Chàng Trai nhà bên

Lượt đọc: 388 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

Từ: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Về việc: ÔNG ĐÃ GẶP ANH TA????

Khai ra mau, tên ranh mãnh.

Gửi đến: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Từ:

Về việc: Bà sẽ cho tôi cái gì?

Đồ gái quê dễ cáu.

Tim

Gửi đến: Tim Grabowksi <timothy.grabowski@thenyjournal.com>

Từ: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Về việc: Tôi phải viết bài về

chỗ mới của Bobby de Niro, và tôi sẽ dẫn ông đi với tôi nếu ông kể tôi nghe về cuộc gặp với Max Friedlander. Kể đi mà. Tôi xin ông đấy, ông Tim.

Nadine

Gửi đến: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Từ: Tim Grabowski <timothy.grabowski@thenyjournal.com>

Về việc: Vặn tay n

Được rồi, kể thì kể. Có điều tôi muốn tới chỗ mới của Bobby ăn tối, không phải ăn trưa. Đó là lúc các chủ ngân hàng đầu tư đẹp giai tới. Coi như xong nhé.

Mường tượng nó đi, nếu bà có thể:

Hiện trường--góc đường số 53 và Madison. Một cái hố sâu 6m nằm chính giữa đường. Bao quanh cái hố này là rào chắn cảnh sát, nón nhọn cảnh báo màu cam, xe ủi đất, máy trộn xi-măng, xe tải Con Edison, cần trục, phóng viên báo đài, khoảng một trăm cảnh sát, và hai mươi công nhân xây dựng nóng bỏng nhất mà một lập trình viên máy tính bé nhỏ từng nhìn thấy. Tiếng ồn của búa khoan và tiếng còi xe của bọn người đi lại chẳng biết mảy may gì, là những kẻ không nghe tường thuật tình trạng giao thông trên đài 1010 WINS trước khi rời Jersey, thật đinh tai nhức óc. Cái nóng ngột ngạt như lò lửa. Còn mùi, trời ạ--à, tôi không rõ mấy chàng Con Ed đang làm gì dưới đáy hố, nhưng nói cho bà biết, tôi rất nghi họ đã chạm nhầm ống. Cái này giống như một cái hố địa ngục ai cũng biết vừa được mở ra, ngay trước thành lũy kinh hồn đó là Ký sự New York lừng lẫy và xấu xa, đang cố gắng hút nó xuống cho kẻ tạo ra nó, Quý ngài Satan.

Và bên kia nó, tôi nhìn thấy khuôn mặt Miss Mel của chúng ta--người mà, tôi chắc chắn bà có thể đoán, đang choáng váng vì thích thú trước quang cảnh--một cái nhìn vui sướng mà tôi tưởng là xe quảng cáo Ông Softee đã xuất hiện, và đang phát miễn phí kem ốc sô-cô-la. Rồi, hướng theo cái nhìn sững sờ của bà, tôi hiểu vì sao khuôn mặt cô nàng lại hạnh phúc đến thế:

Một thần Apollo. Tôi không nói ngoa đâu. Một tạo vật tuyệt hảo về vẻ đẹp nam tính. Chàng đang đứng đằng sau một rào chắn, nhìn chằm chằm vào cái hố, giống y như chàng vừa bước ra từ những trang giấy của ca-ta-lô thời trang J Crew với quần may bằng vải bông thô rộng thùng thình và áo sơ-mi đi làm vải jean mềm mại. Cơn gió ẩm hất bay nhè nhẹ mái tóc nâu của chàng, và tôi thề với bà, Nadine, nếu có ai trong nhóm thợ xây dựng đưa cho chàng cái xẻng, nó sẽ không lúng túng chút nào trong đôi tay to lớn của chàng. Điều mà còn lâu tôi mới có thể nói thế về bạn trai của tôi.

