Họ hầu như chẳng đi ra ngoài vào buổi tối, nhưng đã sắp xếp được một cuộc sống gia đình giản dị như thể họ đã làm việc ấy nhiều năm trời. Alex quyết định ở lại London thêm một tuần nữa, nhưng không chịu chuyển đồ đạc khỏi khách sạn Savoy. Anh muốn có một địa chỉ chính thức, dù sao đi nữa thì anh vẫn phải ghi danh ở văn phòng Báo chí Mỹ hằng ngày, mà văn phòng này nằm ngay ở góc phố Bouverie, cũng như còn một số công việc khác; gia hạn thị thực, một vài việc lặt vặt cần tìm tài liệu ở thư viện; ăn trưa với nhà xuất bản của anh ở Garrick, uống với đại diện của anh ở London và một vài lần trò chuyện với Marc Mantell qua điện thoại.
Jill đã đề nghị anh dọn về đây, cô bất cần những lời đàm tiếu của hàng xóm, nhưng Alex khăng khăng từ chối. Anh vui sướng được ngủ đêm ở đây, và có được một phần buổi sáng hạnh phúc.
Thời gian biểu của họ gần như không thay đổi. Dậy, ăn sáng, đi ra ngoài, về khách sạn, tắm, cạo râu, thay quần áo, tới cuộc hẹn hoặc tới Văn phòng Báo chí, ăn trưa với Jill, một cuộc hẹn nữa, gặp Jill để uống cocktail hoặc đi xem phim, rồi về ngôi nhà ở quảng trường Chester để qua một buổi tối lười nhác bên ngọn lửa và một bữa ăn đơn giản nấu trong bếp. Đôi khi họ xem tivi.
Chủ yếu họ nói chuyện với nhau. Dường như họ có hàng nghìn điều để khám phá, hàng nghìn kế hoạch để thực hiện trong khoảng thời gian ngắn ngủi mà Alex có thể dành cho London. Alex đã ướm hỏi cô xem cô có muốn đi cùng anh sang châu Phi không. Cô lắc đầu.
“Em sẽ thích nơi ấy - vào một lúc nào đó khác. Nhưng anh còn có công việc và anh cần được rảnh chân.”
“Không, anh yêu.” Cô lại lắc đầu. “Có một mình anh sẽ đi nhanh hơn. Anh sẽ làm xong công việc nhanh hơn và quay về với em nhanh hơn.”
“Sẽ mất cả sáu tháng dài - thậm chí cả một năm đấy,” Alex ương bướng nói. “Anh không biết có thể sống được suốt một năm mà không có em hay không.”
“Chẳng có lý do gì khiến anh không quay về đây để hoàn thành những bài báo của anh, thảo qua cuốn sách của anh. Và sau đó anh có thể khởi động cỗ máy ly hôn.”
Lúc này thì Alex lắc đầu.
“Vụ li dị này sẽ rất rắc rối nếu không viện ra được cho Amelia những lý lẽ thuyết phục. Chúng ta sẽ phải rất bình tĩnh cho đến khi đạt được thỏa thuận. Trong vai trò một người chồng anh không phải là không có những thiếu sót,” Alex nói. “Nếu cô ấy có ý nghĩ là anh rất muốn vụ ly hôn này thì...” Anh nhún vai. “Nộp thuế thu nhập cho việc này,” anh nói, “là cách duy nhất anh có thể làm được để chiều cả em lẫn Amelia. Nếu...” anh bỏ lửng câu nói.
“Nếu cái gì, anh yêu?”
“Anh biết Amelia không thích ngôi nhà ở Jersey của anh lắm. Nếu bằng cách nào đó anh có thể cứu được ngôi nhà ấy khỏi đổ nát... Em có thật lòng muốn sống ở nông thôn trong phần lớn thời gian không, nếu chúng ta có thể giữ một căn hộ nhỏ ở thành phố phòng khi đi chơi về muộn, đi xem hát và linh tinh?”
Jill ngước lên và hôn anh.
“Từ trước đến nay em luôn sống ở thành phố”, cô nói. “Nhưng em sẽ sống trong lều, nếu cần. Tất cả những gì em muốn là quần áo của em, dăm sáu cuốn sách, và được ở bên anh. Nhưng thậm chí chúng ta có thể sống ở đây, ở London này, vĩnh viễn kia mà? Ý em là nếu cô ta muốn lấy ngôi nhà ở Jersey?”
