Châu Phi Nghìn Trùng

Lượt đọc: 1537 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Pooran Singh

Lò rèn nho nhỏ của Pooran Singh, cạnh xưởng chế biến, là một hỏa ngục thu nhỏ giữa đồn điền, với đầy đủ mọi thuộc tính vốn có ở nơi ấy. Được dựng từ nhiều tấm tôn múi, khi mặt trời đổ nắng xuống mái, còn trong lò lửa lại bốc cao, chỉ nội không khí trong và xung quanh lò rèn cũng đã trắng sáng hừng hực. Suốt từ sáng sớm đến tối mịt, tại đây luôn choang choang tiếng rèn đinh tai nhức óc - búa sắt đập vào sắt, đập tiếp nữa, cứ liên miên như vậy - và lò rèn la liệt những rìu cùng bánh xe gay, khiến nơi đây hao hao một bức tranh cổ ghê rợn tả cảnh pháp trường.

Ấy vậy nhưng lò rèn vẫn có sức lôi cuốn mạnh mẽ, và lần nào đi xuống xem Pooran Singh làm việc, tôi cũng bắt gặp những người hiếu kì ở trong hay quanh quẩn gần đó. Lao động với nhịp độ siêu nhân, như thể cuộc đời mình tùy thuộc ở chuyện làm tròn công việc hiện tại trong năm phút tới, Pooran Singh bay lượn trên đe, hò hét chỉ đạo hai thợ phụ người Kikuyu bằng tông giọng cao như chim và mang cung cách giống y một người bị trói vào cọc rồi thiêu sống, hoặc như chúa quỷ bẳn gắt. Nhưng Pooran Singh chẳng phải quỷ dữ mà là người lành hiền nhất mực; ngoài giờ làm ông mang phong thái có phần đóng kịch ta thường bắt gặp ở đám thiếu nữ. Pooran Singh ìà fundee của đồn điền, nghĩa là thợ thủ công bách nghệ, đóng vai từ thợ mộc, thợ khâu yên cương, đóng tủ cũng như thợ rèn; một tay ông thiết kế rồi làm cả mấy chiếc xe chở hàng cho đồn điền. Tuy nhiên ông thích công việc rèn hơn cả, và cảnh ông chế tác bánh xe nom thật mãn nhãn, đáng hãnh diện.

Vẻ ngoài Pooran Singh có gì đó quay quắt. Lúc đóng bộ chỉnh tề, áo choàng, khăn bành trắng, cùng bộ râu đen xồm xoàm, ta khả dĩ gọi ông là người bệ vệ và dềnh dàng. Nhưng khi xoay trần bên lò rèn, Pooran Singh thon gọn, lẹ làng không sao tin nổi, với tấm thân Ấn Độ dạng đóng hồ cát của mình.

Tôi thích lò rèn của Pooran Singh, và nó là chốn người Kikuyu hay lui tới bởi hai lẽ.

Nguyên nhân đầu tiên nằm ở chính chất sắt, thứ khiến ta mê say hơn bất kì nguyên liệu thô nào khác, và cũng hướng trí tưởng tượng con người tới những chặng đường dằng dặc. Cái cày, thanh kiếm, đại bác hay bánh xe - nền văn minh nhân loại - cuộc chinh phục Tự Nhiên của con người, mộc mạc đến ngay người thời nguyên thủy cũng hiểu - và ở đây Pooran Singh lại đang quai búa vào thứ chất liệu ấy.

Sau nữa, bởi lò rèn thu hút người bản xứ bằng khúc ca của nó. Thứ giai điệu âm vực cao, vui vẻ, đều đều, lúc có lúc không ở lò rèn mang sức mạnh thần thoại. Nó đàn ông tới độ khiến trái tim đàn bà run rẩy và tan chảy, nó thẳng thắn, chẳng màu mè, nói sự thật và chỉ sự thật. Nhiều lúc nó cực kì bộc trực. Thừa mứa sức mạnh, vui vẻ, khỏe khoắn, nó nhiệt tình trợ lực và giúp ích nhiều cho bạn, một cách nguyện ý, như trong trò chơi. Dân bản địa, những người yêu thích giai điệu, tụ tập gần lò rèn của Pooran Singh và thấy khoan khoái. Theo một lệ cổ xứ Bắc Âu, người ta không phải chịu trách nhiệm cho những gì họ nói tại lò rèn. Miệng lưỡi châu Phi cũng trở nên buông tuồng ở đây và mạch chuyện trôi chảy phóng túng; những suy nghĩ táo tợn tuôn trào giữa lời ca truyền cảm hứng của chiếc búa.

Pooran Singh làm cho tôi nhiều năm và được trả hậu. Không có mối liên hệ nào giữa tiền công với nhu cầu cá nhân, bởi ông là một tu sĩ khổ hạnh hàng đầu. Pooran Singh khem rượu thịt, thuốc lá hay bài bạc, và mặc áo quần đến sờn tươm cả sợi. Ông gửi tiền về Ấn cho con cái ăn học. Đã có lần chú nhỏ lặng lẽ - Delip Singh - từ Bombay qua tận đây thăm cha. Delip đã đánh mất mối dây gắn kết với sắt; vật bằng kim loại duy nhất cậu mang chỉ là cây bút bỏ trong túi. Các phẩm chất thần kì đã không truyền tới được thế hệ thứ hai.

Còn Pooran Singh, con người thịnh nộ bên chiếc đe, vẫn giữ được vầng hào quang trong suốt thời gian sống ở đồn điền, và tôi mong ông tiếp tục giữ được nó đến tận khi nhắm mắt xuôi tay. Pooran Singh là bề tôi của các thần, một tâm hồn nguyên sơ, rực sáng, được tôi rèn trong lửa đỏ. Tại lò rèn của ông, chiếc búa hát với bạn điều bạn muốn nghe, như thể nó trao truyền tiếng nói cho con tim bạn. Với cá nhân tôi, chiếc búa ca vang khúc hát Hi Lạp cổ một người bạn từng dịch như sau:

“Thần ái tình đập mạnh

Tựa thợ rèn với cây búa trong tay

Khiến lửa tóe từ lòng tôi ngang ngạnh

Ngài làm lạnh tim tôi trong nước mắt, khóc than,

Như sắt đỏ luyện nơi lòng suối.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »