Quan hệ giữa Alex và Amelia đã tiến tới mức ôm ấp nhau trên chiếc xe thường đỗ với sự cho phép của hai bậc phụ huynh ở bên ngoài nhà, đủ gần tổng hành dinh để tránh mối đe dọa từ bọn hiếp dâm và giết người vẫn thường lảng vảng trong đêm, đủ sát để Amelia kêu cứu nếu cái vụng về non nớt của Alex trở thành sự cưỡng bức nặng nề sự trong trắng của Amelia.
Thực ra, Alex không đòi hỏi nhiều. Ký ức về mối quan hệ thời sinh viên với Franny Mayfield ngăn anh không đi đến tận cùng với Amelia, mặc dù việc ôm ấp đã nhanh chóng tăng đến chỗ vuốt ve và vuốt ve một cách điên rồ tới sự thâm nhập ngắn ngủi. Amelia còn hơn cả mức sẵn lòng, khi khoảnh khắc thèm muốn trở nên không thể chịu đựng nổi, và Alex vui thích được chạm vào những ngón tay thành thạo đã biến anh thành chiếc khăn tay được sản xuất vội. Họ đã được ngầm đính hôn với nhau; kẻ tình địch đầu bóng mượt đẹp trai của Alex, gã Tin Lành mà Walker Macmillian rất ghét đã biến mất từ lâu. Amelia không còn hẹn hò ai khác. Nhưng Alex, với sự bồn chồn mà anh không thể biện hộ và cũng không thể hiểu, thỉnh thoảng vẫn có những đêm lẻn trốn mối tình thực sự để tìm kiếm sự giải thoát thanh khiết cái ham muốn đê hèn thuần tuý nhất.
Những cuộc tình trần tục được cung cấp trên ghế trước chiếc ô tô của anh, trên chiếc khăn trải trong công viên Rock Creek, hoặc, rất hiếm khi, ở nhà anh, bởi một công chức chính phủ rắn chắc, da đen, cuồng dâm, mặt nhọn có tên là Harriet, cô ả thường rung lên như dây đàn với mỗi cái chạm khẽ nhất và thở hổn hển ngay cả khi nghe thấy một bài hát hơi gợi tình chút ít. Harriet rên rỉ, quằn quại, cắn cấu, kêu “a a” nếu Alex sờ chỗ này, và “ôi ôi” nếu anh sờ chỗ kia. Thậm chí Harriet chẳng đòi xem phim lẫn quà tặng, chẳng đòi rượu lẫn vũ hội và những cuộc hẹn hò chính thức để đền đáp lại quyền được đến với cái cơ thể bốc lửa của cô. Ả có tài nằm được ở những xó xỉnh kỳ lạ nhất, để tạo ra tư thế thuận tiện nhất, xứng đáng là một diễn viên uốn dẻo nhà nghề, và tiếng kêu của ả khi thỏa mãn thì rõ nét và nhịp nhàng như tiếng trống đánh, cả mưa, tuyết lẫn sự nguyền rủa đều không làm Harriet sai lượt hẹn đã định, mục đích cơ bản của ả. Ả không giới hạn sự chú ý của mình ở Alex; ả là người đàn bà của bất kỳ người đàn ông nào dưới bất kỳ điều kiện nào. Chỉ đơn thuần là ả hài lòng nghe giọng của Alex trên điện thoại, và xoay xở tới ngay khi anh vẫy tay, nhanh chóng, thắt lưng đã cởi sẵn.
Alex có cảm giác hả hê trong cuộc sống hai mặt của anh - không thật sự là mặc cảm tội lỗi - mà đúng hơn là cảm giác độc ác gần như thanh nhã trong sự nô lệ thú vật của anh bên ngoài sự âu yếm đúng quy tắc của Amelia. Anh đã đọc được một câu thành ngữ ở đâu đó trong một cuốn tiểu thuyết Anh thế kỷ mười tám - Nàng là để cho hôn nhân - và đó đúng là cái anh cảm nhận về Amelia. Cô là để dành cho hôn nhân, mặc dù đến giờ anh biết rằng cô không còn trinh trắng nữa.