“Không,” Alex nói. “Nước Mỹ là nhà của anh. Anh không nghĩ mình có thể hài lòng bỏ xứ mà đi trong một thời gian rất dài.”
“Tất cả những gì em muốn là được sống quãng đời còn lại với anh,” Jill nói. “Em không cần biết là ở đâu. Chỉ xin anh hãy nhanh lên.”
Alex quay lại nhìn thẳng vào mặt Jill.
“Anh và Amelia đã lấy nhau lâu rồi. Em đừng đâm đúng vào tim một mối quan hệ đã có từ lâu, như giết thịt một con bò như thế. Từ những gì mà anh biết thì đây là một việc rất đau đầu. Thế còn phần em, nó có làm em đau đầu nhiều không?”
Đây là lần đầu tiên họ thực sự bàn bạc với nhau những chuyện riêng tư. Họ đề cập tới những nghĩa vụ trong quá khứ của nhau một cách tế nhị khi động chạm tới những chuyện khó xử.
Hình như giọng cô hơi đanh lại?
“Đấy là một cảnh buồn trước lúc mở màn,” cô nói. “Người chồng đầu tiên của em là một kẻ quá quắt không thể chịu được. Em cảm thấy rất có lỗi với anh ta nhưng lúc đó em còn khá trẻ và không thể nhìn ra những điểm không hợp giữa hai đứa. Nicholas? Em thực sự không biết nữa. Em đã mất người em yêu trong chiến tranh, còn khi Nicholas tới và muốn cưới, em nghĩ em lấy anh ta chỉ vì anh ta muốn thế. Em phần nào bị sốc vì Martin, người... người mà em đã rất yêu khi anh ấy bị giết chết. Nhưng chẳng có vụ li dị nào là rất dễ chịu cả. Cách này hay cách khác thì khi ta thoát khỏi những viên luật sư cũng là lúc niềm vui đi mất. Li dị là cái giá phải trả cho một tình yêu mới.” Cô lim dim mắt. “Đôi khi đó là cách để ta bay từ ngôi nhà đến chỗ trọ, khi tình yêu mới với người mà ta phải đánh đổi bằng vụ li hôn tỏ ra không thực sự xứng đáng với những cố gắng.”
Alex nhìn vào mặt Jill. Cô ngừng lời, rồi nói tiếp.
“Cuộc phiêu lưu gần đây nhất với Nicholas đã làm em lảng tránh chuyện kết hôn cho đến tận bây giờ. Em hạnh phúc. Em có nhiều bạn - những người bạn tốt. Em không bao giờ thiếu - thiếu một anh chàng để đưa em ra ngoài, nếu em muốn. Và em cũng chẳng ra ngoài nhiều. Em không muốn làm hỏng cuộc đời mình một lần nữa. Em đã muốn sống bình yên, và em vẫn muốn sống bình yên. Nhưng bây giờ em muốn có một người nào đó để được sống bình yên với anh ta. Em nghĩ là chúng ta đúng, mặc dù phần lớn lỗi lầm là ở phía chúng ta.”
“Amen,” Alex nói. Sau đó anh nói tiếp, khẽ khàng. “Chuyện gì sẽ xảy đến cho tất cả những cây si của em - những người gửi thiếp mà hôm nọ em đã vô tình hất khỏi mặt lò sưởi - khi em quyết định trung thành với một nhà văn Mỹ?”
Jill mỉm cười.
“Chỉ có một người thực sự kiên trì theo đuổi thôi. Anh ấy rất dễ chịu. Hơi già một chút, góa vợ, phong lưu, quảng giao, bặt thiệp và rất rất đúng giờ. Chỉ có điều anh ấy là người môi giới chứng khoán và phải đến City[49] hằng ngày, mà em thì không thể chịu đựng được những cái mũ quả dưa. Cũng vì thế em không yêu anh ấy.”
“Miles đáng thương,” Alex nói. “Thế em cảm thấy như thế nào về những nhà văn già với một dặm vuông giấy trắng phải vật lộn?”
“Em mong có cơ hội để cưới được một người trong số đó,” Jill nói.
[49] Trung tâm thương mại và tài chính thành phố London.