Chiều Tím

Lượt đọc: 203865 | 35 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Kết

Sau chuyến đi Pháp trở về , mẹ của Bảo Phương đã làm thủ tục đưa cô sang bên đó để mổ . Một chuyến đi lặng lẽ , chỉ có Vũ Khôi tiễn đưa .

Trao cho cô một bó hồng nhung rực rỡ , Vũ Khôi xúc động chúc :

- Anh cầu mong ca mổ sẽ thành công tốt đẹp .

Bảo Phương cảm động :

- Em cám ơn anh . Nhưng có lẽ là không hy vọng anh à .

Vũ Khôi trầm giọng :

- Tâm lý của người bệnh trước khi mổ rất quan trọng , em phải tuyệt đối tin tưởng vào bác sĩ chứ . Anh tin rằng với các phương tiện hiện đại và với tay nghề cao , các chuyên gia ở Pháp sẽ trả lại cho em tất cả .

Vuốt nhẹ một nụ hồng , Bảo Phương cười hiền :

- Anh đừng cười em nghe . Tự dưng nghe anh nói , em bỗng ... lại thấy tự tin hẳn lên .

Vũ Khôi trầm giọng :

- Thế là tốt . Anh sẽ thường xuyên gọi điện cho em luôn .

Anh và cô nói chuyện với nhau trong lúc mẹ cô cũng đang chia tay mấy người bạn . Vũ Khôi thấy thỉnh thoảng Bảo Phương đưa mắt nhìn ra cửa .

Cô có vẻ bồn chồn sốt ruột . Anh thẳng thắn hỏi :

- Em đợi ai thế Bảo Phương ?

Nhìn anh một cáio thật nhanh , Bảo Phương khẽ cắn môi không trả lời . Chợt hiểu , Vũ Khôi hạ thấp giọng :

- Có phải em đợi Nam Kha hay không ?

Gật đầu với vẻ khổ sở , cô thắc thỏm :

- Thế anh có ghét em không ?

Vũ Khôi cười bao dung :

- Một ngày nào đó em sẽ nhận ra tình cảm ấy chỉ là phù phiếm . Có thể em đã ngộ nhận , không hiểu con tim của em đó thôi .

Máy bay chuẩn bị cất cánh .

Đưa mắt nhìn ra cửa thêm một lần nữa . Bảo Phương không giấu được sự thất vọng . Nam Kha không đến . Vậy là anh đã thật sự quên cô rồi . Cô đang đứng bên lề cuộc đời anh . Vì anh đã có Hà Vân .

Mỉm cười với Vũ Khôi , mẹ cô đi đến chiếc xe lăn và khẽ nhắc Bảo Phương :

- Chúng ta đi thôi ...

Nhìn Vũ Khôi , bà nói giọng cảm động :

- Dì và Bảo Phương đi nhé Vũ Khôi ... Sang bên ấy , dì và Bảo Phương sẽ gọi điện cho cháu biết tin .

Nhìn ra cửa thêm một lần nữa , Bảo Phương vẫy tay với Vũ Khôi , giọng buồn xo :

- Tạm biệt anh .

Anh nói giọng xúc động :

- Cầu chúc cho em vạn điều tốt lành ...

+

+ +

Đang ngắm nghía nhìn mấy lọ nước hoa trong siêu thị , Hà Vân chợt giật mình vì giọng nói của một người đàn ông :

- Chào bà ...

Quay mặt lại , khuôn mặt cô không giấu được bối rối . Cô nói khẽ :

- Chào bác sĩ .

Người đàn ông vừa chào cô chính là vị bác sĩ đã khám thai cho cô cách đây mấy tháng . Cô không ngờ là ông vẫn còn nhớ cô . Một cuộc hội ngộ mà cô không hề mong muốn chút nào .

Vì thế , vừa chào ông ta xong , Hà Vân liền đi một mạch về gian hàng thực phẩm . Nam Kha cũng đang có mặt trong siêu thị . Thế mà chẳng hiểu xui xẻo như thế nào cô lại chạm trán ông bác sĩ ở tại đây . Hú hồn .

Chưa kịp mừng , Hà Vân lại nghe giọng nói vang lên sau lưng :

- Bà cũng mua đồ hộp sao ?

