốt. Anh chỉ có thể phỏng đoán, hoặc ống nghe không móc vào máy vì em không muốn nói chuyện với anh, hoặc em đang tám trên mạng với Mel. Nếu là cái sau, hãy thoát mạng và gọi cho anh ở nhà hàng. Nếu là cái đầu, đừng có ngớ ngẩn như thế.
Anh chỉ có nói là nếu em cảm thấy kinh hoàng về chuyện áo cưới, hãy kiếm cho mình một huấn luyện viên kèm riêng hay gì đó. Ý anh là, trời ạ, Nadine, em đang làm anh phát điên phát rồ với cái chuyện vớ vẩn size 12 này. Ai thèm QUAN TÂM em size mấy chứ? *Anh* không quan tâm. Em thế nào anh cũng yêu. Và anh không quan tâm bao nhiêu chị em gái nhà em đã mặc cái áo ngu ngốc của mẹ em. Dù sao anh cũng ghét nó. Nó xấu như ma. Đi ra mà mua một cái mới, cái mà vừa với em BÂY GIỜ ấy. Em sẽ cảm thấy khá hơn trong nó và nó sẽ trông khá hơn trên em. Mẹ em sẽ hiểu, và ai thèm quan tâm chị em nhà em nghĩ gì! Dù sao mấy người đó thấy mà ghét. Anh phải đi đây. Bàn 7 vừa gửi trả món cá hồi vì nó chưa chín. Xem em đã làm gì anh này?
T
Gửi đến: Tony Salerno <foodie@fresche.com>
T: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>
Về việc: Xin lỗi anh....
nhưng em không cảm kích thái độ của anh đối với chị em nhà em. Nói gì thì nói em rất quý họ. Nếu em nói các anh em trai của anh thấy mà ghét, cậu Giovanni của anh thấy mà ghét, anh có muốn như thế không? Nói như anh thì hay rồi. Anh chỉ việc xỏ vội xỏ vàng bộ đồ chú rể đi thuê là xong. *Em* thì phải lộng lẫy em mới chịu.
ANH KHÔNG HIỂU À???? Chúa ơi, làm đàn ông thì quá dễ rồi.
Nad
Gửi đến: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>
Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>
Về việc: Không có gì ầm ĩ cả
Anh ta chỉ không biết sử dụng cái mở nắp hộp bằng điện. Anh ta đã mua cho Ông Peepers cá ngừ để dụ nó chui ra khỏi gầm giường. Sức mấy có hiệu quả. Tớ đã gợi ý lần sau hãy mua cá ngừ trong nước thay vì trong dầu ô-liu. Tớ không nghĩ mèo thích dầu ô-liu lắm.
Dù sao, trong lúc tớ ở đó, anh ta đã hỏi trong khu có nơi nào ngon để gọi đồ ăn Trung Quốc không. Vậy là tớ chỉ, rồi anh ta hỏi tớ đã ăn tối chưa, tớ nói chưa, thế là anh ta hỏi tớ muốn gọi đặt món với anh ta không, tớ nói có, vậy là hai đứa đã ăn sườn nướng ít thịt, mì mè lạnh, thịt heo moo shu, và gà nấu bông cải xanh tại bàn bếp của bà Friedlander. Và tớ biết cậu định nói gì, nhưng không phải, không phải hẹn hò, Nadine
Vì Chúa, chỉ là đồ ăn Trung Quốc thôi mà. Trong bếp bác anh ta. Với Paco ngồi đó, chỉ chực một trong hai đứa rớt xuống thứ gì là nó lủm sạch hết vào miệng. Và không, làm gì có chuyện tán tỉnh tớ. Ý tớ là Max, không phải Paco. Dù rằng tớ không hiểu làm sao anh ta có thể nhịn nhìn tớ khi tớ chắc chắn mình khá bắt mắt trong chiếc áo len Hôm-Nay-Là-Thứ-7-Và-Tôi-Không-Có-Hẹn. Rõ ràng là Dolly đã sai về Max. Anh chàng không phải mẫu người thích tán tỉnh. Rất tự nhiên và thân thiện. Hóa ra bọn tớ có nhiều điểm chung. Anh ta ưa thích những bí ẩn mà tớ cũng vậy, cho nên bọn tớ bắt đầu nói sang những bí ẩn yêu thích của hai đứa. Cậu biết không, anh ta hết sức văn chương, so với một thợ chụp ảnh. Thử so với mấy anh chàng bên phòng Mỹ thuật ở sở thì biết. Cậu hình dung nổi Larry trò chuyện một cách hiểu biết về Edgar Allan Poe[5] không? Tớ nghĩ là không đâu.
