Mấy ngày sau, khi họ đang ngồi trước lò sưởi thì điện thoại reo.
“Ồ, chào anh,” Alex nghe thấy Jill nói. “Tất nhiên rồi. Em cũng chúc mừng anh nhân dịp Năm Mới. Em vừa từ Paris về.” Cô nháy mắt với Alex, và che ống nghe lại. “Miles đấy.”
“Nhưng tất nhiên là không rồi. Bây giờ ấy ạ? Em đang uống trà với một người bạn - một người bạn Mỹ chỉ ghé qua đây thôi. Anh ấy đang trên đường tới Châu Phi. Có thể anh đã đọc sách của anh ấy rồi. Barr. Alexander Barr.”
Cô gật đầu với Alex và nháy mắt với anh lần nữa.
“Nhưng em rất vui được mời anh một ly, và em chắc là anh ấy cũng sẽ rất mừng được gặp anh. Nhưng anh hãy đến sớm nhé, vì em thực sự phải vội đi, mà em vẫn chưa thay quần áo để đi ăn tối. Em vừa mới đứng lên thì anh gọi điện. Tất nhiên rồi. Tạm biệt anh.”
Cô gác máy và quay sang Alex.
“Em không thể làm gì được,” cô nói. “Anh ấy chỉ đi ngang đây, và gọi điện để xem em đã từ Paris về chưa. Anh ấy muốn gọi điện để được uống một ly và để gặp anh. Anh không khó chịu lắm chứ?”
Alex mỉm cười.
“Tất nhiên là anh không khó chịu rồi. Anh có một cô bạn gái. Và anh thú nhận là anh tò mò muốn biết tình địch của anh trông như thế nào.”
“Cựu tình địch thôi. Và như em đã kể, anh ấy thật sự khá dễ chịu. Nhưng anh ấy đã từng là học sinh trường Eton[50], có một vài huy chương, đã là một đại tá hồi chiến tranh và dễ phấn khích. Em nghĩ là anh sẽ thích anh ấy.”
“Anh sẽ tiếp đón hắn ta bằng một ly martini,” Alex nói. “Và sau đó anh sẽ ăn trộm chiếc cà vạt trường học cũ của hắn ta. Nhưng anh sẽ không mua những phiếu nợ và cổ phiếu của hắn ta đâu đấy.”
“Có nhiều khả năng là anh ấy sẽ không bán gì cho anh đâu. Anh ấy nghĩ việc đó sẽ hạ nhân phẩm khủng khiếp. Anh ấy có những người để xử lý những khía cạnh thấp kém của nghề nghiệp.”
Alex thầm nghĩ rằng Jill hơi coi thường những phẩm chất của người bạn trai của cô. Miles là người bóng bẩy, bộ ria của ông được xén tỉa cẩn thận và trắng xóa tương phản với nước da hơi đỏ ửng, cũng như mái tóc dầy bạc trắng. Lông mày của ông màu đen - nhuộm chăng? - đôi mắt xanh lơ rất sắc và hoàn toàn điềm tĩnh. Ông hơi béo và không cao quá, chỉ độ mét bảy mét tám, nhưng bộ complet sọc nhỏ màu xanh da trời đã biểu lộ hùng hồn tài nghệ tuyệt vời của ngành may mặc nước Anh, chiếc cổ cồn cứng mang chiếc cà vạt của trường cũ, một bông cẩm chướng được cài khéo léo trên ve áo.
Jill hôn vào má ông ta, rồi quay sang Alex.
“Miles, em muốn anh làm quen với một người bạn cũ của em, Alexnder Barr. Cô nói, Alex, đây là đại tá Miles Chalmers, một người bạn rất thân.”
Cái bắt tay của đại tá Chalmers mạnh và khô.
“Rất vui mừng được gặp anh,” ông nói. “Tôi đã đọc tất cả những gì mà anh viết. Jill kể với tôi là anh đang trên đường tới châu Phi?”
“Đúng vậy.” Alex thích cái nhìn của ông đại tá của Jill. “Phần nào là một nhiệm vụ bất khả thi. Tôi phải cày xới toàn bộ lục địa đó và biến nó thành một phép toán số học đơn giản.”