Không thể chuồn như lúc nãy được , Hà Vân đành trả lời :

- Vâng ...

Vị bác sĩ mỉm cười :

- Tôi cũng muốn mua một ít cá hộp nhưng không biết loại nào là ngon , bà có thể giúp tôi được không ?

Một phút đứng bên ông bác sĩ này có khác gì đứng bên cạnh miện núi lửa , Hà Vân vội thoái thác :

- Tôi bết về khoản nội trợ lắm , không thể giúp gì cho bác sĩ đâu .

Không ngờ lời từ chối chọn thực phẩm của Hà Vân mới thực sự đem nguy cơ đến cho cô . Thả mấy lon cá hộp xuống vì không biết chọn loại nào , vị bác sĩ bỗng dưng ... chuyển đề tài :

- Bà vẫn khỏe chứ ?

Phải cố lắm Hà Vân mới không quát vào mặt của ông . Cô nói qua kẽ răng :

- Vâng ...

Ông quan tâm :

- Thai tốt chứ ?

Hà Vân cố nén bực tức :

- Vâng ...

Vị bác sĩ ân cần :

- Bà nên ăn nhiều trái cây và nhiều rau như tôi hướng dẫn . Còn ông nhà , ông đã thực hiện theo đúng lời tôi dặn chưa ? Bị viên họng mãn tính cần phải xong khí dung mới hết được đấy .

Hà Vân cảm thấy đất dước chân như sụp đổ khi Nam Kha đang đứng trước mặt ông bác sĩ già , nhưng ông vẫn thao thao bất tuyệt :

- Ông chồng của bà mới lịch sự làm sao . Hôm nay ông nhà không đưa bà đi chợ à ? Ông ấy thật là một người chồng tuyệt vời . Đã đưa vợ đi khám thai thật chu đáo mà còn yêu cầu tôi kê toa cho bà thật cẩn thận . Bà cho tôi chuyển lời thăm đến ông ấy nhé .

Hà Vân nhìn ông bác sĩ với ánh mắt bất lực . Thật không có gì có thể ngăn ông ta lại được . Mọi chuyện thế là hết cứu vãn . Ông bác sĩ cười lớn :

- Nhớ bảo với ông nhà là phải xông khí dung mới chữa được bệnh viên họng mãn tính đấy nhé . Hôm ấy , tôi đoán là ông ấy không chịu nghe lời khuyên của tôi đâu .

- Đàn ông là thế đấy , bà ạ . Họ vốn hay xem thường sức khỏe của chính mình .

Xông đến trước mặt Hà Vân , Nam Kha quát :

- Hà Vân ... Thế là thế nào ? Cô giải thích đi .

Giật mình vì sự xuất hiện của một gã đàn ông lạ mặt , vị bác sĩ kêu lên :

- Ông đừng lớn tiếng như thế . Bà ta đang có thai , ông không thấy sao ?

Nam Kha hằm hè :

- Tên đàn ông nào đưa cô ta đi khám thai , cô nói đi . Cô có thai với ai ?

Hà Vân mím môi lại . Đến nước này thì cô cũng không còn gì phải che đậy nữa . Giọng cô rít lên :

- Đúng , nó không phải là con của anh . Thế thì sao nào ?

Nam Kha vung tay tát Hà Vân một cái thật mạnh , nhưng vị bác sĩ đã chụp anh lại . Ông lắp bắp hỏi :

- Anh là ...

Nam Kha hét lên :

- Tôi là chồng của cô ta , một người chồng khốn nạn đã bị cô ta trơ tráo phản bội , bác sĩ hiểu chưa .

Những người hiếu kỳ gần đó vây quanh lấy họ . Vị bác sĩ vội lách ra khỏi đám đông và đi như chạy , lấy khăn mùi-soa ra lau những giọt mồ hôi trên mặt , ông vẫn còn bàng hoàng . Sau lưng ông , dường như vừa có xô xát đánh nhau ...

+

+ +

- Hãy tha lỗi cho anh !

Khuôn mặt Nam Kha dúm dó đau khổ .

Anh đanh ngồi trước mặt Bảo Phương . Một Bảo Phương quyến rũ gợi cảm như ngày nào với đôi chân thon đẹp có những đi thật uyển chuyển mềm mại .

