Một ông già chủ tàu người Đan Mạch ngồi hồi tưởng chuyện thời trẻ, lúc mới mười sáu, có lần qua đêm tại nhà thổ ở Singapore. Đến đó cùng kíp thủy thủ trên chiếc tàu của cha, ông đã ngồi trò chuyện với một bà già Trung Hoa. Nghe bảo ông đến từ một đất nước xa xôi, bà lão bèn mang con vẹt già của mình ra. Xa xưa, xưa lắm rồi, hồi ta còn trẻ măng, bà kể, một anh tình nhân người Anh, con nhà thế phiệt, đã đem nó tặng cho ta. Chàng thanh niên thầm nghĩ con vẹt hẳn đã cả trăm tuổi. Lượm lặt từ môi trường giang hồ tứ chiếng của ngôi nhà, vẹt ta có thể nói một số câu bằng hầu như mọi thứ tiếng khác nhau trên địa cầu. Nhưng bà lại chẳng hiểu được một câu mà người nhân tình đã dạy cho con vẹt trước khi đưa nó tới và cũng chưa từng có vị khách nào hiểu cả. Vậy nên suốt nhiều năm qua bà lão đã thôi tìm hỏi ý nghĩa câu ấy. Tuy nhiên nhân có chàng trai đến từ quốc gia xa xôi thế này ghé chơi, nhỡ đâu câu ấy lại chẳng phải tiếng nói xứ ấy, và chàng sẽ có thể dịch được ra cho bà.
Lời thỉnh cầu khiến chàng trai thấy xúc động sâu xa lạ thường. Khi chăm chú nhìn con vẹt, nghĩ mình có thể sẽ được nghe tiếng nói Đan Mạch từ cái mỏ khoằm cong tựa móc câu kia, thiếu chút nữa chàng đã bỏ chạy khỏi căn nhà. Ý muốn giúp đỡ bà cụ người Trung Hoa là thứ duy nhất giữ chàng ở lại. Nhưng khi bà lão khiến con vẹt nói ra câu ấy, hóa ra đó lại là tiếng Hi Lạp cổ. Con vẹt nói rất chậm còn chàng trai cũng biết tiếng Hi Lạp đủ để nhận ra đây là một đoạn thơ của Sappho*:
“Trăng đà khuất cùng chòm Thất nữ.
Và canh ba cũng đã qua rồi
Mà giờ khắc vẫn đều đặn trôi
Còn mình anh trơ trọi nằm đây.”
Bà cụ, trong lúc được chàng thanh niên dịch cho nghe, chép chép đôi môi và hấp háy cặp mắt xếch một mí. Bà nhờ chàng đọc lại lần nữa rồi gật đầu.
Nữ thi sĩ cổ Hi Lạp (630 TCN-580 TCN).