CHỒN MẬT

Lượt đọc: 9117 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 31

Thế rồi, vài giờ sau, khi họ ngồi giận dữ hơn là say, Barbara đã nói.

“Anh không biết mình là cái gì nữa! Anh không muốn hiểu! Anh không muốn hạnh phúc, anh không muốn xả hơi và để cho bản thân anh được tự do vui đùa và sống!” Đó là sự thật; Barbara, cáu giận, có một giọng nói rất khác. Nó cay nghiệt, the thé. Chẳng giống chút nào với âm sắc đáng yêu trong giọng nói bình thường của cô.

“Anh nhớ Amelia, hãy thừa nhận đi! Anh muốn quay về, tiếp tục tự trói mình vào cái máy chữ và tiếng khóc thút thít để rồi buồn chán đến mức lại lon ton chạy về chỗ mẹ anh. Anh không muốn một người phụ nữ thật sự. Anh muốn một người mẹ để phát vào đít anh mỗi khi anh hư và hôn anh khi anh làm việc tốt, cài khuy quần và chùi mũi cho anh. Anh sợ phải gánh lấy một người phụ nữ thực sự. Anh chưa đủ lớn cho một người đàn bà! Cái anh muốn là một cô bảo mẫu cơ!”

“Tôi không thấy thực sự cần đến một cơn loạn thần kinh,“ Alex nói nhẹ nhàng không ngờ. ”Tôi không thích luôn bị vây quanh bởi một lũ đồng dâm, đám diễn viên hạng hai khiến người ta sởn gai ốc và những nhạc công say tuý luý biến tôi thành người tham gia cuộc thi giải câu đố. Tôi muốn được ngồi nhà hoặc ngồi yên lặng với cô ở một quán ăn nào đó mà không phải hôn hàng tá người tôi không biết, và không muốn biết, nó làm tôi thấy lạc lõng”

“Anh làm tôi phát ốm! Anh thật sự làm tôi phát ốm.” Lúc này Barbara đã hạ giọng. “Đầu tiên tôi cứ nghĩ anh là người chưa từng có cơ hội thoát khỏi xiềng xích. Bây giờ thì tôi nghi ngờ; tôi rất nghi ngờ. Tôi bắt đầu nghi ngờ khi lần đầu tiên chúng ta nói chuyện về chính trị. Tôi càng nghi ngờ hơn khi tôi chỉ cho anh những người bạn của tôi. Tôi không nghĩ là anh thích người Do Thái. Tôi nghĩ anh ghét người da đen. Tôi không nghĩ anh thích được sống giữa những người sáng tạo. Tôi nghĩ - tôi nghĩ anh ghen tị với những con người thực sự, những người chân thật, những người không sợ sự thật thà và dám nói và làm điều họ tin tưởng. Tôi nghĩ...”

“Tôi nghĩ cô nói nhiều chuyện nhảm nhí quá đấy,” Alex nói. “Và vì Chúa, hãy cố để cho bà Roosevelt và Adlai Stevenson và Hiệp hội Quốc gia vì sự tiến bộ của người da màu ra ngoài cuộc nói chuyện này. Tôi không thích bọn đồng dâm nữ, dù da trắng hay da đen, Do Thái hay không Do Thái. Tôi không thích lũ đồng dâm nam, dù chúng màu gì và theo tôn giáo nào. Và chắc chắn là tôi không thích những diễn viên hạng ba, những kẻ cứ gào thét và vẫy tay, hoặc những diễn viên hài bẩn thỉu cần một tép giữa những màn pha trò của họ. Tôi không thích...”

“Tôi nhổ toẹt vào những thứ anh không thích. Nhưng tôi không nghĩ là anh thực sự thích tôi. Anh không thích bạn tôi; thì chắc chắn anh không thể thích tôi được. Mặc dù lúc đầu hình như anh cũng khá thích họ. Cái hồi anh đi đá vỏ lon ấy.” Giọng Barbara kéo anh trở lại. “Ý tôi là, khi lần đầu tiên chúng ta ngủ với nhau. Đúng không? Và sau đó tất cả các bạn của tôi đều tốt cả, phải không?” Giọng cô giống như tiếng cào lên kính, cứa vào thần kinh anh.

“Thôi, xin em đừng nổi khùng lên nữa nào, Barbara. Anh nghĩ anh là một thằng đại ngốc không thể đóng kịch suốt bảy ngày trong tuần được. Anh phải có một vài thói quen ngớ ngẩn, cho dù là trong ý nghĩ. Anh xin lỗi vì đã thô lỗ với bạn của em. Nhưng anh đã bình tĩnh lại đôi chút và đã quay lại làm việc. Anh phải kiếm một căn hộ, anh nghĩ thế. Cái khách sạn này bắt đầu khiến anh nhớ đến quá khứ. Thoạt đầu thì buồn cười, nhưng...”