Nhưng hãy quay lại hiện trường của chúng ta nào:

Miss Mel của chúng ta (đang hét lên để át tiếng nện thình thịch của búa khoan): John! Anh John! Bên này! Apollo quay lại. Chàng nhìn thấy bọn tôi. Chàng quay nhanh lại tuy vậy làn da nâu vẫn trông hấp dẫn vô cùng. Tôi theo Miss Mel bé nhỏ của chúng ta bước phăm phăm qua các cảnh sát và đám nhân viên Ký sự, đeo thẻ nhà báo, đang tấn công đám người tội nghiệp từ văn phòng Thị trưởng đến thị sát và chất vấn khi nào các chậu rửa đít của tòa soạn họ--đừng có bảo tôi là họ không có chúng trong các sảnh có chạy viền vàng--sẽ có nước lại lần nữa. Đi tới con người có dáng vóc như thần mà bà nhỏ nhà mình gọi là John, vì lý do nào đó vẫn còn là điều bí ẩn với tôi, Miss Mel của chúng ta kêu lên trong kiểu thở như kéo bễ như thường lệ: Anh đang làm gì ở đây? Anh đến để chụp hình cái hố khổng lồ à?

Max Friedlander: Um. Vâng.

Miss Mel của chúng ta: Máy ảnh của anh đâu?

Max Friedlander: Oh. Anh để quên rồi.

Hmmm. Đèn có thể đã bật, nhưng hình như không có ai ở nhà. Ít ra cho đến khi--

Max Friedlander: Thật ra, anh có tấm ảnh anh cần rồi. Anh ở ngoài này vì... à, em biết anh thích thảm họa mà.

Miss Mel của chúng ta: Em cũng vậy! Đây, gặp bạn Tim của em đi.

Bạn Tim bắt tay với Tạo Vật Hoàn Hảo Của Nhân Loại. Sẽ không bao giờ rửa tay phải nữa.

Max Friedlander: Chào. Rất vui được gặp cậu.

Bạn Tim: Tôi cũng vậy.

Miss Mel của chúng ta: Nghe này, em rất mừng gặp anh. Rồi cô ấy bắt đầu đưa đẩy những lời lẽ hò hẹn tới tận mây bằng cách nói: Các bạn em muốn gặp anh, vì vậy anh có thể đến Fresche vào tối mai trên Đường số 10 khoảng 9 giờ không? Chỉ là một người làm ở tòa báo, anh đừng lo nhé.

Tôi biết! Tôi cũng muốn choáng luôn! Ý tôi là, bà nhỏ này đang nghĩ cái gì vậy? Bà đâu có được đi quanh thừa nhận những việc như thế đối với những tình nhân tương lai. Sự khôn khéo biến đâu rồi? Những mưu mẹo của các bà các cô đâu rồi? Thốt ra lời nói thật một các táo tợn như thế... à, tôi nói cho bà biết: tôi kinh hãi quá. Điều đó cho thấy, bà có thể đưa cô ấy ra khỏi Midwest, nhưng bà không thể lấy Midwest ra khỏi cô ấy. Anh Friedlander, tôi có thể nói, quá sốc như cái thằng tôi. Chàng gần như hóa trắng cũng như hóa đỏ một phút trước đó.

Max Friedlander: Um. Được chứ.

Miss Mel của chúng ta: Tuyệt. Hẹn gặp anh lúc đó nhé.

Miss Mel của chúng ta bước đi. Bạn Tim bước đi. Khi tôi liếc nhìn qua vai, Max Friedlander đã biến mất--một kỳ công đáng nể, vì không còn nơi nào cho chàng đi ở phía bên đó trừ tòa nhà Ký sự. Nhưng chàng không thể đi vào đó. Linh hồn của chàng đã bị rứt ra khỏi cơ thể ngay tức khắc khi quỷ dữ hút đi sự sống của chàng.

Dù sao, tất cả là vậy đấy. Tôi rất mong gặp bà tại Fresche tối nay lúc 9 giờ. Và đừng đi muộn. Món cốc-tai thích hợp để kêu cho dịp thế này là gì nhỉ? Tôi biết rồi! Ta hãy hỏi ý bà tám Dolly. Bà chị ấy luôn biết thức uống nào cho dịp nào. Thôi chào nhé.

Tim

Gửi đến: Dolly Vargas <dolly.vargas@thenyjournal.com>; George Sanchez<george.sanchez@thenyjournal.com>; Stella Markowitz<stella.markowitz@thenyjournal.com>; Jimmy Chu <james.chu@thenyjournal.com>; Alvin Webb <alvin.webb@thenyjournal.com>;ElizabethStrang<elizabeth.strang@thenyjournal.com>; Angie So <angela.so@thenyjournal.com>

Từ: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Về việc: Mel

Được rồi, anh chị em. Mọi người đã nghe quảng cáo rồi đấy. Giờ ta hãy xem anh chàng có giống như thế không. Thời gian là 9 giờ. Đến đó, hoặc ngày mai tại máy nước nóng lạnh mọi người sẽ không biết những người khác đang nói gì.

