Đường Dược phơi quần lót của mình trong đại sảnh. Lý do anh làm vậy là vì lượng nước sử dụng bị Lão Miêu hạn chế nghiêm ngặt. Đường Dược không thể tắm rửa thoải mái, cũng không thể giặt giũ tùy tiện. Để làm chậm tốc độ "lên men" của cơ thể, Đường Dược quyết định áp dụng đại pháp thay đồ bẩn.
Phương pháp này được Đường Dược đúc kết từ thời còn học đại học trong ký túc xá nam. Chỉ cần chuẩn bị hai bộ quần áo, mỗi ngày thay phiên mặc, mặc bộ này thì phơi bộ kia, là có thể giữ cho cả hai bộ luôn khô ráo và sạch sẽ mà chẳng cần phải giặt. Sau bốn năm đại học thực hành thực tế, Đường Dược đã chứng minh thành công rằng phương pháp này có thể giúp trì hoãn thời gian "lên men chín muồi" của bản thân thêm 50%.
Thế nhưng tại trạm Côn Lôn, Đường Dược đã nâng cấp phương pháp này lên một tầm cao mới.
Đó chính là: Nếu không cần thiết, thì không mặc quần áo.
Dù sao cũng chẳng có ai nhìn thấy, mặc hay không cũng như nhau. Đã không mặc quần áo thì không cần giặt đồ, vừa đỡ phiền phức lại còn tiết kiệm được nước ngọt.
Đường Dược đứng giữa đại sảnh trong tình trạng không mảnh vải che thân, hai tay chống hông, bỗng thấy gió thổi qua chỗ hiểm có chút lạnh lẽo. Việc khỏa thân công khai thế này quả thực đang thách thức lòng tự trọng của một con người, vì vậy anh rút một tấm chăn lá nhôm vốn dùng để giữ nhiệt cho các thùng hàng rồi quấn lên người. Vạt dưới của tấm vải rủ xuống tận bắp chân, trông anh lúc này giống như một người La Mã cổ đại khoác áo choàng.
Khi bước đi, chiếc áo choàng chân không đung đưa theo gió, để lộ hai bắp chân đầy lông lá, lúc ẩn lúc hiện, trông vô cùng "yêu kiều".
Lão Miêu gọi anh là gã khỏa thân chân không trên sao Hỏa.
"Tiên sinh Đường Dược? Tiên sinh Đường Dược?" Mạch Đông xuất hiện trên màn hình, "Đã ngủ dậy chưa ạ? Ăn sáng chưa... Á!"
Đường Dược sững sờ.
"Sao thế?"
Khuôn mặt cô gái lập tức đỏ bừng, cô quay mặt đi chỗ khác, ấp úng: "Quần áo, tiên sinh Đường Dược, quần áo!"
Đường Dược cúi đầu, giật mình thon thót, vội vàng đẩy thứ gì đó đang "thò đầu" ra ngoài vào trong tấm chăn.
Xem ra sau này vẫn phải mặc quần lót thôi.
Bữa sáng là một chiếc bánh sandwich bò, một thanh lương khô, một ống đong nước cam và một viên vitamin C.
Bánh sandwich bò là thực phẩm ăn liền đóng gói chân không, đã qua xử lý ổn định nhiệt, bản thân nó vốn giàu độ ẩm nên không cần cấp nước, chỉ cần làm nóng trong lò vi sóng hoặc lò nướng là có thể ăn ngay. Vì vậy hạn sử dụng không dài, tối đa không quá hai năm. Đường Dược phải ưu tiên ăn hết loại thực phẩm này trước để tránh việc để lâu sẽ bị biến chất.
Nước cam là dạng bột pha, hầu hết các loại đồ uống trong nhiệm vụ không gian đều là dạng này. Những gói bột và hạt nhỏ, chỉ cần pha với nước là uống được, hơi giống cà phê hòa tan.
Nhưng hương vị của nó thì... thật khó mà diễn tả bằng lời. Mặc dù bộ phận dinh dưỡng từng tuyên bố đã cố gắng hết sức để cải thiện hương vị, nhưng dù sao chúng cũng là thứ phải chịu đựng suốt hành trình dài đằng đẵng trên sao Hỏa, nên hạn sử dụng mới là ưu tiên hàng đầu. Đường Dược lần nào cũng chê nước cam này uống như vị nhựa.
Lượng thực phẩm Đường Dược nạp vào mỗi ngày phải cung cấp ít nhất 2000 calo, nếu không anh sẽ không có đủ thể lực để làm việc.
Đường Dược đặt bánh sandwich lên đĩa, dùng dao cắt ra, rồi dùng dĩa ghim một miếng cho vào miệng.
"Mạch Đông, cô ăn sáng chưa?"
"Tôi ăn rồi."
"Ăn món gì?" Đường Dược vừa hỏi vừa nhai ngấu nghiến.
"Nửa thanh lương khô và một cốc nước."
Đường Dược cười hì hì, anh ghim một miếng thịt bò, lắc lư trước mặt Mạch Đông, cười rất "đểu": "Thấy chưa? Cô biết đây là gì không? Thịt bò đấy, có muốn ăn không?"