Trở về từ Pháp sau ca mổ thành công tốt đẹp , Bảo Phương đã mở một cơ sở vi tính và đứng ra trực tiếp điều hành . Tìm đến cô , và Nam Kha vẫn còn hy vọng tình yêu nồng cháy một thời cô dành cho anh .

Bảo Phương trầm giọng :

- Tất cả đã khép lại . Tôi không bao giờ nghĩ về những chuyện đã qua nữa . Giữa chúng ta cũng chẳng có gì liên quan với nhau .

Nam Kha kêu lên :

- Đừng nói thế Bảo Phương . Mẹ vẫn còn xem em là dâu của mẹ.

Cô nhìn thẳng vào đôi mắt của Nam Kha :

- Tất cả đã hết .

Nam Kha giọng tha thiết :

- Không . Anh vẫn còn yêu em , và anh biết là em không bao giờ quên được anh . Đã có lần em nói với anh , rằng anh là tất cả đối với em kia mà .

Bảo Phương cười buồn :

- Những điều đó thật vô nghĩa . Và đó chỉ là sự ngộ nhận . Anh hãy quên những gì mà tôi đã từng nói . Đó là những lời ngốc nghếch .

Vẻ mặt Nam Kha khổ sở :

- Anh biết là em vẫn còn oán hận anh . Nhưng nếu em hiểu được Hà Vân đã quyến rũ anh như thế nào thì có lẽ em sẽ dễ dàng tha thứ cho anh .

Bảo Phương so nhẹ vai . Nam Kha vẫn thế . Con người của anh là như vậy . Tầm thường . Hết sức tầm thường . Anh chỉ chực đổ lỗi cho người khác mà không có một chút sĩ diện . Khẽ thở dài , Bảo Phương chẳng thể nào hiểu được tại sao cô đã từng mù quáng yêu anh . Kỳ lạ thật .

Thấy Bảo Phương im lặng , ngỡ là cô đã xiêu lòng , Nam Kha vội nói :

- Hà Vân là một con người xấu xa đến mức anh không thể nào tưởng tượng nổi . Cô ta đã ngoại tình với tình nhân rồi còn rắp tâm chiếm lấy ngôi nhà của anh . Giờ thì cô ta thê thảm lắm , gã nhân tình của cô ta đã bỏ rơi cô ta rồi . Hôm trước gặp cô ta trên phố , suýt anh không nhận ra cô ta nữa . Già hẳn đi và trông có vẻ nghèo khổ .

Bảo Phương nhếch môi :

- Anh kể cho tôi những chuyện đó để làm gì ?

Nam Kha đáp không chút ngượng ngùng :

- Vì anh yêu em . Anh đã ly hôn với Hà Vân , không còn một sự ràng buộc nào nữa . Anh muốn lấy em làm vợ . Chỉ có em mới yêu anh chân thành , chỉ có em mới hiểu được anh .

Khoanh hai tay trước ngực , Bảo Phương chăm chú nhìn Nam Kha . Vẫn là một người đàn ông quyến rũ với mùi nước hoa "Bruit for men" của một tay chơi sành điệu , có thể làm mê hoặc bất cứ một phụ nữ nào . Vẫn là bộ áo quần chải chuốt và ánh mắt có thể làm trái tim của phái đẹp chao đảo . Vẫn một thân hình đẹp cường tráng . Nam Kha không có gì thay đổi .

Chỉ có trái tim của Bảo Phương là thay đổi . Cô nhìn anh với vẻ dửng dưng . Lạnh buốt .

Giọng cô khô khốc :

- Anh đi về đi .

Nam Kha trách móc :

- Em đuổi anh sao ?

Bảo Phương nhướng mày :

- Tôi và anh chỉ là những kẻ xa lạ . Tiếp anh nãy giờ như thế là hơi nhiều .

Nam Kha kêu lên :

- Nếu mẹ nghe em nói thế , mẹ đau lòng lắm đấy . Lúc nào mẹ vẫn xem em là con dâu của mẹ . Mẹ đang nóng lòng chờ đợi một cuộc hạnh ngộ giữa anh và em .