Amelia đã thật thà thú nhận điều này vào một tối sau khi xem phim về, họ đỗ xe và cơn thèm khát của Alex đã lên tới cực điểm, hệt như mùi vị ham muốn cũng tỏa ra từ làn môi mở hé của Amelia. Họ đã âu yếm nhau nồng nàn, ướt át, và cơ thể họ quấn vào nhau. Quần Alex đã bật hết cúc; váy Amelia bị cuộn ra phía sau từ lúc nào. Áo cô đã tung hết khuy tới tận eo, nịt ngực tuột khóa để lộ đôi bầu vú trắng mờ trong bóng tối.
“Anh có thể nếu anh muốn, Alex yêu dấu,” cô thì thầm. “Em muốn anh. Xin anh, xin anh, em muốn anh mà.”
“Không. Không” Alex đột ngột rụt tay khỏi người cô. “Anh sẽ không. Anh sẽ không... cho đến khi chúng mình cưới nhau. Anh không muốn bắt đầu với ký ức đầy rẫy những đệm ghế xe và những căn phòng cho thuê.”
“Em... trước đây em đã từng. Đây không phải là lần đầu. Nó sẽ không làm... sẽ không đau đâu - em yêu anh, Alex. Em không muốn đợi đến khi cưới.” Amelia khàn khàn van vỉ.
Alex ngồi thẳng lên sau tay lái ô tô và bắt đầu cài khuy quần. Anh kéo váy của Amelia phủ lên cặp đùi trắng muốt của cô, và châm hai điếu thuốc. Cô hút, điếu thuốc gục xuống ủ rũ từ môi cô, trong khi cô cài lại móc áo nịt và áo sơmi.
Alex lạnh lùng chằm chằm về phía trước qua tay lái.
“Ai? Jimmy phải không?”
“Vâng.” Giọng Amelia lí nhí. “Jimmy”.
“Ai nữa?”
“Không. Không hoàn toàn. Sau đó là một người khác?”
“Một thằng khác khác? Cái thằng mà cha cô ghét ấy à? Thằng Tin Lành?”
“Không, không phải anh ấy. Một người nhiều tuổi hơn. Anh không biết hắn đâu. Em nghĩ em đã rất yêu hắn. Em... em muốn lấy hắn. Chúng em đi với nhau trong gần một năm. Cuối cùng em nhận ra là hắn chỉ lợi dụng em thôi. Hắn, tên hắn là Harry...”
“Tôi không muốn biết thằng đó tên là gì,” Alex nói. “Nhưng tôi muốn giết nó, thằng chó đẻ.”
“Hắn... là thần tượng của các cô gái trong trường. Em... em thấy điều đó hơi buồn cười, hắn đã làm tình với bao nhiêu cô gái. Một lần em đã nghe mấy người bạn cười cợt về chuyện đó khi bọn em tới căn hộ của một trong những bạn bè của hắn.”
“Nhiều người biết về chuyện đó thế kia à? Nhiều người dính líu vào chuyện này lắm phải không?”
“Em cho là thế. Bọn em... bọn em đã hẹn nhau nhiều lần... bọn em đã đi đến nhiều chỗ cùng với nhau...”
“Những chỗ loại nào?”
Amelia lắc đầu. Thậm chí trong bóng tối Alex cũng có thể thấy ánh nước mắt lấp loáng.
“Trong căn hộ của hắn. Căn hộ của người bạn thân nhất của hắn. Một lần... sau trận bóng đá ở Baltimore... một khách sạn. Một môten thì đúng hơn.”
Alex cắn chặt môi. Anh ném điếu thuốc đi và châm điếu khác, lần này không mời Amelia.
“Và cô muốn cưới hắn?”
“Em yêu hắn rất nhiều... hay ít ra em nghĩ là mình yêu hắn rất nhiều. Em cũng nghĩ là... Em nghĩ là em có thai. Em đã nói với hắn.” Giọng Amelia vỡ òa ra nức nở. “Em nói với hắn là em có thai. Em hỏi hắn xem liệu có thể làm đám cưới - hắn đã có việc làm ổn định - và rồi hắn cười phá lên... Hắn... hắn... Hắn cười và hỏi làm sao em dám chắc hắn là cha đứa bé, rằng hắn biết em đã ngủ với một nửa số con trai trong trường, và rằng... rằng dù sao đi nữa hắn cũng không định cưới ai cả.”
“Thằng chó đẻ, Thằng chó đẻ bẩn thỉu”.
