Trần Hân tuy dáng người nhỏ nhắn, nhưng chỗ nào cần có cũng có, lại thêm làn da trắng nõn, càng thêm nổi bật, cảm giác mềm mại như nắm trong tay chỉ có anh là người có quyền phát ngôn nhất.
“Có chuyện gì thì về nhà nói đi, ở nơi công cộng thế này trông chẳng ra làm sao cả!”
Trần Hân từ đầu đến cuối không dám ngẩng đầu nhìn anh, luúng túng chỉnh lại quần áo và tóc tai, rồi cũng xoay người chạy vào hành lang, đi vào phòng bệnh của Mạnh Khánh Như.
Buổi trưa, Trần Hân xuống nhà ăn lấy cơm, trong thang máy tình cờ nghe thấy mấy cô thực tập sinh đang bàn tán điều gì đó.
“Bạn trai cô ấy đẹp trai quá, nghe nói còn là cậu chủ nhỏ của tập đoàn Lục thị.”
“Ra là vậy! Hình như Đỗ Vũ Vi tự tử, nghe sư huynh nói là vào cấp cứu lúc 2 giờ sáng…”
Cô tổng hợp lại những thông tin hữu ích, đại khái là Lục Sính Diên đưa Đỗ Vũ Vi tự tử đến bệnh viện.
Nhưng nghĩ lại, cô cũng chẳng biết gì về thân phận của Lục Sính Diên, giữa hai người chỉ là mối quan hệ thuần túy. Nhớ lại thái độ mỉa mai của anh khi cô hỏi, cô tự nhủ mặc kệ anh ta có bao nhiêu người phụ nữ sống chết vì anh ta, liên quan gì đến cô.
Mạnh Khánh Như đã làm xong các xét nghiệm toàn thân, kết quả đều đạt tiêu chuẩn. Sau khi hội chẩn, bác sĩ nói ca phẫu thuật ngày mai có thể tiến hành bình thường.
Để không làm phiền Mạnh Khánh Như nghỉ ngơi, cô cầm điện thoại ra hành lang, ngồi trên ghế dài, mở tin nhắn Thẩm Giai Kỳ gửi ban ngày:
Trần Hân lại nhớ đến khuôn mặt đầy dục vọng và cơ bắp cuồn cuộn của Lục Sính Diên trong khách sạn, không nhịn được sờ lên má mình, lại bắt đầu nóng ran.
Đột nhiên có một lời mời kết bạn trên WeChat.
【Lục Sính Diên】
Trần Hân bấm vào ảnh đại diện của anh, là một con sói tuyết, rất phù hợp với khí chất của anh. Trang cá nhân chẳng có gì, giống như cô, Trần Hân bình thường cũng không thích đăng bài lên mạng xã hội.
Lục Sính Diên: 【Vi Cẩm Bằng không làm khó cô chứ?】
Lục Sính Diên: 【Chỉ nói miệng thì không được đâu.】
Lục Sính Diên: 【Trần lão sư là một học sinh xuất sắc, tôi tin cô sẽ học để áp dụng, đừng lãng phí công sức giảng dạy của tôi!】
Mặt và tai Trần Hân lại đỏ bừng.
Thẩm Giai Kỳ: 【TênSátGáiĐịnh thả thính cậu lâu dài à?】
【Xem ra tên SátGái đó rất hứng thú với cậu đấy, chị em, cậu cứ nghĩ xem đôi tiện nam tiện nữ kia đã cắm sừng cậu thế nào, thì cứ y như vậy mà trả thù lại cho tôi!】
Trần Hân tuy dáng người nhỏ nhắn, nhưng chỗ nào cần có cũng có, lại thêm làn da trắng nõn, càng thêm nổi bật, cảm giác mềm mại như nắm trong tay chỉ có anh là người có quyền phát ngôn nhất.
“Có chuyện gì thì về nhà nói đi, ở nơi công cộng thế này trông chẳng ra làm sao cả!”
Trần Hân từ đầu đến cuối không dám ngẩng đầu nhìn anh, luúng túng chỉnh lại quần áo và tóc tai, rồi cũng xoay người chạy vào hành lang, đi vào phòng bệnh của Mạnh Khánh Như.
Buổi trưa, Trần Hân xuống nhà ăn lấy cơm, trong thang máy tình cờ nghe thấy mấy cô thực tập sinh đang bàn tán điều gì đó.
“Bạn trai cô ấy đẹp trai quá, nghe nói còn là cậu chủ nhỏ của tập đoàn Lục thị.”
“Ra là vậy! Hình như Đỗ Vũ Vi tự tử, nghe sư huynh nói là vào cấp cứu lúc 2 giờ sáng…”
Cô tổng hợp lại những thông tin hữu ích, đại khái là Lục Sính Diên đưa Đỗ Vũ Vi tự tử đến bệnh viện.
Nhưng nghĩ lại, cô cũng chẳng biết gì về thân phận của Lục Sính Diên, giữa hai người chỉ là mối quan hệ thuần túy. Nhớ lại thái độ mỉa mai của anh khi cô hỏi, cô tự nhủ mặc kệ anh ta có bao nhiêu người phụ nữ sống chết vì anh ta, liên quan gì đến cô.
Mạnh Khánh Như đã làm xong các xét nghiệm toàn thân, kết quả đều đạt tiêu chuẩn. Sau khi hội chẩn, bác sĩ nói ca phẫu thuật ngày mai có thể tiến hành bình thường.
Để không làm phiền Mạnh Khánh Như nghỉ ngơi, cô cầm điện thoại ra hành lang, ngồi trên ghế dài, mở tin nhắn Thẩm Giai Kỳ gửi ban ngày:
Trần Hân lại nhớ đến khuôn mặt đầy dục vọng và cơ bắp cuồn cuộn của Lục Sính Diên trong khách sạn, không nhịn được sờ lên má mình, lại bắt đầu nóng ran.
Đột nhiên có một lời mời kết bạn trên WeChat.
【Lục Sính Diên】
Trần Hân bấm vào ảnh đại diện của anh, là một con sói tuyết, rất phù hợp với khí chất của anh. Trang cá nhân chẳng có gì, giống như cô, Trần Hân bình thường cũng không thích đăng bài lên mạng xã hội.
Lục Sính Diên: 【Vi Cẩm Bằng không làm khó cô chứ?】
Lục Sính Diên: 【Chỉ nói miệng thì không được đâu.】
Lục Sính Diên: 【Trần lão sư là một học sinh xuất sắc, tôi tin cô sẽ học để áp dụng, đừng lãng phí công sức giảng dạy của tôi!】
Mặt và tai Trần Hân lại đỏ bừng.
Thẩm Giai Kỳ: 【TênSátGáiĐịnh thả thính cậu lâu dài à?】
【Xem ra tên SátGái đó rất hứng thú với cậu đấy, chị em, cậu cứ nghĩ xem đôi tiện nam tiện nữ kia đã cắm sừng cậu thế nào, thì cứ y như vậy mà trả thù lại cho tôi!】