Bảo Phương hắng giọng :

- Tôi rất quý mẹ anh . Tình cảm của bà đối với tôi , tôi rất trân trọng . Nhưng có lẽ bà cũng như tôi , không bao giờ chấp nhận chuyện anh đem tình cảm của bà ra để mặc cả với tôi .

Nam Kha cố kìm cơn giận :

- Bảo Phương ... Em nỡ nói với anh một câu nặng lời như thế sao ?

Bảo Phương nhếch môi chua chát . Cô không muốn nhắc lại những lời nói và cử chỉ tàn nhẫn mà Nam Kha đã dùng với cô . Lẽ ra , nếu là người tự trọng anh đã không đến đây .

Cúi xuống tập hồ sơ trước mặt , Bảo Phương tiếp tục làm việc , nhưng Nam Kha đã chụp lấy bàn tay của cô nài nỉ :

- Bảo Phương ... Em không tội nghiệp anh sao ?

Cô giận dữ rút tay ra khỏi bàn tay Nam Kha . Sự khinh bỉ đang bùng dậy trong cô . Người ta không thể yêu mà không tôn trọng . Không lẽ cô phải hét cho Nam Kha hiểu được điều đó hay sao ?

- Bảo Phương ... Anh yêu em !

- Xin ông hãy để tôi làm việc ! Mời ông ra khỏi phòng làm việc của tôi .

- Em nỡ tệ bạc với anh như thế sao , Bảo Phương ?

Trừng mắt nhìn Nam Kha , Bảo Phương phán :

- Ông đã ruồng bỏ tôi như người ta ném đi một chiếc giẻ lau . Ông mau quên thật . Lẽ ra , ông nên tự vấn lại lương tâm của mình thì hơn .

Nam Kha lải nhải :

- Chúng ta sẽ làm lại từ đầu . Anh hứa với em là nếu có một bất hạnh nào đến cho em , anh cũng không bao giờ đối xử tệ bạc với em nữa .

Khinh bỉ nhìn Nam Kha , Bảo Phương trầm giọng :

- Ông Nam Kha ... Nếu ông còn cản trở tôi làm việc , có lẽ tôi phải nhờ bảo vệ của công ty can thiệp .

Vô vọng . Biết là không thể lay chuyển được trái tim sắc đá của Bảo Phương , Nam Kha đanh mặt lại :

- Em tồi lắm . Bộ em tưởng là tôi không thể kiếm đâu một cô vợ đẹp hơn em sao ?

Bảo Phương im lặng nhìn Nam Kha đi giật lùi ra cửa . Anh ta nhìn cô với vẻ căm thù . Rồi chừng như không biết trút giận vào đâu , Nam Kha dập mạnh cánh cửa thật thô bạo .

Bảo Phương gục đầu xuống bàn . Cô bật khóc . Tại sao cô khóc , điều đó chỉ có cô mới có thể lý giải được ...

+

+ +

Một cô gái mặc bộ váy ôm màu vàng chanh đã ngồi tình tứ sau lưng và choàng tay qua hôn của Vũ Khôi . Bảo Phương đã phóng xe theo họ . Để rồi ngậm ngùi nhìn theo khi đèn đỏ ở một ngã tư đã giữ chân cô lại .

Bảo Phương không biết cô gái xinh đẹp ấy có phải là nguyên nhân khiến suốt một tháng nay Vũ Khôi không còn đến thăm cô không .

Chỉ biết là cô nhớ anh . Mong anh đến cồn cào . Nhớ giọng nói ấm nồng của anh . Nhớ ánh mắt sâu lắng . Và nhớ đến những kỷ niện giữa anh và cô .

Tại sao mãi đến bây giờ cô mới nhận ra rằng cô yêu Vũ Khôi , cô không thể sống thiếu anh được . Tại sao cô đã hoài phí một thời gian quá dài , chừng như hiểu được con tim của mình thì dường như tất cả đều quá muộn . Bảo Phương cảm thấy muốn điên lên bởi ý nghĩ ấy .

Gọi điện đến công ty Vũ Khôi nhưng người ta cho biết là anh không có ở đó . Không phải đó là cú điện thoại duy nhất mà cô gọi cho anh .

Bảo Phương thở dài hiu hắt . Buồn .