Nadine

Gửi đến: Max Friedlander <photoguy@stopthepresses.com>

Từ: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Về việc: Tạp chí NY

Được rồi, nói cho tớ biết, và nói nhanh cho tớ biết: Cậu biết những ai ở Tạp chí NY? Tớ muốn những cái tên, Friedlander. Tớ muốn một danh sách các tên, và tớ muốn có NGAY BÂY GIỜ.

Gửi đến: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Từ: Max Friedlander <photoguy@stopthepresses.com>

Về việc: Tạp chí NY

Vậy là cậu đã hạ mình để nói chuyện với tớ lần nữa, tớ hiểu. Không còn quá cao ngạo nữa, đúng không? Tớ tưởng đã làm cậu bực đến chết được vì những lời dạy bảo sâu sắc đầy khôn khéo về phụ nữ. Tớ biết cậu sẽ đến ỉ ôi mà. Vậy đây là điều cậu muốn biết? Tớ có biết ai tại Tạp chí NY? Cậu điên à? Cậu là nhà báo duy nhất tớ giao du. Tớ không chịu được đám đạo đức giả cứ làm ra vẻ ta đây thông minh đó. Mà sao cậu muốn biết hả?

Này, Trent, cậu không đang công khai ra ngoài giả làm tớ, đúng không? Ý tớ là, cậu chỉ đang thủ vai tớ trong tòa nhà của bác tớ thôi, đúng không? Với cô em hóa rồ với việc phải dẫn chó đi dạo.

Đúng không? ĐÚNG KHÔNG????

Gửi đến: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Từ: Max Friedlander <photoguy@stopthepresses.com>

Về việc: Tạp chí NY

Khoan, tớ quên. Tớ biết cô em này. Dolly gì gì đấy. Tớ nghĩ cô ta làm ở Tạp chí. Cậu không định gặp cô ta đấy chứ?

Gửi đến: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Từ: Genevieve Randolph Trent <grtrent@trentcapital.com>

Về việc: Cô Fuller

Cháu John yêu quý nhất,

Chà, chà, chà. Một phóng viên mục lượm lặt cơ đấy, không hơn không kém. Cháu phải tự thấy xấu hổ chứ. Nội đang nghĩ tệ nhất con bé cũng phải đang học Cao học. Cháu biết đó, cái kiểu con gái tóc dài bờm xờm đôi khi cháu vẫn bắt gặp ở Công viên Trung tâm, ngồi đọc tác phẩm của Proust trên ghế đá công viên cùng đôi xăng-đan, cặp kính cận và cái ba-lô. Nhưng một phóng viên mục lượm lặt. Nào, John, cháu đang nghĩ gì vậy? Cháu nghĩ nội sẽ không tìm ra sao? Đồ ngốc! Dễ ợt. Chỉ cần một cú gọi tới gia đình Fuller ở Lansing, Illinois là xong ngay. Nội giả vờ làm người truy tìm phả hệ. Một người họ Fuller di cư sang Mỹ trên con tàu Mayflower. Ôi thôi, thế là họ liền nhiệt tình kể không sót cho nội nghe về nông trại và Melissa bé bỏng yêu quý của họ, cô bé đã chuyển lên thành phố lớn ở. Và không phải bất kỳ thành phố lớn nào, mà là thành phố lớn nhất thế giới, Thành phố Noo York.

Trời đất, thiệt tình luôn, John. Thôi, tốt hơn cháu nên đưa con bé đến chơi để bọn ta có thể gặp cô ấy. Tuần tới cũng được. Nhưng sau buổi gây quỹ từ thiện, John. Nội bận kín hết cả lịch cho đến tận lúc đó.

