Họ vừa dạo phố vừa mua sắm linh tinh. Alex mua vài món hàng rong bằng da chạm trổ tuyệt đẹp mà anh không biết dùng làm gì, một con dao săn trông rất nguy hiểm mà anh không cần, ướm thử mấy đôi ủng mà anh không cần, và đánh lui đám đông chào mời anh mua một vài trajes corto mà chắc chắn anh cũng không cần nốt.
“Nhưng trông anh sẽ rất tuyệt vời khi mang chúng,” Barbara nói. “Em đã một vài lần mặc tientas...” cô đập đập tay vào miệng. “Em quên mất, quên mất rồi, bọn em được mời tới finca ganaderia của Juan Mendoza, cho những tienta ngày Chủ nhật. Ganaderia là trang trại nuôi bò, còn tienta là...”
Alex véo mũi cô.
“Anh biết ganaderia là cái gì. Còn tienta là nơi họ thử lòng dũng cảm của những chú bò con vì tính hiếu chiến của casta bắt nguồn từ đằng mẹ. Em không nhớ anh là chuyên gia về bò tót trong gia đình à? Với một cô gái mới sống ở Tây Ban Nha một hai tuần thì chắc chắn em đã đến những sàn nhảy flamenco thực sự. Tại sao em không thử nói chuyện với anh bẳng tiếng Anh? Anh cũng hiểu mà.”
“Gã kiêu căng đáng ghét của em ơi,” Barbara nói không ác. ý. “Tại sao anh luôn cố ăn trộm những món đồ chơi của em?”
Alex lắc đầu.
“Anh không muốn ăn trộm đồ chơi của em. Nhưng anh hơi buồn cười là làm sao các quý bà hoàn mỹ lại trở thành người Tây Ban Nha sau hai tuần sống ở đất nước bò tót, hoặc thành người Italia khi họ mới sống có bảy ngày ở Rome và một lần nghỉ cuối tuần ở Capri. Anh cuộc là khi quay về Mỹ Amelia sẽ chẳng nói gì ngoài tiếng La Mã thuần túy.”
“Cô ta đang ở Italia? Anh có tin của cô ta à?”
“Anh không có tin. Nhưng những hóa đơn mới đây nhất được gửi từ Florence, mà anh chắc cô ấy mãi mãi sẽ gọi là Firenze.”
“Cuối cùng thì anh sẽ đối xử với vợ như thế nào?”
“Anh không biết. Điều đó phụ thuộc nhiều vào em.”
Lúc này đến lượt Barbara lắc đầu.
“Đừng nhắc đến cô ta. Chúng ta đang ở Tây Ban Nha, và chúng ta đang vui, kệ xác cô ta. Em không muốn nghĩ đến cô ta. Anh có muốn tới chỗ thử bê ấy không? Rất vui, em nói thật đấy. Một ngày hội lớn - nhiều phụ nữ đẹp, rượu và thức ăn ngon.”
“Chắc chắn rồi.” Alex mỉm cười với vẻ náo nức trẻ con trong mắt cô. “Đã lâu rồi anh chưa đến đó. Từ cái hồi ở Mehico với Ben Lea.”
Lúc này họ đang ngồi trong quán cà phê, gọi manzanilla và tapas cigalas và ôliu, anchovi và mực xào, giăm bông và pho mát.
“Em chưa được thấy nhiều,” Barbara vừa nói buồn bã, vừa nhai một con tôm lớn. “Em nghĩ đó là lý do tại sao em hay khoe mẽ khi gặp cái gì đó mới mẻ. Thậm chí em chưa được xem một trận đấu bò, huống hồ là tienta. Ngoài việc mua vui ra thì thực chất nó nhằm mục đích gì?”
“Nó hầu như là lý do bào chữa cho việc uống say mềm,” Alex nói. “Một bữa tiệc lớn trong nhà. Nhưng ý định cơ bản là người ta thử lòng can đảm của những becerro hai năm tuổi. Người ta bắt những con bê cả đực và cái chống lại một picador[39] cưỡi ngựa để xem chúng đánh trả được bao nhiêu lần. Những con bê cái dũng cảm vẫn lao vào tấn công con ngựa bất chấp vết thương do ngọn giáo sắt được chọn riêng ra để nuôi thành bò giống. Còn những con hoảng sợ thì trở thành món thịt bê ngoài chợ.”
“Thế còn những con bê đực thì sao?”