Choàng thêm áo măng tô , cô quyết định đi xuống phố . Gặp cô ở cầu thang , chị Tư xởi lởi hỏi :

- Cô đi dạo à ?

Bảo Phương cố nhoẻn một nụ cười :

- Vâng ...

Chị Tư chép miệng :

- Dạo này , tôi thấc cô hơn gầy . Bà chủ lo cho cô lắm đấy .

Bảo Phương chớp mi :

- Chị có nghe mẹ tôi nói gì không ?

Chị Tư hắng giọng :

- Bà bảo là lẽ ra sau khi giảu phẫu thành công cô phải vui hơn , yêu đời hơn mới phải . Thế mà cô lại trở nên yên lặng và buồn nên bà chủ rất lo .

Bảo Phương cười buồn . Cô nhìn xuống đôi chân thon tuyệt đẹp của mình . Gợi cảm và lôi cuốn . Mọi chuyện đều hoàn hảo . Trừ trái tim khốn khổ của cô .

Cô khẽ nói :

- Tôi không sao đâu . Lúc nào nói chuyện với mẹ tôi , chị cũng nên trấn an bà .

Chị Tư đột nhiên bảo :

- Cậu Vũ Khôi lâu ngày không thấy ghé , cô hả ?

Bảo Phương khàn giọng :

- Người ta bận mà chị .

Chị Tư sôi nổi :

- Hay là cậu Vũ Khôi đi công tác xa , chứ tôi thấy lâu nay dù có bận đến đâu cậu ấy vẫn đến thăm cô mà .

Bảo Phương nhếch môi cười buồn . Chừng như không thể đè nén được , côn buột miệng :

- Tôi đã gặp Vũ Khôi ngoài phố . Anh ấy không bao giờ đến đây nữa đâu .

Chị Tư kêu lên :

- Sao vậy cô ? Tình cảm của cậu Vũ Khôi dành cho cô ai mà chẳng biết . Cậu chủ của tôi yêu cô mà .

Bảo Phương ứa nước mắt :

- Yêu ?

Chị Tư hồn hậu :

- Chứ còn gì nữa . Cậu Vũ Khôi yêu thương , quý trọng cô hết sức . Cô không thấy đó thôi .

Bảo Phương giọng đau khổ :

- Tôi đã thấy Vũ Khôi chở một cô gái . Từ nay anh ấy sẽ không đến đây nữa !

Suýt chút nữa Bảo Phương đã bật khóc . Cô lao xe ra khỏi cổng trước đôi mắt đầy lo lắng của chị Tư ...

Buổi tối .

Thành phố rực rỡ những ngọn đèn màu .

Cảm thấy cô đơn khinh khủng . Loanh quanh một hồi trên mấy con đường rộng thênh thanh với con tim trống rỗng , cuối cùng Bảo Phương ghé vào một quán cà phê nằm cạnh một trung tâm vi tính , nơi mà Vũ Khôi thường cùng cô vào trước khi cô lấy chồng .

Buồn rầu khuấy nhẹ ly đen , Bảo Phương thở dài thật nhẹ . Từ ngày đó đến nay đã hai năm . Hai năm . Một thời gian quá dài để cô thấm hiểu được cô cần tình yêu bao dung của Vũ Khôi biết bao . Cô yêu anh . Yêu anh . Cô cần anh .

Vũ Khôi . Vũ Khôi . Thầm réo gọi anh , Bảo Phương chậm rãi uống từng giọt cà phê đắng ngắt . Đôi mắt đẹp long lanh những giọt lệ nuối tiếc .

Chợt cô giật mình vì có ai đó vừa nhấc chiếc ghế bên cạnh cô và ngồi xuống .

Vũ Khôi .

Ngỡ chừng như trái tim nhỏ bé vừa bật ra khỏi lồng ngực , Bảo Phương bối rối nhìn anh . Vũ Khôi hỏi cô cái gì đó nhưng Bảo Phương cũng không nhớ là anh vừa nói gì . Cô không nghĩ là gặp anh ở nơi đây , trong quán cà phê nhỏ bé nhưng đầu ắp kỷ niệm này .

Soi vào đôi mắt ngấn nước , anh nghiêng đầu hỏi thêm một lần nữa :

- Em ngồi đây đã lâu chưa ?