Mạch Đông lặng lẽ nuốt nước bọt.
Màn hình máy tính đặt ngay trên bàn làm việc trước mặt Đường Dược, Mạch Đông đang nhìn anh ăn.
"Yên tâm, cô sắp có đồ ăn rồi." Đường Dược đặt dao dĩa xuống, xoay camera sang hướng khác để Mạch Đông nhìn thấy sàn nhà phía sau mình, "Thấy mấy cái thùng kia không? Trong thùng toàn là thực phẩm chuẩn bị gửi cho cô đấy. Đợi tôi hoàn thành xong công việc chuẩn bị ở đây, tôi sẽ gửi nó qua cho cô. Cô cố gắng thêm chút nữa nhé."
"Vâng ạ, tiên sinh Đường Dược cứ làm việc đi, tôi không vội đâu."
"Lượng thực phẩm bên cô còn ăn được bao lâu nữa?" Đường Dược hỏi, "Đừng cố quá nhé."
"Còn ăn được năm ngày nữa ạ." Mạch Đông lấy từ ngoài tầm nhìn của camera một thanh lương khô, đưa lại gần camera cho Đường Dược xem, "Chỗ tôi vẫn còn khá nhiều lương khô."
Đường Dược hơi yên tâm hơn.
Lão Miêu phía sau đá vào ghế của Đường Dược một cái: "Ăn nhanh lên, ăn xong đi làm việc!"
Đường Dược thầm chửi trong lòng rằng Lão Miêu đúng là đồ không ra gì, địa chủ bóc lột tá điền cũng chẳng ai cấm người ta ăn cơm. Anh vừa lầm bầm vừa ngoan ngoãn nhét nốt miếng sandwich vào miệng. Hôm nay là ngày thứ hai anh bị kẹt trên sao Hỏa, công việc cần hoàn thành còn rất nhiều. Anh phải ra ngoài thu hồi toàn bộ tấm pin năng lượng mặt trời về vị trí cũ. Mọi thiết bị trong trạm Côn Lôn đều cần điện, điện năng là nguồn sống, Đường Dược cần giữ cho ắc quy luôn trong trạng thái đầy điện.
Sau khi lắp đặt xong các tấm pin mặt trời, anh còn phải kiểm tra toàn diện trạm Côn Lôn. Nếu có rủi ro an toàn thì phải loại bỏ sớm, đây cũng là một công việc tốn thời gian và công sức.
Cuối cùng, Đường Dược phải loay hoay với tàu vũ trụ Ưng Hào... Anh và Lão Miêu phải đảm bảo tàu Ưng Hào không được xảy ra bất kỳ sai sót nào, có thể đưa vật tư lên quỹ đạo thấp sao Hỏa (LMO) và ghép nối thành công với trạm không gian liên hợp. Nếu việc này đặt ở Trái Đất vài chục năm trước, thì đây là một nhiệm vụ phóng quan trọng, cần sự hợp tác của nhiều quốc gia, từ trung tâm phóng, radar quang học đến vệ tinh đo đạc từ xa cùng theo dõi giám sát. Nhưng hiện tại, Đường Dược cộng với Lão Miêu tính tới tính lui cũng chỉ có ba người.
Mà tất cả những việc này đều phải hoàn thành càng sớm càng tốt, vì nguồn cung thực phẩm của Mạch Đông đã thiếu hụt, không thể cầm cự được bao lâu.
Đường Dược dựng đứng chiếc đĩa lên, liếm sạch sành sanh những vệt dầu cuối cùng – thế là đến đĩa cũng chẳng cần rửa.
Tiết kiệm nước.
Anh dùng chiếc đĩa soi mặt mình, thật sạch sẽ.
Cái đĩa còn sạch hơn cả mặt anh.
Đường Dược phủi mông đứng dậy, chọn một chiếc quần lót sạch, mặc vào rồi chui vào bộ đồ phi hành ngoài không gian Minh Quang Khải... Đường Dược chưa bao giờ thử mặc bộ Minh Quang Khải khi không mặc gì bên trong, anh cảm thấy làm vậy có khả năng khiến một bộ phận nhạy cảm bị các chi tiết sắc nhọn của bộ giáp móc vào.
Lão Miêu giúp anh kéo khóa, sau đó lắp hệ thống duy trì sự sống vào. Tiếng "cạch" vang lên, các chốt khóa khớp chặt vào nhau, kiểm tra độ kín khí không có vấn đề gì. Đường Dược đẩy tấm kính lọc sáng lên, thử cử động tay chân và các khớp, mọi thứ đều bình thường.
"Good Luck." Lão Miêu nhẹ nhàng vỗ vào mặt nạ của Đường Dược, giơ ngón tay cái lên.
Đường Dược cũng giơ ngón cái, khựng lại một chút rồi quay người vẫy tay với Mạch Đông trên màn hình, nở một nụ cười rạng rỡ.
Cô gái trôi lơ lửng trong trạm không gian, cách lớp kính màn hình dày một milimet và độ cao quỹ đạo bốn trăm cây số, nhẹ nhàng vẫy tay chào Đường Dược, tiễn người đàn ông ấy lóng ngóng mở cửa khoang điều áp.