Với Alex Barr thì hình như anh chưa bao giờ thường trú ở một chỗ nào khác ngoài khách sạn Norfolk hoặc New Stanley ở Nairobi. Anh ngụ ở khách sạn này hay khách sạn kia tuỳ theo độ dài ngắn của thời gian. Đôi khi anh gặp may và kiếm được một căn nhà ở Norfolk. Đôi khi anh đặt một phòng hoặc một căn hộ ở Stanley. Đôi khi anh ngủ trên đivăng của viên quản lý. Nairobi là trụ sở hoạt động, còn khách sạn là nơi anh để lại đống hành lý cồng kềnh và là nơi giữ thư từ. Anh đã dần dần rất quí mến viên quản lý, một người Ailen gốc Liverpool có chiếc mũi to.
Viên quản lý, có tên là Burrows, đang gõ khe khẽ vào cửa phòng anh. Ông ta cầm trong tay một chiếc phong bì màu nâu.
“Điện tín, thưa Bwana,” ông ta nói. “Thư từ dồn lại của ông đang tại văn phòng tôi ở Stanley. Có khoảng một yến.”
“Vào đi,” Alex ngán ngẩm nói. “Tôi đang tắm. Ông có khỏe không? Liệu ông có thể làm ơn gọi người mang cho tôi ít đá được không? Có một chai whisky trên bàn đấy. Lạy Chúa. Tôi mệt nhừ. Từ Angola về thẳng đây. Ông có thể đọc cho tôi nghe bức điện được không, trong khi tôi gột rửa bụi bặm châu Phi ra khỏi người. Điện của ai vậy?”
“Cái thứ nhất là từ mối tình đích thực của ông.” Burrows hắng giọng. “Cái thứ hai là từ văn phòng. Ông sẽ chẳng thích cái nào cả đâu. Tôi đọc nhé, mở ngoặc kép: Đã đọc về cuộc chiến ở Cônggô và rất lo chấm đã ba tuần chẳng nhận được tin gì của anh anh vẫn khỏe chứ chấm hỏi Yêu anh Jill. Đóng ngoặc kép. Cái kia: Công việc quá nhiều đối với một người chấm Larry Order muốn đươc giúp đỡ. Schell. Đóng ngoặc. Và tôi đã goi đá rồi.”
“Ôi, trời ơi,” Alex nói vọng ra từ phòng tắm. “Phụ nữ và chiến tranh. Tôi nghĩ tốt hơn tôi nên gọi điện cho cô ấy. Bây giờ có thể gọi điện thẳng tới London được không? Lại còn cái gã mối này nữa? Chắc họ nghĩ lão già đã chồn chân mỏi gối rồi. Thật như bị tát vào mặt.”
“Bây giờ thì không được,” Burrows nói. “Chỗ đổi tiền đóng cửa rồi, ông biết đấy. Nhưng tôi sẽ đặt một cuộc gọi cho ông vào ngày mai.”
“Ngày mai à? Lạy Chúa, mai thì tôi đã phải theo một đoàn lạc đà chậm chạp để tới Somali rồi. Tôi đã rời khỏi đây bao lâu rồi nhỉ?”
“Từ khi họ bắn Verwoerd,” viên quản lý nói. “Hãy trì hoãn chuyên lạc đà tới Somali và hãy thề hẹn lần nữa với cô gái của ông. Đằng nào thì ông cũng phải chờ người mới cơ mà. Đã đến đây rồi. Tôi pha cho ông gì nào?”
“Gì cũng được, miễn là một suất đúp,” Alex nói. “Ông có hình dung được là tôi đã ở đây tám tháng kể từ khi hôn tạm biệt cô ấy? Cứ như là mới có tám phút vậy.”
Viên quản lý mang một ly whisky tới phòng tắm, nơi Alex đang lau người.
“Phải nói là rất hợp với ông,” ông ta nói. “Ông hơi tróc da chút ít, nhưng nâu rám như da ủng và trông chừng rất khỏe mạnh.”
“Cảm ơn, cả về ly rượu và những nhận xét về sức khỏe. Thực sự trong đời chưa bao giờ tôi vui như bây giờ. Cho đến giờ tôi nghĩ mình đã làm việc tốt, lại còn được đi tham quan đất nước này. Nhưng, ồ, lạy Chúa tôi, đây là một vùng đất rộng. Bữa tối nay thế nào?”
“Ở nhà. Hẹn gặp ông ở Grill. Tôi phải đi đây: tôi phải giải quyết một vài khiếu nại. Tôi sẽ đặt cuộc gọi cho ông vào lúc năm giờ chiều mai. Ông cần nghỉ ngơi một vài ngày. Khúc dạo đầu không phải là tồi. Có một ít...”
“Cho qua đi. Lương tâm tôi vẫn đang nhoi nhói vì một quý bà tại Relais. Đó là ở Brazzavile, ông già ạ.”
“Da trắng à?”
“Tôi không nhớ rõ lắm. Tình cờ thôi, ông biết đấy. Chỉ hơi mang máng thôi. Nhưng tôi nhớ cô ấy là bà chủ tiệc rất ân cần mà tôi đã gặp ở câu lạc bộ Caiman. Cô ấy ra về sớm.”
“Tôi biết rồi, tôi biết rồi,” viên quản lý vừa nói vừa rút lui. “Cô ấy phải đón máy bay.”