Chẳng có lý do gì để Skipper Henry dành sự yêu mến đặc biệt cho Alex Barr, người không học ở khoa Báo Chí, thậm chí cũng không chính thức đăng ký ở lớp. Nhưng ông già luộm thuộm lỗ mãng ấy hình như đã tìm thấy điều gì đó đặc biệt ở Alex mà không có ở những sinh viên khác trong lớp. Trong những buổi đi lấy tin thường kỳ, giáo sư Henry thường gửi học trò của ông tới tòa án và tới Nghị viện Bang, tới các cuộc thi đấu thể thao và những chuyến đi dặc biệt tới nhà thương điên và nhà tù. Ông không giảng, vì các bài giảng tự nó diễn ra, nhưng bắt họ viết các báo cáo trong những chuyến đi khác nhau và sau đó chọn ngày thứ ba để in các câu chuyện thành những bài báo; để phân tích chúng, thường là khá thô lỗ.
Thỉnh thoảng cũng có một đề nghị nào đó, nói chung là đặc sắc, được chọn để khen ngợi, và sau một thời gian ngắn, những kết quả của các nỗ lực của Alex Barr càng ngày càng hay lọt vào mắt xanh của ông. Alex đã có bước tiến nhanh với thử nghiệm đầu tiên của anh trong việc viết lại những tình tiết trong Kinh Thánh. Anh đã chỉ trích một cách trẻ trung cay độc Abraham và Isaac; anh còn là người xã hội cực đoan hơn đối với Esau và quyền thừa kế của ông ta.
“Cậu có văn phong hay đấy,” Skipper Henry nói. “Cậu viết nhanh như con chó tuột xích vậy. Có lẽ cậu có trí tưởng tượng dồi dào quá mức cho việc báo cáo chân phương. Có lẽ cậu phải chuyển sang ngành quảng cáo, viết truyện ngắn hoặc thậm chí viết tiểu thuyết. Cậu đã thử viết truyện viễn tưởng chưa?”
“Một vài lần. Tiểu luận. Em đã viết nhại lại Sanctuary[24] cho Lit. Khi em là sinh viên năm thứ nhất, và rất ngông nghênh, em đã viết về lễ Giáng sinh trong một nhà chứa.”
“Đã bao giờ cậu vào nhà chứa chưa?”
“Chưa. Em không đủ khả năng để làm điều ấy.”
“Cậu đã viết tiểu luận? Còn gì nữa không?”
“Có, thưa thầy. Có một bài luận em đã viết về cậu anh họ Tom của em, anh ấy vừa lấy vợ, sau khi sống khá tự do phóng túng như một thủy thủ. Lúc đó em đọc khá nhiều truyện của Somerset Maugham, và em nghĩ em là đứa nhạo báng con đại bàng có đôi cánh bị cắt cụt. Và một lần khác - một số truyện ngắn về những trò tiêu khiển của em. Về tác động của một vụ tai nạn gây cụt tay đối với kẻ giết người, hoạ sỹ, nghệ sỹ violon và bác sĩ phẫu thuật. Em nghĩ em đã đánh cắp ý tưởng cho những truyện ngắn đó từ chuyện của Peter B. Kyne đăng trên tờ Cosmopolitant về bốn kẻ trốn chạy đã gặp cùng một kết cục bất ngờ mà họ sẽ gặp nếu họ đối mặt với tòa án ở thành phố của họ. Thầy biết đấy - người Mêhicô bị bắn vào lưng, người Tây Ban Nha bị cảnh sát bóp cổ, người Pháp bị chém đầu trong thang máy - đại loại thế.”
“Mang chúng đến cho tôi,” Skipper Henry nói. “Và tối nay đến nhà tôi uống chút gì đó, chúng ta có thể nói chuyện. Cậu uống được chứ?”
“Không nhiều. Em không đủ tiền mua, và không muốn ăn bám vào những người khác trong nhà.”
“Đó là một thói quen tốt không nên có, nếu cậu còn định trở thành nhà văn. Một nhà báo hạng bét, nếu anh ta có bộ lòng bằng sắt, có thể kéo dài được một lúc, nhưng một nhà văn thực sự sẽ có đủ rắc rối nếu không nhúng đẫm đầu anh ta trong rượu. Bằng cách nào đi nữa cũng phải vượt qua; tôi sẽ tặng cậu một ít rượu nhà nấu lấy. Hãy đánh thật mạnh vào cái món đồ uống ba điểm hai đó.”
“Cảm ơn,” Alex nói. “Một điều duy nhất. Em có hẹn với Fran. Em có thể hoãn lại.”
“Đừng. Hãy mang cô ấy đến. Hãy mang cô ấy đến nếu cậu không phiền về những điều tôi sẽ phải nói về mấy bài viết. Tôi không hề mềm yếu khi phê phán đâu đấy. Một số người trong nghề này cần săn đuổi nó trước khi thu hoạch được nó. Tốt hơn là hãy bỏ đôi giày dự trữ”.
[24] Sanctuary: Điện thờ.