Chúa ơi, một ý nghĩ khủng khiếp vừa xuất hiện trong đầu tớ: nếu tất cả những gì Dolly nói về Max là đúng, và anh ta LÀ mẫu người thích tán tỉnh thì nó có nghĩa là sao, vì anh ta không hề tán tỉnh tớ? Nó chỉ có thể có một ý nghĩa thôi!
Chúa ơi, tớ đáng ghét vậy sao!
Mel
Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>
Từ: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>
Về việc: Đi uống một viên Midol đi...
được không? Cậu không đáng ghét. Tớ chắc chắn những gì Dolly nói về Max Friendlander là không ng. Vì Chúa, là DOLLY đó. Chị ta từng làm công việc của CẬU. Có điều không như cậu, chị ta không thật tâm lắm về những gì mình đưa tin. Ví dụ, tớ thành thật nghi ngờ việc chị ta cảm nhận được nỗi đau tinh thần giống như cậu về những gì Matt Damon đã làm với Winona. Tớ chắc chắn anh ta là người rất dễ thương, y như cậu nói.
Nad :-)
Gửi đến: Dolly Vargas <dolly.vargas@thenyjournal.com>
Từ: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>
Về việc: Max Friedlander
Nào, khai ra đi. Sự thật về anh chàng này là gì? Vì nói chung anh ta đã dọn vào căn hộ bên cạnh Mel và cô ấy rõ ràng đã si mê anh ta, dù cô nàng quả quyết ngược lại. Anh ta có thực sự tệ như chị nói không, hay chị lại nói quá lên, như thường lệ? Và nhớ này: tôi trông coi mục phê bình ẩm thực của tờ báo. Tôi có thể làm chị bị cấm cửa ở quán Nobu chỉ với một cú gọi, vì vậy đừng có lộn xộn với tôi, Dolly.
Nadine
Gửi đến: jerrylives@freemail.com
Từ: Jason Trent <jason.trent@trentcapital.com>
Về vệc: Sao
Em không định nói chuyện với anh hay sao? Anh chỉ nói là những gì em mù tịt về phụ nữ có thể làm lấp đầy Hẻm Núi Lớn. Tự nhiên em nổi cơn tự ái lên là sao chứ?
Jason
Tái bút: Stacy muốn biết em đã mời tóc hoe đỏ đi chơi chưa.
Gửi đến: Jason Trent <jason.trent@trentcapital.com>
Từ: jerrylives@freemail.com
Về việc: Sao?
Em không tự ái. Anh muốn gì ở em chứ? Không phải ai trong chúng ta cũng có trợ lý riêng, tài xế riêng, người giúp việc, quản gia, người làm vườn và một đội bảo trì hồ bơi, thầy dạy tennis, bác sỹ dinh dưỡng, và một công việc mà ông chúng ta đã dâng sẵn tới miệng. Em chỉ bận, được chứ? Chúa ơi, em có một công việc toàn thời gian và một con Great Dance phải dắt đi dạo 4 lần một ngày.
John
Tái bút: Nói chị Stacy là em đang tìm dịp thuận tiện đây.