Với tất cả tình yêu thương,

Mim

Gửi đến: jerrylives@freemail.com

Từ: Jason Trent <jason.trent@trentcapital.com>

Chỉ để báo cho em biết là Mim đang rất giận vụ em bỏ lỡ buổi trao tặng. Ngoài ra, anh không chắc việc này, nhưng hình như nội đã biết về tóc hoe đỏ. Đừng nhìn anh. Anh không nói gì cả. Anh vẫn nghĩ em mất trí mới đồng ý làm chuyện này lúc đầu. Mặc khác, Stacy muốn biết em có nghe lời khuyên của cô ấy hay chưa.

Jason

Tái bút: Thấy trên bản tin có hố sụt đằng trước tòa nhà chỗ em làm. Xin nhận nơi anh sự đồng cảm về vụ toa-lét.

Tái tái bút: Xin lỗi đã gọi em là tâm thần. Mặc dù em chính là thế.

Tái tái tái bút: Quên nói với em: Vì sự việc lần này, Satcy đã có tài khoản email riêng. Chị dâu em chán dùng chung cái của anh rồi. Địa chỉ là IH8BARNEY@trentcapital.com.

Gửi đến: Jason Trent <jason.trent@trentcapital.com>

Từ: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Về việc: Anh có thể gọi cho em...

bất cứ việc gì anh muốn. Em không phiền đâu. Và đừng lo về Mim. Em cũng không phiền đâu. Và em cũng khá thích cái hố sụt đó. Em có một cảm giác yêu mến chân thành với nó. Nói thật, em sẽ buồn khi người ta lấp nó đi. Chết, vừa có một vụ bị đâm ba nhát ở Inwood. Phải đi đây.

John

Gửi đến: Stacy Trent <IH8BARNEY@trentcapital.com>

Từ: Jason Trent <jason.trent@trentcapital.com>

Về việc: John

Stacy,

John bị làm sao ấy. Tuần trước anh gọi cậu ấy là tâm thần, cậu ấy không thèm quan tâm. Rồi anh cảnh báo về Mim, cậu ấy cũng nói không thèm quan tâm. Thậm chí cậu ấy cũng không quan tâm đến cái hố sụt và cả sự việc không có toa-lét nào dùng được trong tòa nhà nơi cậu ấy làm việc. Chuyện này cũng xảy ra với em họ Bill của anh trong cái lần cậu ta nuốt phải một con sâu ở đáy chai têquila ở Mexico. Phải mất một tháng cậu ta mới bình phục! Chúng ta làm gì đây?

J

Gửi đến: Jason Trent <jason.trent@trentcapital.com>

Từ: Stacy Trent <IH8BARNEY@trentcapital.com>>

Về việc: John

Jason,

Trước khi anh lôi cậu em trai tội nghiệp của anh tới Bellevue, để xem liệu em có thể làm cậu ấy trút bầu tâm sự không. Chú mấy đứa nhỏ có thể muốn cởi mở với em hơn, vì em chẳng đi quanh gọi các tên của cậu ấy.

Hôn anh nhiều,

Stacy

Gửi đến: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Từ: Stacy Trent <IH8BARNEY@trentcapital.com>>

Về việc: Em đã nhận lời khuyên của chị, đúng không?

Đừng có chối. Em đã gọi cho cô ấy. Kể hết ra xem nào.

Và đừng bỏ sót điều gì đấy. Chị đã 34 tuổi, điều này cho phép chị, như là một phụ nữ, đạt tới đỉnh cao tình dục. Cũng như cái thai chị lớn đến nỗi chị không thể nhìn thấy bàn chân trong nhiều tuần. Cách duy nhất để chị thỏa mãn là vui lây. Vậy hãy bắt đầu gõ lên bàn phím đó đi, chú nhóc: Stacy Trent <IH8BARNEY@trentcapital.com>

Từ: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Về việc: Chú nhóc trả lời đây

Chị đúng là nói chuyện mang sắc thái của một bà nội trợ toàn thời gian và một bà mẹ có hai đứa con rưỡi. Các bà mẹ khác trong Hội Phụ huynh cũng có đầu óc đen tối thế chứ? Điều này ắt hẳn sẽ dẫn đến vài vụ bán bánh gây quỹ thú vị đây. Và xin thông báo với chị, điều chị cho là đã xảy ra đã không xảy ra. Và nếu mọi việc vẫn tiếp tục theo kiểu đó, nó cũng sẽ không bao giờ tiếp tục được nữa.