“Chúng cũng nhận một nhát giáo. Sự khác nhau là trong khi người ta phủ áo choàng lên con bò, để cho vui, sau khi picador đã đâm nó, thì người ta không phủ áo choàng lên những con bê đực. Chúng không được trông thấy cái áo choàng cho đến khoảnh khắc nổi tiếng của sự thật, cái ngày chúng sẽ chết khi được bốn tuổi, và đi tới cái chết một cách trinh nguyên. Những con ngựa chiến dũng cảm trở lại bãi cỏ để chuẩn bị cho cái chết. Những con nhút nhát ngay lập tức trở thành món bít tết.”
“Nghe có vẻ thật khó hiểu. Thế anh biết gì về lòng dũng cảm truyền qua bò mẹ?”
“Anh không biết. Anh chỉ biết những điều người ta kể lại thôi. Cái ganaderia ấy ở đâu?”
“Không xa lắm. Đi mất khoảng ba mươi phút. Em quên mất tên chỗ ấy rồi. Nhưng khoảng trưa Chủ nhật Juanillo sẽ đưa xe của anh ấy cho chúng ta, nếu anh không phản đối.”
“Anh rất hài lòng,” Alex nói. “Em biết gì về anh chàng Juanillo đó?”
“Chỉ sơ sơ thôi. Anh ấy dễ thương. Em gặp anh ấy vài lần cùng với một số người ở một buổi flamenco nào đó. Anh ấy có đưa em đi ăn tối một hai lần.”
“Thế anh ta làm gì với vợ khi anh ta đưa em đi ăn tối?”
“Vợ?” Phản ứng của Barbara hoàn toàn chân thực.
“Vợ. Tất cả bọn họ đều có vợ. Nhưng anh không nghĩ là em sẽ gặp được cô ta vào ngày Chủ nhật. Theo qui tắc, các bà vợ không được mời đến tienta. Chỉ có những Americana, Francesa và Inglesa xinh đẹp và những người hiếu kỳ khác như các nhà văn và diễn viên điện ảnh được mời đến tienta. Như anh đã nói. Tây Ban Nha là một đất nước rất khó hiểu.”
“Anh ấy chưa bao giờ nhắc đến bà vợ nào cả,” Barbara trầm ngâm nói.
“Anh ta sẽ không nhắc đến đâu. Đấy là thói quen cũ của người Ả rập đã mất đi sau khoảng tám thế kỷ thống trị của người Morơ. Cái xứ Andaluz này không phải châu Âu, em yêu ạ. Đây là châu Phi. Châu Âu đã ngừng lại ở dãy Pyrênê. Nhiều người vẫn chưa nhận thức được rằng Tây Ban Nha là người Morơ. Bất kể cái gì bắt đầu với el hoặc al, từ algebra đến alfalfa và Alhambra đều là tiếng Ả rập. Cái con sông bẩn thỉu hấp dẫn đó, nơi các Bobadilla nuôi trứng cá, thực ra không phải là Guadalquivir, mà là Wadi al Kebir”.
“Đôi khi anh làm em thấy mình thật ngu ngốc,” Barbara nói không có vẻ gì là tức giận. “Anh là một con lừa thông thái, anh biết không? Anh làm em thấy xấu hổ quá.”
“Anh không mong được là con lừa thông thái,” Alex nói. “Anh là nhà văn. Cũng như em là diễn viên, cả hai chúng ta đều là những miếng giăm bông. Em chỉ làm theo màu sắc bề ngoài của một đất nước, một hoàn cảnh hay một nhóm người như con tắc kè thay đổi màu da. Cái của em là bề nổi - món giăm bông Smithfield. Còn anh gắn mối liên hệ của mình với hoàn cảnh, và lưu giữ chúng không ngừng. Điều đó biến anh thành món giăm bông Serrano. Anh được ướp trong tuyết, sau khi bị chặt ra khỏi con lợn, trước khi trở nên vừa miệng người ăn. Nhưng rốt cuộc thì cả hai ta đều là những miếng giăm bông. Và anh có thể dễ dàng nói for fin hay au fond, nếu anh định khoe mẽ.”
Barbara lè lưỡi ra với anh.
“Chúng mình về khách sạn đi và anh đừng có làm con lừa thông thái nữa,“ cô nói. “Em không muốn ăn trưa. Có nhiều tapas quá rồi. Cái em muốn là được chợp mắt một lát trong căn phòng tối mát mẻ.”
“Ý định của em thật là tuyệt, nếu thật sự nó không chỉ là ý định,” Alex nói và gọi tính tiền.
[39] Picador: Người đấu bò.