Di Maggio đã ghi được ba trong năm bàn của ngày hôm đó, bao gồm một cú homerun[12] cao chót vót đến tận chỗ khán đài bên trái. Rizzuto chuyền bóng trong sân, và đánh mất mũ lần thứ ba sau cú đánh đầu. Williams sưng sỉa bị phạt lần thứ tư. Alex Barr uống hết ba chai bia. Đội Yankees thắng với khoảng cách tỷ số vượt trội, và Alex Barr quyết định không ở lại xem trận thứ hai.
Đột nhiên cảm giác mệt mỏi xâm chiếm anh, cái cảm giác bồn chồn rã rời xương cốt, cạn kiệt cảm xúc này anh đã trải qua đôi lần khi xem đấu bò, khi cả đấu sĩ lẫn con bò đều làm việc rất tốt cùng nhau, kẻ này đoán trước được nhu cầu của kẻ kia. Anh cảm thấy mệt lử; chán chường, thỏa mãn. Ba bàn thắng của Di Maggio đã giáng một đòn vào cảm giác của anh. Anh quay về khách sạn, mua một chai Scotch ở quầy phục vụ rồi ngủ thiếp đi với ly rượu đầu tiên còn quá nửa trên giường. Anh ngủ suốt đêm, và không gặp cơn ác mộng nào.
Anh tỉnh dậy vào sáng sớm hôm sau và, một lần nữa, mặc lại bộ quần áo cũ rích. Anh đã nghĩ tới việc gọi cho Dinah, nhưng giấc ngủ lại lấy đi mất của anh tính lịch sự. Anh quăng chìa khóa lên quầy lễ tân trước gã nhân viên có hàm răng xỉn màu và đề nghị tính tiền. Anh đã cạo râu, nhưng áo vét, áo sơmi, cà vạt, đều thật nhếch nhác.
“Đi sớm thế sao?” Gã nhân viên nói, để lộ những chiếc răng nanh kinh tởm. “Tôi nghĩ có lẽ đến giờ...” Gã nhìn Alex từ đầu đến chân... “Tôi nghĩ có lẽ đến giờ này thì quần áo sạch của ông phải đến nơi rồi chứ.”
Alex nhìn hóa đơn, nhận phần tiền lẻ trả lại, và quẳng hóa đơn cùng một tờ năm đô vào gã nhân viên.
“Nếu tôi là anh,” Alex Barr nói, “tôi sẽ cạo ria mép.”
Anh quay người và bước ra cửa, bỏ lại gã nhân viên vẫn đang há hốc miệng để lộ những chiếc răng vàng xanh.
Anh nhắm hướng tây, qua công viên, và quyết định đi bách bộ. Trời vẫn nóng, rất nóng, song bằng cách nào đó sự nặng nề đã mất đi, ít ẩm ướt hơn. Đã có, hay có lẽ anh tưởng tượng ra, sự bắt đầu yếu ớt cái cảm giác mát mẻ sảng khoái của mùa thu quanh đâu đây. Anh khe khẽ hát bài ca yêu thích mà lời ca anh không biết hết, ngoại trừ đoạn đầu. Đó là bài Mùa thu ở New York.
“Sự run rẩy của đêm đầu tiên”, Alex Barr hát, khiến một bà già nhìn anh chăm chú, “thường bị lẫn vào nỗi đau”. Đó thực ra là đoạn thơ sai, nhưng nó gợi cho anh nhớ đến một số đoạn của bộ phim mà anh có tham gia, anh cười to, khiến một người đàn ông lịch sự trong chiếc mũ quả dưa nhìn anh chằm chằm với vẻ chê trách.
“Thật là dễ chịu khi có người đàn ông trong nhà,” sau đó Alex Barr hát, “mặc dù hóa ra anh ta là kẻ đáng khinh. Còn tôi thì đang lang thang, lang thang, lang thang! Bạn có nghe tôi nói không? Lang thang! Và tôi nghĩ tôi sẽ chỉ đi đến Ritz. Sẽ thật là dễ chịu khi có người trực tầng, những chiếc nút để ấn, và một người hầu để coi sóc cho cái tủ quần áo chưa hiện hữu của bạn. Và tôi cuộc với bạn là sẽ không có những câu đùa rẻ tiền ở quầy lễ tân, sau tất cả số tiền tôi đã tiêu khi xem những con vịt con ở Promenade...”