Cô lắc lắc nhẹ mái tóc , như cố đưa mình về thực tại . Và cũng không nhớ là vẫn chưa trả lời câu hỏi của anh .

Gọi một ly đen cho mình và một ly sữa nóng cho cô , giọng anh ấm áp :

- Sao em lại ngồi đây một mình ?

Cô nhếch môi :

- Thế anh nghĩ là em không thể một mình sao ?

Vũ Khôi trầm giọng :

- Một phụ nữ vừa xinh đẹp vừa thành đạt như em , tất nhiên lúc nào cũng có những vệ tinh bao quanh .

Cô nhìn anh bằng đôi mắt oán trách , cho dù anh nói lên một sự thật . Nhưng cô yêu ai . Điều ấy lẽ ra anh phả biết .

Cô cay đắng :

- Em chỉ là một phụ nữ tầm thường .

Vũ Khôi lặng lẽ ngắm cô . Khuôn mặt buồn , hao gầy của cô khiến an chỉ muốn kéo nhẹ cô vào lòng . Anh nhớ cô . Nhớ da diết .

Anh dịu dàng hỏi :

- Có phải em vừa khóc không , Bảo Phương ?

Cô kiêu hãnh đáp :

- Tại sao tôi lại khóc nhỉ ?

Vũ Khôi trầm giọng :

- Anh cũng định hỏi em câu đó .

Bảo Phương nhìng thẳng vào đôi mắt sâu lắng của Vũ Khôi :

- Một hạt bụi rơi vào mắt của tôi , thế thôi .

Cài điều thuốc thơm lên môi , Vũ Khôi hắng giọng :

- Chứ không phải là em đang buồn đó sao ?

Vẻ mặt tỉnh tỉnh của anh khiến cô tự ái kinh khủng , cô quát khẽ :

- Tại sao tôi lại phải buồn nhỉ ?

Vũ Khôi nhún vai :

- Anh đâu có biết . Mà cũng có thể là em đang ... thất tình chẳng hạn .

Ấm ức nhìn anh , Bảo Phương ngẩng cao đầu :

- Tôi không đùa .

Vũ Khôi mỉm cười :

- Thì anh cũng đâu có đùa .

Cô nói như khóc :

- Tôi đâu có điên để thất tình với một tên đàn ông nào đó .

Vũ Khôi gật đầu :

- Anh cũng nghĩ vậy . Thật là điên khi lại cứ yêu một người nào đó không hề yêu mình .

Cô cay đắng thầm nghĩ . Anh không còn yêu cô nữa . Một tình yêu đơn phương hai năm trời vô vọng . Anh đã chấm dứt ... cơn điên của anh bằng một tình yêu với một cô gái mặc chiếc váy vàng chanh .

Giọng cô tức tối :

- Tôi đã thấy ... cô bồ của anh .

Vũ Khôi nhướng mày :

- Lúc nào ?

Bảo Phương chua chát :

- Tôi cũng không nhớ rõ nữa . Chỉ nhớ là cô ta mặc một chiếc váy ngắn màu vàng chanh rất đẹp ngồi sau lưng của anh .

Vũ Khôi gật đầu :

- Đó là Hằng Thu . Lúc nào , anh sẽ giới thiệu hai người làm quen với nhau .

Cô thả mạnh chiếc thìa vào ly sữa nguội ngắt :

- Tôi bận lắm .

Vũ Khôi cười :

- Nhưng từ đây đến cuối năm , có lẽ em cũng thu xếp được một buổi để anh đưa Hằng Thu đến chơi chứ ?

Cô ngẩng phắt đầu nhìn anh . Giận kinh khủng . Lẽ ra anh phải biết là ... cô yêu anh chứ . Đúng là không có gì tức hơn nữa .

Cô làu bàu :

- Tôi không hứa trước được .

Vũ Khôi lại nói :

- Hằng Thu rất dễ thương . Cô ấy lại rất thông minh .

Khen một phụ nữ trước mặt một phụ nữ khác là một điều ... khiếm nhã . Trong chuyện này , Bảo Phương thấy Vũ Khôi khiếm nhã gấp ... một tỷ lần khi người phải nghe lời khen đáng ghét ấy lại là cô .