Từ: Jason Trent <jason.trent@trentcapital.com>
Về việc: Em phải tìm sự giúp đỡ chuyên nghiệp đi
Nghe này, đồ lập dị thần kinh: hành vi thù địch này là từ đâu? Em có thể có một công việc trong văn phòng của ông nội nếu em muốn. Trợ lý riêng cũng vậy. Đội công nhân bảo trì bể bơi thì anh không biết vì sống trong thành phố, em không có bể bơi. Nhưng mọi thứ anh có, em có thể có dễ dàng nếu em từ bỏ cuộc tìm kiếm vô lý mà em đã dấn thân vào chỉ để chứng tỏ em có thể sống tốt mà không cần tiền của Mim. Anh sẽ nói có một thứ em hết sức cần mà em hiện không có, đó là một bác sỹ tâm thần, bồ tèo ạ, vì hình như em đang để mình gặp nguy hiểm chết người do quên mất một điều:
Em không phải dẫn con chó chết tiệt đó đi dạo 4 lần một ngày. Tại sao à? Vì em không phải là Max Friedlander. Hiểu chưa? EM KHÔNG PHẢI LÀ MAX FRIEDLANDER, dù em có nói gì với cô nàng tội nghiệp đó. Giờ thì khắc phục bản thân đi.
Tái bút: Mim muốn biết em có định tới buổi trao tặng chái nhà mới mà chúng ta đã tài trợ xây dựng cho Viện ung thư Sloan-Kettering không. Nếu có, nội yêu cầu em đeo cà-vạt để trông khác mọi ngày một chút.
Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>
Từ: jerrylives@freemail.com
Về việc: Xin chào
Là tôi đây. Max Friedlander đây. Tôi lấy địa chỉ jerrylives@freemail.com. Tên đó là để nhắc tới Jerry Gracia. Ông ấy là ca sỹ chính trong ban nhạc Greatful Dead. Phòng khi cô chưa biết. Cô vẫn khỏe chứ? Tôi hy vọng là cô chưa ăn món mì mè lạnh còn lại hôm qua. Phần của tôi để qua đêm đã đông lại thành một thứ giống như vữa.
Này, tôi nghĩ một số đồ giặt khô của cô đã được giao tới căn hộ của bác tôi vào tối qua thay vì căn hộ của cô. Chí ít, tôi không nghĩ bác tôi có cái áo cánh da báo nào của Banana Republic--hay ít ra, nếu có, bà ấy chẳng may không có nhiều dịp để diện nó gần đây--vậy nó hẳn là của cô, đúng không? Có lẽ chúng ta có thể gặp nhau sau để trả đồ về cho đúng chủ. Còn điều này, tôi mới biết bộ phim Hình bóng của sự nghi ngờ vừa được phục chế bằng kỹ thuật số và phát hành lại sẽ được chiếu tại rạp Film Forum vào tối mai. Tôi vẫn nhớ cô đã nói đó là bộ phimHitchcock cô yêu thích. Tôi nghĩ chúng ta có thể coi suất 7 giờ, nếu cô chưa có kế hoạch nào khác, rồi có thể sẽ kiếm gì đó ăn sau--tốt nhất không phải là đồ ăn Trung Quốc. Có gì cô cho tôi biết với nhé.
Max Friedlander
Tái bút: Tôi đã có ý nói với cô, bạn bè tôi gọi tôi là John. Cái tên này bị dính từ hồi học đại học.
Gửi đến: jerrylives@freemail.com
Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>
Về việc: Xin chào lại anh
Vâng. Suất 7 giờ được đấy ạ. Chúng ta có thể đến tiệm đồ nướng Brother’s Barbecue sau đó. Nó nằm ngay khúc đường phía dưới Film Forum. Cám ơn đã giữ đồ giặt khô giúp tôi. Ralph cứ lẫn lộn 15A và 15B hoài. Tôi cứ nhận mãi mấy túi lớn thức ăn cho chó giao tận nhà. Khoảng 9 giờ tôi sẽ ghé lấy áo, nếu anh thấy chưa quá muộn. Tôi có việc sau giờ làm--có một buổi khai trương nghệ thuật tôi phải lấy tin cho mục của tôi. Cái anh chàng này quả thật đã làm tượng bằng viên Vaseline. Tôi không đùa đâu. Ai dè cũng có người mua. Ý tôi là, các bức tượng. Thôi, nói chuyện với anh sau nhé.
Mel
Tái bút: Nickname gì mà là John, lạ nhỉ?
Tái tái bút: Anh có thể ngạc nhiên khi biết tôi cũng biết rõ Jerry Garcia là ai đấy.