“Em hiểu. Em hoàn toàn hiểu mà, anh yêu.“ Barbara nói một cách khác nghiệt, buồn rầu, đều đều, mỉa mai. “Còn tốt hơn điều em đang nghĩ”. Đây là lời tạm biệt, cảm ơn. Em biết khi nào em sẽ được thanh thản. Em sẽ được thanh thản thật sự. Được thôi, vậy em sẽ để anh về với nàng thơ. Hãy về với bà vợ Amelia quí báu của anh đi và hãy buồn chán cho đến chết.”

“Nhưng anh sẽ không quay lại với Amelia.”

“Vâng, anh yêu ơi, anh sẽ về với Amelia. Cho dù anh có biết hay không, thì anh cũng sẽ quay lại với Amelia thôi. Anh là một ca bệnh cấp tính của tình vợ chồng trói buộc. Đứa trẻ bỏ nhà đi, những đứa trẻ hoảng sợ trước bóng tối, và đứa trẻ sẽ quay trở về với mẹ. Một đứa bé không thích ở ngoài trời trong bóng đêm, đơn độc trong thế giới đầy những kẻ xa lạ độc ác.”

Alex đứng dậy và đi đi lại lại, hai tay chắp sau lưng.

“Anh đã nói là anh không muốn cãi cọ. Nhưng em không công bằng tí nào. Anh không muốn xa em. Anh yêu em. Và anh không muốn thay đổi em. Nhưng anh cũng không thể biến mình thành kẻ đi chơi đêm suốt đời được. Đi nào, em yêu, anh xin lỗi anh là kẻ khốn nạn, đi ngủ thôi em. Muộn rồi, và anh còn một số việc phải hoàn thành vào ngày mai.”

“Anh cứ đi ngủ đi để có thể hoàn thành những công việc quý báu của anh. Em sẽ ngồi đây uống thêm ly nữa và đọc mấy tờ báo. Em còn đang buồn tới mức chưa thể ngủ được.”

Cô quay lưng và bước lại chỗ khay để đồ uống. Alex nhún vai, thở dài và đi vào phòng ngủ. Anh nhìn lại, thấy Barbara vẫn đứng yên mà không rót rượu. Alex lại nhún vai và bắt đầu cởi quần áo. Khi đánh răng xong, anh hé nhìn vào phòng khách. Barbara đang đứng trước cửa sổ. Mấy tờ báo vẫn nằm nguyên trên sàn. Mệt lử vì cuộc cãi cọ và vì tất cả những chuyện khác, anh tắt đèn và lát sau đã ngủ thiếp đi.

Anh thức giấc vì cái cảm giác có một cơ thể ấm áp bên cạnh. Anh đặt tay lên cái hông trần của cô.

“Em không định đánh thức anh,” cô nói nhẹ nhàng. “Em nghĩ em có thể lén đi nhẹ nhàng. Ngủ lại đi, anh yêu.”

“Mấy giờ rồi?”

“Gần bốn giờ. Ôi, Alex, Em xin lỗi vì em đã quá ác ý. Em không công bằng. Mỗi khi cái máu Ailen trong người em bốc lên thì em không thể kiềm chế được.”

Alex quay lại và ôm lấy cô. Anh cảm thấy má cô còn đẫm nước mắt.

“Có lẽ đó là martini,” anh nói. “Có lẽ do chúng ta toàn uống martini.”

Lúc này anh cảm thấy cô mỉm cười.

“Và một số những người bạn kỳ cục hơn của em. Em yêu anh, Alex Barr, ngang với anh yêu em,” cô nói, và tìm môi anh.

Trong bóng tối dịu dàng của chiếc giường, mềm mại ôm lấy thân hình rắn chắc và nóng ấm của Barbara, trong chốc lát Alex đã thoát khỏi tâm trạng cáu giận và buộc tội. Sức nặng của đôi hông Barbara và cái ghì xiết ấm áp của đôi tay cô, bộ ngực rắn chắc và cặp đùi khép chặt mềm mại đã đưa anh ra ngoài thời gian và không gian, rồi đẩy anh vào sự run rẩy ngắn ngủi bất diệt. Sau đó, khi Barbara đã nhẹ nhàng lau sạch người anh, anh ngủ thiếp đi với đầy lòng biết ơn, một tay giữ chặt vú cô như đứa trẻ giữ chặt lấy món đồ chơi ưa thích khi bước vào thế giới đầy đe dọa của những giấc mơ.

Sáng hôm sau khi anh thức giấc thì cô đã đi khỏi, và Alex nhìn cái cơ thể thức tỉnh sảng khoái của anh với vẻ căm ghét; không chỉ là căm ghét, mà còn sợ hãi nữa. Chiếc giường vẫn còn ấm và thơm ngát sự hiện diện của cô. Alex nhớ cô kinh khủng, thèm muốn cô kinh khủng, và, trong một khoảnh khắc, sợ hãi kinh khủng vì đã thèm muốn cô kinh khủng đến thế.

« Lùi
Tiến »