Chơi Với Lửa

Lượt đọc: 792 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

Chỉ là bây giờ bộ mặt giả tạo của Vi Cẩm Bằng đã bị vạch trần, Trần Hân vừa thấy ghê tởm vừa bất đắc dĩ phải cúi đầu trước hiện thực.

Nhớ năm mười lăm tuổi, chủ nợ tìm đến căn nhà cũ nát mà gia đình cô đang thuê.

Trần Hân vẫn còn nhớ đám người hung dữ đó đập cửa nhà cô, vừa chửi bới vừa đòi Trần Khải Trân trả tiền.

“Nghe nói con gái nhà họ Trần xinh lắm, bắt nó đi bán chắc được khối tiền?”

“Hề hề hề, đương nhiên rồi, để anh em chúng ta trước đã!”

Trong gầm cầu thang, Mạnh Khánh Như toàn thân run rẩy, nước mắt lưng tròng, dùng tay bịt tai Trần Hân và Trần Huy lại, ôm chặt bọn họ vào lòng.

Trần Hân thấy lòng thắt lại, chen vào đám đông nhìn, chiếc áo sơ mi màu xám của bố đã bị máu nhuộm đỏ, cả người nằm sấp mặt xuống đất, mái tóc bạc trắng một nửa dưới ánh hoàng hôn trông càng thêm chói mắt.

Lúc tỉnh lại, Vi Thụy Dương như vị cứu tinh xuất hiện trước mặt cô, nắm tay cô và Trần Huy nói:

Chương 11: Âm hồn không tan

Vi Cẩm Bằng thấy cô ngẩn người, tức giận lay vai cô, kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ miên man.

“Vi Cẩm Bằng, tôi có thể tiếp tục phối hợp diễn kịch với anh, nhưng chúng ta không còn là người yêu nữa, mong anh nhận thức rõ điều này!”

Điện thoại trong túi Vi Cẩm Bằng vang lên, anh ta lấy ra xem, thấy Trần Hân đã mở cửa xe taxi ngồi vào ghế sau, xe chạy khỏi câu lạc bộ.

[Anh yêu, em nhớ anh quá, anh đến nhanh lên!]

“Khách sạn Mạt Lị Nhã.”

---

“Gửi địa chỉ cho tôi.”

“Thầy gửi địa chỉ cho tôi, mai tôi đem đến cho thầy.”

Mấy ngày sau cũng không thấy anh ta hồi âm, Trần Hân nghĩ có lẽ anh ta vốn không để ý đến cái áo khoác này, nên cũng không bận tâm nữa, đợi anh ta nhớ ra rồi tính.

Chỉ là bây giờ bộ mặt giả tạo của Vi Cẩm Bằng đã bị vạch trần, Trần Hân vừa thấy ghê tởm vừa bất đắc dĩ phải cúi đầu trước hiện thực.

Nhớ năm mười lăm tuổi, chủ nợ tìm đến căn nhà cũ nát mà gia đình cô đang thuê.

Trần Hân vẫn còn nhớ đám người hung dữ đó đập cửa nhà cô, vừa chửi bới vừa đòi Trần Khải Trân trả tiền.

“Nghe nói con gái nhà họ Trần xinh lắm, bắt nó đi bán chắc được khối tiền?”

“Hề hề hề, đương nhiên rồi, để anh em chúng ta trước đã!”

Trong gầm cầu thang, Mạnh Khánh Như toàn thân run rẩy, nước mắt lưng tròng, dùng tay bịt tai Trần Hân và Trần Huy lại, ôm chặt bọn họ vào lòng.

Trần Hân thấy lòng thắt lại, chen vào đám đông nhìn, chiếc áo sơ mi màu xám của bố đã bị máu nhuộm đỏ, cả người nằm sấp mặt xuống đất, mái tóc bạc trắng một nửa dưới ánh hoàng hôn trông càng thêm chói mắt.

Lúc tỉnh lại, Vi Thụy Dương như vị cứu tinh xuất hiện trước mặt cô, nắm tay cô và Trần Huy nói:

Chương 11: Âm hồn không tan

Vi Cẩm Bằng thấy cô ngẩn người, tức giận lay vai cô, kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ miên man.

“Vi Cẩm Bằng, tôi có thể tiếp tục phối hợp diễn kịch với anh, nhưng chúng ta không còn là người yêu nữa, mong anh nhận thức rõ điều này!”

Điện thoại trong túi Vi Cẩm Bằng vang lên, anh ta lấy ra xem, thấy Trần Hân đã mở cửa xe taxi ngồi vào ghế sau, xe chạy khỏi câu lạc bộ.

[Anh yêu, em nhớ anh quá, anh đến nhanh lên!]

“Khách sạn Mạt Lị Nhã.”

---

“Gửi địa chỉ cho tôi.”

“Thầy gửi địa chỉ cho tôi, mai tôi đem đến cho thầy.”

Mấy ngày sau cũng không thấy anh ta hồi âm, Trần Hân nghĩ có lẽ anh ta vốn không để ý đến cái áo khoác này, nên cũng không bận tâm nữa, đợi anh ta nhớ ra rồi tính.

« Lùi
Tiến »