Thực sự Alex Barr chỉ nhớ đứa trẻ. Mới đây anh đã xem tấm ảnh chụp nhanh của Penny Lawrence. Nhưng không hiểu sao ấn tượng về một đứa bé vẫn dai dẳng - một bé gái nhỏ với đôi chân bụ bẫm vẫn trèo lên lòng, bám lấy đầu gối và gọi anh là bác Alex.
Còn đây là một cô gái cao lớn, thân hình như chiếc thuyền đua, mớ tóc quăn đen nhánh, đôi mắt xanh to với hàng lông mi đen, và đường cong nhô cao trên gò má khiến anh nhớ đến Hepburn hồi còn trẻ. Cái miệng đầy đặn dịu dàng và mềm mại. Cô bé vẫn có nước da nâu rám, và cặp mắt tương phản với nước da khiến người ta sửng sốt vì vẻ linh hoạt của chúng.
“Mời bác vào, bác Alex,” cô bé mỉm cười và hôn khẽ lên má anh. “Hoa hồng đẹp thật. Lâu lắm rồi cháu mới gặp bác.”
“Trời đất,” Alex nói khi bước vào phòng. “Đây không thể là bé Penny của tôi được - không thể là bé Penny mà tôi vẫn thường phát vào đít và dẫn đi vườn bách thú. Không thể là bé Penny tôi đã dẫn đi xem thuỷ cung. Không phải là bé Penny mà tôi vẫn thường đọc cho nghe... Chúa ơi.”
“Cháu đã quá tuổi lên mười từ lâu rồi,” cô gái nói. “Mà con người thì rất dễ thay đổi. Mặc dù trông bác chẳng khác mấy. Tóc bạc đi chút ít - có lẽ trông lại đẹp trai hơn. Mẹ này, bác ấy mang đến cả một cánh đồng hoa. Cháu rất vui được gặp bác sau chừng ấy năm, bác Alex. Bác ngồi xuống đi cho đỡ mỏi chân.”
Alex đưa mắt nhìn khắp phòng. Anh gần như đã quên mất hai bức tường đầy sách, cái lò sưởi nhỏ, nhưng bức tường màu xanh sáng, những đồ đạc xoàng xĩnh tiện lợi. Sở thích của Dinah vẫn là màu xanh và màu vàng. Chiếc ghế thoải mái màu vàng; thảm trải sàn màu da cam, nhưng chiếc sofa mới được bọc da màu đen. Đây là căn phòng ngày xưa đã làm anh nguôi dịu; cái ghế để chân cũ vẫn kia, vẫn lõm xuống một cách tiện lợi. Đồ gỗ được lau chùi bóng loáng; những tấm rèm cửa màu lục nhạt mới và diêm dúa. Một chiếc bình bằng bạc hiện đại - một món đồ đáng yêu - anh nhớ đến chiếc bình cũng như hai tượng vũ nữ bằng ngà voi Trung Quốc anh không thể chịu đựng được khi đi dạo ngày Chủ nhật. Trong tủ buýp phê, anh nhớ, có bộ dàn hifi và chiếc radio.
Dinah Lawrence bước vào phòng, tay mang chiếc khay bạc để rượu martini, cô đặt khay lên mặt tủ rồi siết chặt cả hai tay Alex. Anh đứng lên, ôm ghì lấy vai và hôn vào hai má cô.
“Những cái lô cuộn tóc đâu rồi?” Anh hỏi. “Và thực sự thì em thế nào, hả Di? Em kiếm đâu ra cô con gái này thế?”
“Uống trước đã. Trông anh khỏe đấy, Alex, nhưng hơi mệt mỏi.”
“Còn em trông thật tuyệt, và chả mệt mỏi tí nào. Em xinh lắm.”
Trông Dinah Lawrence rất đẹp. Mái tóc bạch kim, rũ xuống phất phơ một bên trán. Đôi mắt màu xanh xám trong sáng, và màu xám lại làm cô trẻ trung một cách đáng ngạc nhiên.
Alex Barr chìa tay ra chạm vào mái tóc cô.