“Vịt con? Vịt con! Tất nhiên là vịt con rồi!” Nụ cười trở nên ngọt ngào từ sự khởi đầu chua chát của nó. Đó là cách cô ấy gọi kiểu tóc, “vịt con lông mượt với cặp mắt nâu tròn sáng long lanh”. Giờ hãy cứ xem xem vận may của ngươi diễn ra như thế nào, Barr, Chúng ta sẽ kiếm một bộ đồ thật oách ở cửa hàng Carlton của ngài Ritz, chúng ta sẽ xuống cầu thang để tới chỗ quầy bar, chúng ta sẽ gọi một suất đúp martini, và rồi chúng ta sẽ chọn ra những điều khác nhau cho những số điện thoại, và xem xem liệu cô Barbara Bayne, nhũ danh O'Shaughnessy, có còn ở Village không, và liệu cô ta đã thoát khỏi cái đời diễn viên chán ngán ấy hay chưa.
Alex bước vào khách sạn Ritz có dáng vẻ giả cổ xưa, và ước gì mình có chiếc gậy để vung vẩy. Ritz luôn đón anh theo cách ấy; anh mặc thế nào không phải là điều quan trọng, anh đã mong có một bộ vét bằng vải flannel màu xám, đôi giày da bê lộn, một đóa cẩm chướng trên ve áo, chiếc mũ phớt và cây gậy để vung vẩy. Không còn nhiều chỗ như Ritz ở New York, với tất cả những thay đổi bất động sản thực sự mới đó, và chuyện nó sẽ bị đập đi để xây lên khu nhà mồ đáng sợ bằng đá và mica với tiền sảnh lộ liễu bằng kính chỉ còn là vấn đề thời gian.
“Ồ, ngài Barr,“ người nhân viên lễ tân đon đả, “ngài có khỏe không? Thật vui mừng được gặp ngài. Ngài tìm ai chăng? Cho đến giờ tôi chưa thấy bất kỳ tổng biên tập nào của ngài biến mất vào trong hố đen[13]. Nhưng tôi đoán là phần lớn bọn họ đang ở Cape. Người ta bảo đó là nơi tất cả những tổng biên tập nổi tiếng đều đến vào mùa hè khi trời nóng như thế này.”
“Rất vui được gặp anh - Can gì nhỉ - Cantrell, đúng không?”
“Gần đúng,” người nọ mỉm cười. “Trí nhớ của ngài tốt thật. Chính xác là Cantwell. Tôi có thể phục vụ gì cho ngài?”
“Quả thực là anh có thể đấy,” Alex Barr nói. “Tôi muốn có một bộ complet, thật lịch sự. Và tôi muốn giấu tung tích trong vài ngày. Tôi không mang theo cái gì cả, nên tôi muốn người phục vụ tốt nhất của anh tới Brooks và kiếm cho tôi nửa tá áo sơmi, hai bộ pyjama, nửa tá tất đen, chừng ấy quần, hai hoặc ba chiếc cà vạt đơn giản, màu đen. Tôi cũng sẽ cần dao cạo râu, bàn chải, thuốc đánh răng, nước khử mùi - anh biết đấy, một bộ đồ dùng cá nhân đầy đủ. Tôi sẽ gọi cho ông Florian ở Brooks và nói với ông ta là người của anh sẽ tới, và thu xếp một vài chi tiết khác nữa. Họ vẫn giữ tất cả số đo của tôi.”
“Nhà ông bị cháy à?” Người nhân viên ấn tập giấy thấm lên tên Alex trong sổ đăng ký và tự cho phép mình sự khoái trá quen thuộc giữa những người gần như bằng vai phải lứa.
“Anh có thể nói thế,” Alex Barr đáp. “Anh chỉ có thể nói thế. Tôi mong anh sẽ cho tôi được trả tiền sau, vì tôi không mang theo hành lý.”
“Ngài Barr!” Người nhân viên nghiêm mặt tỏ vẻ phật ý. “Không nên nói thế dù là nói đùa đi nữa. Đây là ngài đang ở nhà của mình.”
“Thật là những lời dễ chịu mà người ta muốn nghe,” Alex đáp. “Tôi sẽ chỉ loanh quanh ở quầy bar uống ly rượu và gọi một cuộc điện thoại trong khi người của ông đi lấy các thứ cho tôi. Và ồ, vâng. Ông có thể giúp tôi gọi cho phục vụ phòng và bảo họ tôi cần Scotch, bourbon, gin và Brandy, mỗi loại hai chai - Chivas, Jack Daniel, Beefeaters, Otard và sắp xếp hộ? Có thể tôi có một vài chuyện làm ăn.”