Em không biết gì về cô gái này. Em biết mình chẳng phải là người đàn ông tao nhã nhất. Em không nghĩ ai từng gặp em sẽ liệt em vào hạng tay chơi. Nhưng em cũng chưa từng bị quy kết là kẻ khờ khạo toàn tập. Dù vậy khi ở cạnh Mel, em rốt cuộc nhìn đúng là như thế đấy--chắc là do bị trời phạt vì kể từ khi gặp cô ấy, em rặt chỉ nói dối nàng. Nói gì thì nói, em còn làm không xong một việc đơn giản như đi ăn tối giữa hai đứa với nhau. Như chị biết, cố gắng đầu tiên của em kết thúc bằng việc hai đứa ăn Pizza đứng (và cô ấy trả phần của mình).

Cố gắng thứ hai còn tồi tệ hơn: bọn em trải qua gần hết buổi tối ở bệnh viện thú y. Và rồi em đã làm mối quan hệ xấu đi bằng cách quấy rối cô ấy trên sô-pha nhà bác Max Friedlander. Nàng lẩn trốn, theo ngôn ngữ tiểu thuyết diễm tình, như chú nai vàng giật mình ngơ ngác. Em chắc chắn mình đã như một thiếu niên vẫn chưa hạ nhiệt sau buổi dạ vũ trung học. Điều này có làm hài lòng mong ước sống thay của chị qua những cuộc phiêu lưu lãng mạn của em không, Stacy? Mấy ngón chân mà chị không nhìn thấy được đang co lại thích thú chứ?

Em gần như không thể nói được gì với cô ấy sau vụ sô-pha. Ước gì trước đây em đã nói ra rồi. Mọi việc ngày càng tệ hơn. Vì mỗi ngày không thú nhận với cô ấy là thêm một ngày cô ấy sẽ ghét bỏ em khi cuối cùng cô ấy biết ra.

Mà cô ấy sẽ biết thôi. Một ngày gần đây khi vận may rời bỏ em, và ai đó từng quen biết Max Friedlander sẽ nói với cô ấy em không à cậu ấy, và nàng sẽ không hiểu khi em cố giải thích, vì rõ ràng là nó quá nhảm nhí, và cô ấy sẽ ghét em, và cuộc đời em thế là chấm hết. Vì lý do khó hiểu nào đó, thay vì mắng nhiếc em, như bất kỳ phụ nữ bình thường nào, Mel dường như lại rất ái mộ em. Có chết em cũng không thể hiểu vì sao lại thế. Chị sẽ nghĩ, xét đến những gì cô ấy biết về em--hay em nên nói Max Friedlander--cô ấy sẽ ghét cay ghét đắng em. Nhưng không phải vậy. Ngược lại: Mel cười những câu đùa ngớ ngẩn của em. Mel lắng nghe những câu chuyện vô nghĩa của em. Và cô ấy hình như đã nói về em với bạn bè và đồng nghiệp, vì có một nhóm người họ đòi gặp em.

Em biết chị đang nghĩ gì. Chị đang nghĩ, Cậu ta đi làm cái quái gì nhỉ?

Và em không thể lý giải vì sao em chịu đi. Khi cô ấy hỏi em, em đang ở ngay trước tòa nhà văn phòng mình, bỗng dưng cô ấy từ đâu xuất hiện. Em rất sốc khi nhìn thấy cô ấy--sợ rằng có ai đó sẽ kêu tên em--em lạnh cứng cả người, dù ngoài trời đang 380C. Mặt trời chiếu sáng, người xe ồn ào và quang cảnh hỗn độn khắp nơi, và bỗng nhiên nàng đứng đó, với mái tóc chói lòa quanh đầu như một vầng hào quang, và đôi mắt xanh to nhìn em chớp chớp. Em nghĩ em sẽ chẳng khước từ nếu cô ấy đòi em phải tuân phục. Em không thể làm gì hơn. Chị thấy, em đã quy phục rồi còn gì. Em không thể dứt lòng với cô ấy. Vì vậy em đã cuống cuồng lên, cố tìm hiểu xem Max biết những ai ở Tạp chí. Và em thật nhẹ nhõm khi cậu ta nói không quen ai. Nhẹ nhõm! Như thể em sẽ làm trót lọt việc này từ ban đầu ấy.