“Ồ, thế đấy. Tóc anh đã muối tiêu rồi. Anh sẽ không nói rằng một đêm với em làm nó bạc thêm, nhưng người làm đầu thì có. Anh đã khá chán những sợi tóc bạc và anh không thể mong thấy chúng đen hết trở lại được. Em có thích thế không?”
“Rất thích. Xóa bỏ đi dấu tích của tuổi tác, nếu đó là điều lịch sự để nói với một quý bà. Và nếu anh có thể làm nó đen trở lại, anh và Penny có thể thành một cặp sinh đôi.” Anh nhìn cô từ đầu đến chân, để ý cái dáng thanh mảnh trong chiếc áo mặc nhà bằng lụa bóng màu xanh bó chặt lấy eo. Anh vỗ mạnh vào hông cô.
“Em đã làm được điều gì đó,” anh nói. “Em đã giảm được một hai cân ở đây và ở kia.”
“Suốt hè vừa rồi em bơi khá nhiều. Vài lần đi mát xa. Anh ngồi đi, và kể cho em xem anh thế nào.”
“Chẳng có gì nhiều để kể. Amelia đang ở châu Âu, và anh nghe đồn là cô ấy đi Viễn Đông. Anh chẳng được tin gì từ cô ấy. Anh đã đi khỏi thành phố một thời gian...”
“Em cũng nghe nói vậy.” Giọng Dinah khô khốc.
“… dù sao đi nữa, anh cũng đang trở lại với công việc - công việc khó khăn. Anh đang viết một cuốn truyện mà anh đã quên tiệt, và một hai truyện dài kỳ, em biết đấy.” Alex khoát tay. “Lại còn đoạn mở đầu tối thiểu nhất của một vở kịch... anh không thể làm việc được trong căn hộ trống trải đó. Vì thế anh nghĩ ngày mai anh sẽ về Jersey, dọn dẹp cho sạch sẽ và chuẩn bị làm việc cần cù. Nói gì với em nữa bây giờ.” Anh giơ một ngón tay. “Mà sao sáng mai em và con bé không đi chơi với anh sau bữa sáng? Em chưa bao giờ đến đó, và vào thời gian này trong năm ở đó rất đẹp. Lá cây rụng và đêm bắt đầu có sương. Không có người giúp việc trong nhà - nhưng có kha khá đồ ăn trong tủ lạnh và kha khá rượu trong tủ. Chủ nhật chúng ta có thể trở về vào một lúc thích hợp để Penny kịp giờ bay.”
“Nghe thật hấp dẫn. Nhưng em phải hỏi Penny đã.”
“Nó cũng thật hấp dẫn với Penny,” Penny vừa bước trở lại phòng vừa nói. “Nấu ăn ở đây hay ở đấy thì với cháu cũng thế cả. Mẹ ơi, con làm xong salát và các món bày còn lại rồi. Tất cả những gì chúng ta phải làm là thả bít tết vào.”
Alex ngắm cô bé kỹ hơn. Hơi bếp nóng làm má cô ửng đỏ, và đôi mắt xanh lấp lánh. Cô mặc chiếc quần bó màu xanh thắt eo cao - và anh đã đúng khi nghĩ rằng cô đã mất đi vẻ mũm mĩm trẻ con - chắc chắn là cô đã mất đi vẻ mũm mĩm trẻ con.
“Cháu rất muốn xem một nhà văn thực sự làm việc thế nào.” Penny nói. “Nhất là bây giờ khi cháu có một người như thế trong gia đình.”
“Ý cháu định nói gì về một nhà văn trong gia đình?” Alex nhướn mày dò hỏi.
Dinah nhìn cô con gái vẻ không bằng lòng.
“Liệu hồn với cái thói lanh chanh của con,” cô nói. “Em không muốn nói đến chuyện này khi em chưa tin chắc được rằng mình đã có một cuốn truyện thay vì chỉ là một ý tưởng. Nhưng vì cái con bé miệng rộng này đã làm lộ hết chuyện, em đã dành sáu tháng nghỉ phép để xem xem liệu em có thể tìm được cái mà tất cả các tòa báo tin được - đâu đó trong những bản thông báo dối trá có che giấu một cuốn truyện.”