“Tất nhiên, thưa ngài Barr,” người nhân viên vừa nói vừa cầm máy lên. “Ngay lập tức.”
“Ơn Chúa,“ Alex lẩm bẩm khi xuống quầy bar. “Ơn Chúa là vẫn có những người như ở khách sạn Ritz này. Không hiểu sao mình lại không đến thẳng đây. Choáng váng, mình đoán thế.”
Giọng cô vang lên lanh lẹn và điềm tĩnh trong máy ở hồi chuông thứ ba
“Lại phải cảm ơn Chúa vì tất cả những ân huệ của Người,” Alex Barr nói. “Hôm nay có vẻ là ngày may mắn với anh. Anh đã có ý nghĩ đáng sợ là em đang ở Canada câu cá hồi, hoặc chí ít là đang ở Paris. Đây là người bạn cũ của một người bạn từ Chicago. Anh vẫn giữ lá thư của em, với vệt son môi cũ trên đó. Mình có thể nói chuyện được không?”
“Mình có thể nói chuyện. Em là người phụ nữ tự do trong căn nhà hầu như là toàn quyền em sử dụng. Rất mừng được nghe anh nói, Alex. Em đã mong anh gọi cho em sớm hơn. Anh nói gì đi chứ?”
“Anh nói đây. Anh đang là người đàn ông tự do trong khách sạn của người khác, ông bạn già Ritz. Anh đang uống một ly ở quầy bar dưới nhà. Anh đã vào quán rượu này mà không có quần áo. Anh đang tự hỏi không biết em có muốn chén vài lạng trứng cá loại hảo hạng của ông Romanoff với một gã đàn ông không hành lý, và sau đó đi thăm cuộc sống ban đêm của cái thành phố mà anh chưa bao giờ được phép tham gia hay không? Em có biết là anh vừa bỏ vợ, và anh hình dung đó phần lớn là lỗi của em.”
“Được lắm,” Barbara Bayne nói, “anh có biết câu người ta nói về ngườỉ Trung Quốc không. Nếu bạn cứu một người chết đuối thì bạn sẽ có người ấy mãi mãi. Vậy trong trường hợp này thì ai có được ai nào?”
“Anh mạo muội nói rằng trách nhiệm đới với anh rõ ràng là thuộc về em,” Alex nói. “Anh không muốn là một thằng đểu, nhưng...”
“Em yêu anh như một thằng đểu. Anh là thằng đểu đầy hấp dẫn. Anh đã nhận nó từ nhiều năm trước. Nó phù hợp với một số người. Gauguin chẳng hạn.”
“Anh phải nhớ để ý cách cư xử của mình mới được. Một, khi gọi cho em anh đã không nói anh là ai. Vì thế: Tôi là Alex Barr, thưa cô Emory. Hôm nay là một ngày thứ hai buồn tẻ cuối tháng Tám, tôi đang buồn chán và bối rối, tôi đã đăng ký ở Ritz dưới một cái tên giả và tôi tin rằng - mặc dù còn khá lâu mới đến bữa trưa, tận ngày mai - có một người có thể tạo ra sức hấp dẫn cho cuộc dạo chơi trong đó những chú vịt con lông mượt đang bơi gợi tôi nhớ đến mái tóc của em vì thế tôi muốn hỏi xem em đang làm gì vào lúc này và em có thể đi dạo và ăn với tôi được chăng?”
“Anh có vẻ đang tức giận, và cần giúp đỡ. Nửa giờ nữa liệu có quá sớm với Quí ông không? Em sắp mặc xong hai phần ba bộ quần áo rồi.”
“Anh hồi hộp. Anh mòn mỏi. Anh đang ngất xỉu. Hãy cố rút xuống còn hai mươi phút. Anh chưa biết anh sẽ mặc bộ đồ nào, nhưng nó sẽ đủ sang để được kính trọng. Uống gì với món trứng cá nào. Gin hay vodka?”
“Aquavit,” Barbara nói. “Ướp lạnh. Và champagne để pha với Aquavit. Tối nay là thứ bảy, phải không?”
“Do thực tế hôm nay là thứ hai. Người ta sẽ cảm thấy giống như thứ bảy.”
“Em nghĩ em đang yêu anh vô cùng, con người khờ dại, ngốc nghếch, nghiêm nghị.”
“Nhanh lên đi. Đấy là bệnh lây đấy,” Alex nói.
“Trông ngài rất hạnh phúc, ngài Barr” người hầu bàn nói khi mang hóa đơn đến.