“Em đã định tự tử. Em đã mua một đống thuốc. Em đã nghĩ đến chuyện nhảy xuống sông. Em đã định lao đầu vào ôtô. Em đã định cắt mạch máu. Em...” rồi Amelia cười nửa như cuồng loạn. “Em không thể quyết định được mình sẽ tự tử như thế nào, vì thế em không tự tử nữa và rồi... rồi em bình tĩnh trở lại. Có thể em có thai, mà cũng có thể em chỉ bị chậm tháng do tưởng tượng, lo lắng hoặc cái gì đó. Dù sao đi nữa thì em cũng không có mang và em đã vui mừng khủng khiếp khi thấy mình đã không tự tử.”
“Cô có gặp lại hắn ta không?”
“Có. Một vài lần.”
“Cô... cô lại để hắn ve vuốt? Cô...?”
Amelia nói lí nhí.
“Vâng. Dường như em không thể chống đỡ được. Nhưng sau lần đó mọi chuyện hình như quá khủng khiếp, nhơ nhớp và sa đọa. Và rồi em gặp Jimmy.”
“Và lập tức lên giường với Jimmy?”
“Không. Không thực sự là ngay lập tức. Bọn em đã có nhiều kỷ niệm vui. Anh ấy... Jimmy phần nào đã làm dịu đi vết thương do Harry gây ra. Bọn em đã đi xem bóng đá, đi nhảy, xem phim, picnic và nhiều thứ khác và tất nhiên khi anh ấy muốn hôn em thì em đã chấp nhận. Và... anh biết là như thế nào rồi.”
“Phải,” Alex nói một cách độc ác. “Chắc chắn tôi biết là như thế nào rồi.”
“Vâng, khi anh ta muốn thì em đã cho phép. Em không yêu Jimmy nhưng em thích anh ấy. Vì em thích anh, có lẽ anh cũng biết rồi,” lúc này thì Amelia chẳng còn giữ gìn nữa . “Em thích cái đó. Em thích làm cái đó. Em muốn làm cái đó với anh. Nhưng em không nghĩ là anh còn muốn em nữa sau khi em đã kể cho anh nghe mọi chuyện. Đàn ông - đàn ông không thích con gái nói thật. Họ muốn bị lừa mặc dù họ biết là họ đang bị lừa.”
Alex châm một điếu thuốc nữa, và đưa nó cho Amelia. Anh vỗ nhẹ lên đầu gối cô, ngồi sát lại gần cô và hôn lên đôi má nóng bừng. Anh có thể thấy vị mặn.
“Anh yêu em, Amelia,” anh nói “Anh yêu em, và anh vẫn... anh muốn cưới em. Anh không bận tâm về gã kia - cái gã đầu tiên ấy, thật đấy. Chuyện đó có thể xảy ra với bất kỳ cô gái nào. Nhưng anh đau lòng khi nghĩ rằng bạn anh... rằng Jim, lại vứt bỏ em, như một...”
“Cái gì?” Amelia nói xen vào. “Vứt bỏ em như cái gì?”
Giọng tưng tửng, Alex nói:
“Như một cái phiếu ăn. Một món đồ tốt. Ăn và làm tình miễn phí. Thật sự anh không cho rằng đó là sự tổn thương cuối cùng - nhưng nó hạ thấp em, và nó hạ thấp anh.”
Giọng Amelia cứng cỏi kiểu trẻ con
“Có lẽ anh không lợi dụng đặc quyền làm tình. Nhưng em không thấy anh trở lại với những bữa cơm miễn phí.”
“Anh nghĩ là anh đáng phải làm thế.” Anh cắn miệng.
“Không, thực sự không đáng đâu. Em thật tồi tệ. Em đã tự lao vào vòng tay anh. Và cả gia đình đã cố ép em với anh. Ba em làm bất cứ điều gì để thoát khỏi Timothy. Ông ấy phần nào lớn lên trong sự căm ghét người Tin Lành còn hơn cả người Do Thái nữa. Không, anh đã rất đúng, và em rất tiếc là đã ném tất cả vào anh một lúc. Nhưng em yêu anh, Alex. Em thật sự yêu anh - như một người đàn bà, chứ không phải như một cô gái hư hỏng, và em nghĩ anh phải được biết mọi chuyện về em trước khi chúng ta đi xa hơn. Hoặc hãy bắt tay nhau và trở thành bạn bè. Ít ra là em với anh sẽ không còn lý do gì để đau đớn vì nhau nữa.”