Thật ra tôi từng xem ông ấy biểu diễn một lần.
Gửi đến: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>
Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>
Về việc: ÔI CHÚA ƠI
ANH TA MỜI TỚ ĐI CHƠI!!!!!!!!!!!!
À, đại loại vậy. Chỉ là đi xem phim, nhưng thế cũng được tính, đúng không?
Đây hãy đọc thư trả lời của tớ và nói xem tớ nghe có háo hức quá không.
: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>
Từ: Dolly Vargas <dolly.vargas@thenyjournal.com>
Về việc: Max Friedlander
Chúa lòng lành, tôi hiểu ý cô muốn nói gì. Tôi chưa thấy Mel hồ hởi đến thế này bao giờ từ lần cô ấy biết có buổi họp mặt các diễn viên trong Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên (nhớ cô chị lớn Mary mù tội nghiệp chứ? Thấy mà thảm. Tôi chẳng khoái cô ta chút nào). Cũng may phước là Aaron đang đi công tác ở Botswana nên không phải nghe tiếng ré đầy phấn khích phát ra từ ô của Mel. Anh chàng vẫn còn bị cô nàng ám ảnh một cách tội nghiệp. Sao Mel lại muốn đi ném một tác phẩm nghệ thuật chưa hoàn hảo như Aaron chỉ vì một kẻ như Max, tôi khó lòng hình dung nổi đấy. Ít ra Aaron còn có tiềm năng. Tôi biết có nhiều phụ nữ đã cố thay đổi Max nhưng chẳng ăn thua gì. Nói cách khác, Nadine, hãy dè chừng: rất dè chừng. Max hội đủ tất cả những gì mà các bà mẹ yêu dấu của chúng ta đã cảnh báo (à, mẹ của tôi sẽ cảnh báo tôi về những anh chàng như Max nếu bà ấy từng có mặt ở nhà). Thủ đoạn của Max: rất mãnh liệt cho đến khi đưa được cô gái lên giường, rồi anh ta bắt đầu rút lui. Trong lúc đó, quý cô thường bối rối không hiểu vì sao anh Max ân cần thuở nào thôi không gọi điện nữa. Những cảnh lâm ly ắt phải diễn ra trong tiếng khóc nghẹn ngào: Sao anh không gọi? và Cái ả em thấy đi cùng anh tối kia là ai? được đáp trả không thương tiếc Hãy thôi làm tôi ngộp thở đi, vàTôi chưa sẵn sàng để kết hôn. Câu trả lời cũng có thể ở dạng khác: Chúng ta không thể làm mỗi lúc mỗi việc thôi sao? và Thứ Sáu anh sẽ gọi cho em. Anh thề đấy. Cô mường tượng được không? Mà này, tôi đã tám cô về cái lần Max trong một buổi chụp ảnh áo tắm Sports Illustrated đã bắt tất tật các người mẫu không chừa em nào lấy đá ướp trên đầu ti của họ vì chúng nhô ra chưa đủ chưa? Cưng yêu quý ơi, anh ta sẽ ngốn ngấu Mel bé bỏng của chúng ta rồi phun cô ấy ra không thương tiếc thôi.
Cái vụ Nobu cô không đang nói thực tâm đấy chứ?
Dolly XXXOOO
Gửi đến: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>
Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>
Về việc: Được rồi, vậy tớ mặc gì đây?
Nghiêm túc đấy. Lần trước gặp anh ấy, tớ vận áo len tay dài, nên lần này tớ muốn trông thật xinh đẹp.
Đi ăn trưa với tớ rồi giúp tớ lựa mua cái gì đó. Tớ thấy có một cái áo đầm dây tại Bebe. Nhưng cậu nghĩ nó có quá khêu gợi trong lần hẹn hò đầu tiên không?
Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>
Từ: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>
Về việc: Chúng ta cần nói chuyện
5 phút nữa gặp tớ trong phòng vệ sinh.
Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>
Đồng gửi: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>
Đồng gửi: Dolly Vargas <dolly.vargas@thenyjournal.com>
Từ: George Sanchez <george.sanchez@thenyjournal.com>
Về việc: Không ai làm việc ở đây nữa sao?