Lạ thật , chỉ cần chăm chú nhìn vào đôi mắt của cô dù chỉ ... một lần thôi là anh có thể biết được tình yêu của cô dành cho anh . Thế mà không . Vũ Khôi chỉ bâng quơ nhìn ra đường với khuôn mặt tỉnh bơ đến đáng ghét .

Bảo Phương giận dỗi nhìn anh . Điều đó chỉ càng khiến cô thêm ... đau lòng khi chợt phát hiện là anh có một vẻ đẹp rất đàn ông . Mày rậm . Đôi mắt sâu lắng . Vẻ mặt cương nghị . Và nụ cười thì khỏi nói . Cô sẵn sàng ... chết vì nụ cười thật quyến rũ ấy .

Anh lại nói :

- Cuối đông này , có lẽ anh kết hôn .

Cô kêu lên :

- Sao ?

Vũ Khôi cười :

- Một lễ cưới có lẽ không sớm lắm với một tên đàn ông đã ba mươi tuổi như anh .

Cô quát khẽ :

- Cầu mong cho anh những điều tốt đẹp nhất .

Vũ Khôi cười cười :

- Em cầu mong điều tốt đẹp cho anh nhưng sao lại ... nghiến răng không khác gì vừa tung ra một lời nguyền .

Cô bặm môi lại để khỏi bật khóc . Cô thì khổ đau , còn anh thì lại cười hả hê . Thật không có gì đáng ghét hơn .

Vũ Khôi quay phắt lại nhìn cô . Nhìn thật lâu . Lâu đến nỗi những giọt nước mắt của cô không ghìm lại được và lã chã rơi trên má .

- Em khóc đó sao , Bảo Phương ?

Thật dịu dàng , anh cầm bàn tay cô :

- Bảo Phương ...

Cô giận dữ thốt :

- Anh ... anh ... thả tay tôi ra .

Siết nhẹ bàn tay nhỏ , Vũ Khôi âu yếm bảo :

- Nếu anh nói rằng anh muốn giữ không chỉ bàn tay của em mà còn ... cả cuộc đời của em thì em nghĩ sao , Bảo Phương ?

Cô nức nở :

- Tôi không phải là trò đùa của anh đâu .

- Bảo Phương ...

Gọi tên của cô thật tha thiết đến mức Bảo Phương cảm thấy con tim cô thật yếu mềm . Lẽ ra phải vùng thoát khỏi bàn tay anh thì cô lại để mặc Vũ Khôi dịu dàng lau khô những giọt nước mắt đau khổ .

Cô yêu anh . Ôi , tình yêu mê muội .

Bảo Phương sụt sùi :

- Tôi không phải là trò đùa của anh . Anh hãy đi tìm cô bồ của anh đi .

Vuốt tóc cô , Vũ Khôi trầm giọng bảo :

- Hằng Thu chỉ là em gái của một người bạn .

Cô quệt nước mắt :

- Tôi không tin .

Nhìn vào đáy mắt nâu buồn , Vũ Khôi chùng giọng :

- Hãy tin anh , em ạ . Anh yêu em . Tình yêu anh dành cho em không vơi theo thời gian mà ngày càng mãnh liệt .

Ngừng lại một chút , anh nói tiếp :

- Một tháng anh cố dằn lòng không gặp em , với mong muốn sự xa cách là dịp em ... có thể hiểu rõ lòng mình hơn . Em yêu anh , nhưng em lại không nhận ra được điều ấy .

Cô lắng nghe từng lời thủ thỉ chân thành của anh , lắng nghe những nhịp đập cuồng điên trong trái tim khổ sở của mình . Để rồi chợt hiểu là cô thật hạnh phúc .

Vì cô có anh . Anh - Tình yêu bao dung của cô .

Cô và anh là hai người khách cuối cùng rời khỏi quán cà phê ấy . Đêm thăm thẳm với những vì sao đẹp như những viên kim cương . Nhưng với anh , đôi mắt đẹp như đêm phương Đông của cô còn long lanh và đẹp hơn những viên ngọc trời . Khi anh yêu thương cúi xuống trên đôi môi ngát thơm hương hoa hồng ...

HẾT

« Lùi
Tiến »