Vậy là em đi gặp họ và họ cũng tỏ ý nghi ngờ nhưng vì Mel họ giả vờ như không có ý đó, vì rõ ràng cô ấy rất được yêu mến. Vào cuối buổi tối, tất cả bọn em đều là bạn bè thân thiết. Nhưng là bởi vì một phụ nữ có biết Max không đến. Em không biết điều đó, dĩ nhiên, cho đến khi em đến và Mel nói, Ồ, Dolly Vargas--anh biết chị Dolly mà--chị ấy không đến được vì có vé xem ba-lê tối nay. Nhưng chị ấy gửi lời chào. Thấy không? Thấy em suýt chết thế nào chưa? Chỉ còn là vấn đề thời gian. Em làm gì bây giờ? Nếu em nói với cô ấy, cô ấy sẽ ghét em, và em sẽ không bao giờ gặp nàng nữa. Nếu không nói, cô ấy mà biết, cô ấy cũng sẽ ghét em, và em sẽ không bao giờ gặp nàng nữa. Sau khi bạn bè về hết, Mel đề nghị bọn em đi dạo trước khi bắt taxi về nhà. Bọn em đi dọc Đường số 10, con đường mà nếu chị nhớ trước đây chị và anh Jason đã từng chạy trốn ra ngoại ô, là một con phố có nhà cửa che bóng mát, đầy những phiến đá nâu cũ, cửa sổ trước nhà luôn có ánh đèn vào ban đêm, nên chị có thể nhìn thấy người ta bên trong, đọc sách hay xem TV hay làm những việc mà họ hay làm trong nhà khi màn đêm buông xuống. Và khi bọn em bách bộ, nàng đã nắm lấy tay em, và bọn em cứ thế mà đi, đang lúc đi như thế bỗng em có một nhận thức kinh hoàng rằng: chưa bao giờ trong cuộc đời mình, em bách bộ dọc theo một con phố tay trong tay với một cô gái mà cảm thấy như thân quen từ lâu... hạnh phúc vô cùng.

Đó là vì mọi lần một cô gái mà nắm tay em, chỉ là để kéo em tới tủ kính của một cửa hiệu để có thể chỉ vào thứ gì đó cô ấy muốn em mua cho. Mọi lần là thế. Em biết nghe có vẻ kinh khủng, giống như em đang cảm thấy tiếc nuối cho bản thân hay gì đó, nhưng không phải vậy. Em chỉ đang nói thật với chị. Thật kinh khủng, Stacy. Nhưng đó là sự thật. Giờ em phải nói gì với cô ấy? Nói em là ai ư? Em không nghĩ mình có thể. Đúng không chị?

John

Gửi đến: Jason Trent <jason.trent@trentcapital.com>

Từ: Stacy Trent <IH8BARNEY@trentcapital.com>>

Về việc: John

Em trai anh chẳng bị làm sao cả, ngốc ạ. Cậu ấy đang yêu, thế thôi.

Stacy

Tái bút: Chúng ta hết Cheerios rồi. Anh mua một hộp trên đường đi làm về tối nay nhé?

Từ: Jason Trent <jason.trent@trentcapital.com>

Về việc: Em trai anh

John? Đang yêu? Với ai? Tóc hoe đỏ? NHƯNG CÔ ẤY THẬM CHÍ KHÔNG BIẾT TÊN THẬT CỦA CẬU ẤY!!! Em thấy vậy là ổn à???? Có ai trong nhà này bị mất trí không vậy?

Jason

Gửi đến: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Về việc: Nói lại cho tớ nghe xem nào

Nhanh lên. Chỉ một lần nữa thôi.

Mel

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Về việc: Không

Tớ sẽ không nói đâu.

Nadine

Gửi đến: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Về việc: Thôi đi mà

Nói đi nào. Cậu cũng muốn nói mà. Cậu NỢ tớ điều đó.

Mel

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Về việc: Chúa ơi, cậu kỳ cục qu

Cậu bắt đầu làm tớ thấy bực rồi đấy. Nhưng thôi, tớ sẽ nói. Nhưng đây là lần cuối nghe chưa? Được rồi. Nói thì nói. Cậu nói đúng. Max Friedlander rất dễ thương. Tất cả chúng ta đã sai về anh ấy. Tớ xin lỗi. Tớ nợ cậu một ly Frappacino. Hài lòng chưa?