“Tôi đang được tái sinh,“ Alex Barr nói. ”Tôi được sinh ra lần nữa trong một thể xác khác. Và tôi cũng nghĩ tôi hơi say chút ít. Tôi đang yêu.”
“Rất mừng cho ngài,” người phục vụ nói, “ý tôi là về chuyện được tái sinh ấy mà.”
“Cứ giữ lấy tiền thừa,” Alex nói.
“Nhưng ngài đưa những hai mươi đô trong khi ngài chỉ hết có hai”.
“Cứ giữ lấy tiền thừa, như tôi nói. Hẹn gặp anh trên thiên đường. Chỉ cần hỏi Alex, người ta sẽ để anh vào.”
“Tôi rất mừng cho ngài,” người hầu nói và ngoái nhìn theo khi Alex vừa bước ra ngoài vừa huýt sáo bài Mùa thu ở New York.
“Hai martini, hai mươi đô, ông ấy bảo giữ lấy tiền thừa,” người phục vụ nói với người đồng nghiệp của anh ta. “Tôi biết hầu hết các nhà văn đều lập dị, ở đây chúng ta đã thấy đủ những người trong bọn họ, nhưng đây hẳn phải là một gã khùng thật sự.”
“Hãy đếm vận may của mình đi và đừng quên là chúng ta đã thỏa thuận chia chung tiền boa đấy,” người đồng nghiệp nói. “Cảm ơn nhé, ông bạn.”
Trời vẫn còn khá sớm, và Alex nhìn đồng hồ. Anh nói với người phục vụ đang mở hộp đựng quần áo mới của anh.
“Này, tên anh là gì? Tôi sẽ ở đây một lát.”
“Albert, thưa ngài, Người đồng nghiệp của tôi có tên là Sydney.”
“Tốt lắm. Nhìn này, Albert. Tôi đang đợi một bà, còn hơn là một chuyến thăm viếng đặc biệt. Liệu anh có thể gọi lại cho phục vụ phòng và bảo anh ta mang cho tôi hai hộp, mỗi hộp nửa cân trứng cá Romanoff, tất cả đồ đạc, và sau đó một lát là blinis và kem chua khi tôi gọi được không? Anh ta đã mang đến đây đủ loại rượu, nhưng tôi sẽ cần hai chai Aquavit, anh có cần phải ghi lại không?”
“Không cần, thưa ngài.” Giọng người phục vụ có vẻ hơi phật ý. “Nhưng hai hộp, mỗi hộp nửa cân trứng cá Beluga?”
“Đúng thế. Tôi cảm thấy phấn khởi và ngớ ngẩn, và tôi không biết đến tối nay mình có thể ăn hết bao nhiêu trứng cá.”
“Tôi hiểu, thưa ngài. Còn champagne?”
“Để nó ở chỗ người phục vụ. Sự im lặng là người bạn tốt của một gia đình, nhưng tôi sẽ theo lời khuyên của những người đồng nghiệp khác của anh. Tất cả những gì tôi muốn là champagne sẵn sàng ngay lập tức trong xô đá, và bảo anh ta cho chai Aquavit vào trong đá đã đập sẵn như cách Danes thường làm. Anh hiểu chứ?”
“Hoàn toàn hiểu, thưa ngài.”
“Tốt. Tôi muốn tắm một lát, và trong khi ấy anh sẽ mang đôi giày lại đây cho tôi, được chứ?”
“Được ạ, thưa ngài. Xin ngài thứ lỗi, ngài có phải là người Mỹ không?”
“Tôi là người Mỹ,” Alex Barr nói. “Lúc này tôi không dám nói là tôi có điều gì đó đặc biệt, ngoại trừ hạnh phúc. Giờ thì anh đi đi, anh có nhiều việc để làm đấy.”
“Cảm ơn ngài,” người phục vụ nói và ấn nút gọi phục vụ phòng, người rõ ràng đang chực ngay ngoài cửa.
Giờ thì tốt rồi, Alex Barr đắm mình dưới làn nước của chiếc vòi hoa sen - kiểu cổ, với hàng tá núm xoay vặn làm nước bắn ra đủ mọi kiểu vỗ về bạn ở khắp mọi chỗ. Giờ thì tốt rồi. Xin ngài thứ lỗi, tất nhiên, ngài có phải là người Mỹ không? Không biết có phải mình đã đi xa khỏi những người quen rồi không? Có lẽ đúng thế. Người vội vàng ra khỏi một nơi như Kingtown, Nam Carolina, và ai đó hỏi liệu mình có phải là người Mỹ không chỉ vì mình dành khá nhiều thời gian cho tiếng Anh và người Anh, và biết cách nói chuyện với những người hầu phòng, và để lại số đo ở hàng chục cửa hàng tại hàng chục thành phố.