“Anh không muốn bắt tay em để trở thành bạn bè. Anh không muốn đau đớn vì nhau. Anh muốn tiếp tục yêu em. Anh muốn yêu em suốt đời. Anh cóc cần biết về những kẻ khác.“ Alex cười cụt ngủn. ”Thực sự anh không hiểu tại sao mọi người lại cứ nhặng xị lên về trinh tiết của đàn bà và nghĩ đó là sự trừng phạt đối với đức ông chồng trác táng. Anh sẽ không gọi mình là cây phong lữ đỏ nếu em muốn biết sự thật.”
Amelia nhẹ nhàng ngửa mặt lên đón cái hôn. Cô nhanh nhẹn ra khỏi xe, sửa lại áo váy, vuốt lại mớ tóc rối. Alex cũng chui ra và quàng tay qua người cô khi họ bước trên lối đi lát đá.
“Tối mai anh sẽ nói chuyện với ba em,” anh nói chậm rãi. “Chúng ta sẽ cưới nhau vào mùa thu này - sau khi đi Chapel Hill để dự vũ hội - sau khi anh được tăng lương. Mà thậm chí còn sớm hơn nếu anh có thể thu xếp được. Anh rất mừng là em kể cho anh nghe hết những chuyện đó. Anh muốn được biết cái mà giờ đây anh đã biết. Anh muốn chúng ta bắt đầu tất cả một cách rõ ràng; mới mẻ, trong sạch, nhưng quan trọng nhất là rõ ràng. Trong đời anh đã gặp nhiều sự mù mờ khó chịu.”
Amelia quay sang và hôn anh, cô áp người vào anh khi đứng trên hiên nhà tối. Đôi môi cô vẫn có cái vẻ trơ tráo. Rồi cô bật điện, và mở khóa cửa.
“Em không biết liệu có còn ai giống như anh không,” cô nói. “Chúc ngủ ngon, anh yêu.”
“Chúc ngủ ngon.” Alex quay lại và rảo bước về phía chiếc xe, gót giày gõ lách cách trên mặt đường. Miệng anh có vị của người đàn bà khêu gợi. Phía dưới thắt lưng anh đau nhức, cảm giác lạ lùng của sự hả hê đồi bại tràn ngập trí óc anh. Anh cảm thấy thư thái, tự do và có chút ít men say. Cảm giác của một người đàn ông. Cảm giác của một người đàn ông từng trải - một người đàn ông mà những quy ước của giới tư sản không là gì cả. Anh đã phô trương những quy ước. Anh sẽ cưới một người đàn bà ô uế, nhưng bản thân anh sẽ không làm ô uế cô ta thêm nữa.
Anh lái xe đến Hot Shoppe và vào bốt điện thoại.
“Chào,” anh nói. “Harriet đấy à?” Một giọng ngái ngủ lẩm bẩm trả lời.
“Anh xin lỗi đã đánh thức em. Nhưng chưa muộn lắm, và anh nghĩ có lẽ...?”
Giọng nói ở đầu dây bên kia nhanh chóng mất vẻ ngái ngủ.
“Được rồi. Mười phút nữa anh sẽ đón em ở cửa.” Anh nhếch mép cười. “Đừng có mặc nhiều quần áo quá. Em sẽ lại phải cởi chúng ra thôi.”
Anh gác máy, và lại thấy tâm hồn hứng khởi. Anh không có tội với bất kỳ ai. Anh không ngoại tình. Anh không bội tín. Đột nhiên anh cảm thấy đói cồn cào. Còn vừa đủ thời gian để ăn một miếng săng uých thịt lợn nướng và một chai bia trước khi đón Harriets đang đứng đợi một cách tin cậy trong bóng tối ở trước căn hộ của ả. Người bạn cùng nhà chết tiệt. Anh phải lén đưa cô về chỗ anh. Trên đệm xe còn lưu lại quá nhiều hơi hướm cái cơ thể đầy dục vọng của Amelia. Mặt khác, anh đã mệt mỏi khủng khiếp vì những cuộc làm tình trên đệm ghế ô tô.