Nad

Gửi đến: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Về việc: Một ly lớn

Với sữa đã hớt váng. Đừng quên.

Mel

Tái bút: Cậu không thấy yêu chỗ da dưới góc mắt anh ấy nhăn lên khi anh ấy hé miệng cười sao? Giống y Robert Redford hồi trẻ nhỉ?

Gửi đến: Mel Fuller <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Từ: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Về việc:

tớ phát bệnh đây. Nói nghe coi, tớ có như thế khi lần đầu gặp Tony không? Vì nếu thế, tớ chẳng hiểu sao không ai trong các cậu bắn tớ luôn cho rồi. Vì nghe mà muốn ọe. Thật đấy. Cậu phải thôi ngay đi.

Nadine

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: Aaron Spender <aaron.spender@thenyjournal.com>

Về việc: Max Friedlander

Phải, anh biết. Anh nghe mọi người bàn tán cạnh máy nước nóng. Hình như, Fresche là nơi gặp gỡ tối hôm kia. Đừng lo--anh không giận vì không được mời đâu. Anh hoàn toàn hiểu vì sao em không muốn anh đến đó. Và em không cần phải lo là anh viết cho em với dụng ý cố kéo em trở lại. Cuối cùng anh cũng nhận ra em đã tìm thấy người khác. Anh viết chỉ để nói anh mừng cho em. Em hạnh phúc là điều anh hằng cầu chúc. Và nếu em yêu anh ta, à, anh chỉ cần nghe thế. Vì em mà đã yêu ai, Melissa, anh biết người ấy phải là một con người thật xứng đáng, thật xuất sắc. Anh chỉ muốn em biết, Melissa, rằng anh sẽ làm bất cứ điều gì trên thế gian này để là người đàn ông đó của em. Anh nói thật đấy. Nếu không phải vì Barbara...

Nhưng giờ không phải lúc hay nơi phải hay không phải.

Chỉ biết là anh đang nghĩ về em, và hài lòng khi thấy em rạng ngời hạnh phúc. Em đáng được thế, hơn bất kỳ ai anh từng biết

Aaron

Gửi đến: Aaron Spender <aaron.spender@thenyjournal.com>

Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Về việc: Max Friedlander

Cám ơn anh, Aaron. Đó là một tin nhắn rất ngọt ngào, và nó có ý nghĩa nhiều với em.

Mel

Tái bút: Em xin lỗi phải nói ra điều này, nhưng em biết là anh đã lấy mất Công chúa Chiến binh Xena em để trên nóc máy vi tính. Anh chàng chuyển fax mới nhìn thấy anh làm việc đó, Aaron. Em muốn lấy lại nó. Em không muốn biết anh đã làm gì nó. Em chỉ muốn lấy lại. Được chứ?

M

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: Dolly Vargas <dolly.vargas@thenyjournal.com>

Về việc: Bạn trai

Đúng là cô, cưng ạ, phô trương vương miện mới lóng lánh vào đêm tuyên bố công khai mà tôi không thể đến. Không công bằng chút nào. Khi nào anh ấy ghé ngang đưa cô đi ăn trưa hay gì đó, tôi có thể ra chào một tiếng chứ? Đã lâu quá rồi, tôi khó lòng nhớ anh ấy mặt mũi thế nào. Có lẽ tôi nên ghé qua Whitney để gợi nhớ một chút.

XXXOOO

Dolly

Gửi đến: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Về việc: Tấm ảnh chụp nuy

ÔI CHÚA ƠI!!!!

Tớ quên mất vụ tấm ảnh tự chụp của Max Friedlander được cho là đang treo ở Whitney! Tấm ảnh anh ấy đang nuy!!!! TỚ LÀM GÌ BÂY GIỜ???? Ý tớ là, tớ không được đi NHÌN nó, đúng không? Chuyện đó gớm quá!

Mel

Tái bút: Chỉ nghĩ đến thôi là tớ thấy nhức đầu rồi.