“Nghe chừng khá nặng nề phải không.” Viên đại tá quay sang Jill. “Ừ, anh thích martini, nếu đó là thứ mà em có trong mấy cái ly đằng kia.”
Viên đại tá đứng trước lò sưởi, chân hơi giạng, như thể trước đây ông đã đứng đó hơn một lần. Ông mân mê ly rượu trong mấy ngón tay.
“Tôi chưa bao giờ tới cái nhà hát tiểu Sahara đó,” ông nói, “nhưng tôi đã có một thời gian khủng khiếp ở sa mạc phía tây. Tôi luôn khao khát được nhìn thấy Châu Phi đen. Tôi thật sự ghen với anh. Không phải để bắn, mà là để nhìn.”
Alex gật đầu. “Tôi cũng cảm thấy như vậy. Mặc dù tôi có bắn.”
“Đừng nghĩ rằng anh có thể chăm sóc được cái gì một khi nó đã chết,” viên đại tá đáp. “Giống như những con cáo ấy. Thật thích khi nhìn chúng chạy. Thật kinh khủng khi thấy lũ chó săn kéo lê chúng”
“Sư tử xé xác rất dễ dàng,” Alex nói.
“Bọn Ý cũng vậy,” viên đại tá nói. “Sau khi ở vùng sa mạc tôi chuyển sang Miến điện. Bọn Đức hình như không xé xác dễ dàng như bọn Ý.”
“Báo không xé xác được dễ dàng như sư tử,” Alex đáp.
“Hoặc các cô gái,” Jill ngắt lời. “Các quí ông đang nói về chuyện gì vậy?”
“Chiến tranh,” viên đại tá nói.
“Và hòa bình,” Alex thêm vào.
Jill cầm chai martini bước tới. Viên đại tá chìa ly ra.
“Chỉ một ly nữa thôi, rồi tôi phải đi.” Ông ta nhìn đồng hồ. “Phải gặp một số người. Hy vọng sẽ sớm được dùng bữa tối với anh, cả em nữa, Jill. Barr, anh còn ở đây lâu không?”
Alex mỉm cười. Anh thấy thích cái ông đại tá môi giới chứng khoán nhanh nhảu của Jill.
“Có lẽ khi tôi quay về,” anh nói. “Tôi e là tôi sắp phải thu dọn hành lý và lên đường trong một hai ngày tới, và sẽ khá bận rộn. Trong lúc đó tôi sẽ cố chiếm được càng nhiều thời gian của bà chủ nhà của chúng ta đây càng tốt.”
“Không thể nói là tôi trách anh dù chỉ một chút xíu. Ồ, tôi phải bay rồi. Hãy gọi cho anh khi nào em rảnh nhé, Jill, và anh; sẽ mời em uống cà phê.“ Ông lại chìa bàn tay rắn chắc cho Alex Barr. “Chúc anh may mắn ở châu Phi,” ông nói. ”Và tôi sẽ rất thích nghe anh kể về nơi ấy khi anh quay về. Có thể tìm thấy tôi ở văn phòng hoặc ở tiệm White. Chúc ngủ ngon. Bon voyage[51].
“Chúc ông ngủ ngon,” Alex nói và bước tới bên lò sưởi trong khi Jill tiễn viên đại tá ra cửa.
“Ổn rồi,” Jill nói. “Anh nghĩ thế nào về người bạn tốt nhất của em?”
“Anh thích ông ta,” Alex nói. “Anh rất thích ông ta. Anh không muốn chống lại ông ta trong cuộc chiến để giành quyền tiếp quản. Hoặc trong một ngõ hẻm tối tăm. Hoặc trong chiến tranh. Anh sợ những người có vòng cổ trung bình. Họ không có những điểm yếu để ta có thể lợi dụng.”
“Miles còn hơn là một người dễ thương. Nhưng anh ta luôn chuyển bên hữu qua bên tả, anh ta sẽ luôn đội mũ quả dưa, anh ta sẽ chẳng bao giờ kể cho ai nghe làm thế nào mình lại giành được một cấp hiệu và một huân chương. Và anh ta quá đúng giờ.”
[50] Một trưởng học cổ ở nước Anh chỉ dành cho học sinh quí tộc.
[51] Chúc lên đường may mắn (tiếng Pháp).