Ta không nghĩ ngươi thật sự là một người Mỹ, ngài Barr ạ, Alex nghĩ. Hàng không đã làm thay đổi mọi thứ. Khi người ta có thể vượt nửa vòng trái đất trong một ngày thì người ta sẽ dễ dàng mất đi sự cô độc của mình. Những người đi tàu xe hẳn phải có rắc rối riêng trong phòng tiêu thụ. Cuốn theo cỗ xe ngựa.
“Chà, Barr,” Alex nói to khi lau người, và với tay lấy chiếc dao cạo nằm trên một giá khác trong phòng tắm. “Chà, Barr! Ta nghĩ ngươi đang hạnh phúc. Ta nghĩ ngươi đã mang điều đó trong đầu từ khá lâu rồi. Và Barr này...” anh chằm chằm nhìn mình một cách nghiêm khác khi phồng đôi má đầy bọt xà phòng. “Hãy thận trọng, Barr. Ngươi khá mới mẻ trong cái tình yêu này, và trong một thời gian dài cực kỳ, vô cùng kinh khủng ngươi đã muốn được yêu. Ngươi có thể kiếm cho mình một chút gì đó thật sự tốt đẹp, Barr, và không có lối nói trại tiếng Anh cho từ giết người.”
Chiếc sơmi mới mơn trớn làn da anh thật dễ chịu, như cái cảm giác luôn có với những chiếc sơmi chưa giặt, và anh để ý thấy người phục vụ đã là nhanh bộ complet duy nhất của anh trong khi anh còn lề mề trong nhà tắm. Đôi giày đã được lấy ra khỏi hộp để ở đó - đôi giày duy nhất anh đã từng mua là ở Church, New York hay Peal, London, khi anh có thời gian để đặt làm chúng - da bê màu đen bóng với đế giày hồng nhạt sáng chói như lòng bàn tay của người da đen.
Anh có thể làm điều đó tốt nay với bộ đồ lót sạch sẽ, chiếc áo sơmi sạch, chiếc cà vạt mới, bộ complet vừa vặn, giày và tất vừa bóc tem. Ngày mai anh sẽ có ba bộ complet do ông Florian ở Brooks gửi tới, và sau đó anh sẽ tính đến chuyện lấy vài bộ quần áo ở nhà. Điều đó có thể phụ thuộc vào tâm trạng của Amelia.
Rõ ràng là lúc này anh không muốn nghĩ tới cả Amelia lẫn tâm trạng của cô. Anh muốn nghĩ về Barbara Bayne, với mái tóc lông vịt con mượt mà của cô, và những gì họ sẽ làm đêm nay như những người tự do. Khi xỏ chân vào đôi giày mới, thưởng thức cái khít khao của lớp da giày có mùi dễ chịu trên đôi tất lụa mới, anh không còn kiên nhẫn được nữa.
“Chúa ơi, mong sao cô ấy nhanh lên. Lần đầu tiên trong đời mình cảm thấy như chú rể vậy.”
Đúng lúc đó thì chuông reo, và anh vội vàng mở cửa, đó chỉ là người phục vụ mang theo trứng cá và champagne. Khuôn mặt Alex Barr biểu lộ nỗi thất vọng tràn trề.
“Ôi, thưa ngài, nếu tôi là ngài thì tôi sẽ không thế đâu,” người phục vụ phòng cười nói. “Lúc ở sảnh có một quý bà đi ngay sau tôi. Ngài muốn tôi để trứng cá ở đâu?”
“Đâu cũng được,” Alex Barr nói và nhảy bổ qua người phục vụ để ôm lấy Barbara Bayne một cách gần như là thô bạo. “Xin lỗi,” anh ngoái lại nói với người phục vụ rồi hôn Barbara say đắm và ôm chặt cô.
“Anh cứ nghĩ em sẽ chẳng đến đây, anh có cảm tưởng là đã hàng chục năm trôi qua rồi,” Alex Barr nói. “Em có muốn ăn một chút trứng cá không?”
“Không,” Barbara Bayne nói, “lúc này thì không.”
[12] Homerun: Cú đánh cho phép người đánh chạy quanh ghi điểm mà khỏi phải dừng lại.
[13] Hố đen: Hố đen là vùng trong vũ trụ nơi tất cả vật chất đều bị hút vào đó.