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Về việc: Làm ơn đi

Dĩ nhiên là cậu có thể đi nhìn nó. Cái nào gớm hơn, cậu đi nhìn nó, hay anh ấy lấy nó và để họ treo cho toàn thể bàn dân thiên hạ trên toàn thế giới ngắm nhìn? Nhưng sao cũng được. Lấy ví của cậu và đi theo tớ. Ta sẽ bỏ buổi tập để trau dồi văn hóa, nhờ vào viện Bảo tàng Nghệ thuật Cận đại Whitney.

Nadine

Gửi đến: Stacy Trent <IH8BARNEY@trentcapital.com>

Từ: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Về việc: Em cần

công thức cá bơn nhồi cua của chị. Vì mỗi lần em có ý đưa Mel đi chơi đều thất bại thảm hại, nên em quyết định sẽ động dao động thớt nấu cho nàng một bữa tại chính nhà của em. Hay nhà của bác Max Friedlander, như trong trường hợp này. Biết đâu em sẽ có can đảm nói sự thật về mình. Nhưng mà, chắc là không rồi.

Với lại, chị làm cái bánh mì nho nhỏ có cà chua trên mặt như thế nào

John

Gửi đến: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Từ: Stacy Trent <IH8BARNEY@trentcapital.com>

Về việc: Món bánh mì

Chị chỉ có thể đoán ý em muốn nói là món Bruschetta. Em nướng các khoanh bánh mì ba-ghét, rồi nghiền tỏi đã nướng. Rồi em cắt hạt lựu cà chua và em...

Vì Chúa, John, chỉ cần gọi Zabra đem tới, như một người bình thường đi. Rồi em vờ là đã làm nó. Em tưởng chị tự nấu sao? Ha! Món gà chiên của chị? Nhà hàng Kenny Rogers. Cá bơn nhồi cua của chị? Chợ Jefferson. Khoai tây chiên cắt thành từng thanh. Hàng đông lạnh! Giờ em biết rồi đấy. Đừng nói Jason biết nhé. Kẻo hỏng hết phép màu.

Stacy

Gửi đến: Dolly Vargas <dolly.vargas@thenyjournal.com>

Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Dolly thân mến,

Chị muốn cười bao nhiêu cũng được. Riêng tôi chẳng thấy nó buồn cười chút nào.

Tôi không nói là tôi nghĩ bố mẹ anh ấy không có phần lớn trách nhiệm trong việc cho một đứa trẻ năm tuổi một cái máy chụp ảnh và để thằng bé chơi với nó trong bồn tắm. Thằng bé có thể bị điện giật hay gì đó. Ngoài ra, tấm ảnh đó trông chẳng giống anh ấy chút nào.

Mel

Tái bút: Do lỗi của CHỊ mà tôi thấy mình sắp bị cảm lạnh. Chị khiến tôi lo lắng không ngừng nên mới dễ mắc căn bệnh cúm ngu ngốc đang tung tăng trong này.

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: Dolly Vargas <dolly.vargas@thenyjournal.com>

Về việc: Khiếp

Cô biết tôi ưa chọc cô đến mức nào mà. Cô như cô em bé bỏng chậm phát triển mà tôi chưa từng diễm phúc có trong đời. Đùa thôi, cưng ơi, tôi nói cho vui thôi. Vả lại, thay vì nhiếc móc tôi, cô nên thấy buồn cho tôi thì hơn. Tôi đang yêu một cách tuyệt vọng Aaron của cô, và chàng hầu như chẳng dành cho tôi chút thì giờ nào. Chàng cứ ngồi đó trong cái ô nhỏ và nhìn vào màn hình chờ để hình hai người. Thương tâm quá, tôi chỉ chực muốn khóc. Có điều kể từ khi làm mí mắt, tôi không thể khóc bình thường được nữa. Không dễ chơi trò chị em con mẹ kế xấu xí với nàng Lọ Lem là cô, Mel. Cô nghĩ tôi sẽ để cô chiếm chàng hoàng tử đó mà không choảng nhau tơi bời? Còn lâu nhé.

Sẵn tiện nói luôn, cái gì trên váy cô vậy? Trông cô giống cún Pchy quá.

XXXOOO

Dolly

Tái bút: Cô vui lòng ngừng ho ầm ĩ cho. Nó làm dư âm cuộc chè chén đêm qua của tôi khó chịu quá.

« Lùi
Tiến »