Alex đưa cho cô một điếu thuốc lá, và chìa bao cho Penny. Cô gái lắc đầu.
“Không, cảm ơn bác. Cháu là người thuộc thế hệ Khiếp sợ bệnh ung thư. Tiếp tục đi, mẹ. Mẹ hãy kể về quyển truyện đi.”
“Chắng có gì giống với những thứ mà anh viết đâu, Alex ạ. Chắc em đã không dám thử làm việc này ở tuổi em, sau chừng ấy năm chỉ viết tin cho báo. Nhưng đại diện của anh nghĩ rằng ý tưởng rất thú vị.”
“Anh biết là nó rất thú vị, nếu như Mantell đã thích. Vậy nó viết về cái gì?”
“Một dạng truyện phụ nữ - Eva giữa hàng triệu Adam. Bọn em vẫn chưa nhất trí về đầu đề, nhưng ông Mantell nghĩ cũng có thể chuyển thể nó thành kịch, sau khi chúng em xuất bản. Em thích tiêu đề Cuộc sống của tôi trong căn phòng một người đàn ông hơn. Nhưng Mantell nghĩ nó hơi trần tục quá. Nếu nó hóa ra lại nhiều hư cấu hơn thực tế, thì bọn em sẽ nghĩ tới một đầu đề gì đó gọn gàng đại loại như Ngài Kitty Foyle.”
“Em viết được bao nhiêu rồi?”
“Chưa nhiều lắm. Em mới chỉ bắt đầu nghỉ phép thôi mà. Em không muốn nói nhiều về chuyện này khi chưa biết nó sẽ tiếp diễn ra sao. Anh không phiền chứ?”
“Không hề. Thảo luận về những quyển truyện với một người cũng có những vướng mắc là điều tốt - vì đôi khi người ta có thể giữ lại cho mình nhiều rắc rối chỉ vì không nói to những điều chẳng có liên quan cho một người biết lắng nghe. Em sẽ thấy là Mantell giúp ích được, và nếu có điều gì anh có thể làm được thì em chỉ cần gọi anh một tiếng. Hãy nghĩ đến điều ấy, anh nhớ anh luôn làm chán tai em với những rắc rối trong cốt truyện của anh.”
“Em cũng nhớ lờ mờ một ít. Chắc bây giờ anh đã vượt qua điểm ấy.”
Alex lắc đầu.
“Em đừng tin thế. Anh càng viết dài bao nhiêu, câu chuyện lại càng rắc rối bấy nhiêu, ở lần họp trước, một biên tập viên nói rằng anh đi quá xa ra ngoài, còn một người khác lại bảo anh đi quá sâu vào trong. Hình như khi còn trẻ anh thường gửi thẳng đi những bài vừa viết xong. Bây giờ, sau khi đã viết hàng triệu từ, hình như người ta lại luôn muốn đọc lại.”
“Dù sao thì em cũng không muốn làm anh phát ngán thêm nữa. Penny, pha cho bác Alex một ly nữa và cố làm sao giữ cho bác ấy vui trong khi mẹ nấu nốt bữa tối.”
“Bác biết không, cháu yêu mẹ lắm,” Penny nói. “Cháu yêu mẹ vì mẹ biến mọi thứ thành như chuyện đùa. Cháu tình cờ biết rằng cái ông Mantell ấy nghĩ mẹ cháu sẽ có một cuốn truyện hay; mẹ cháu đã cho cháu xem thư của ông ấy. Bác phải biết là mẹ cháu vừa viết một mạch xong một truyện ngắn nữa. Nhưng mẹ cháu nuôi dạy cháu theo cùng một cách như vậy. Mẹ cháu chỉ hơi phỉnh phờ một chút, và tự nhiên cháu thấy mình đang làm đúng cái mà mẹ cháu muốn cháu làm mà không cần phải quát tháo nhặng xị.”
“Cháu có được mẹ giúp đỡ về mặt tinh thần và hướng dẫn cho những gì mà cháu có thể muốn làm với cuộc đời cháu không? Giờ cháu đã là sinh viên năm cuối rồi, phải không?”
“Vâng. Cháu đã đùa cợt với nhiều ý tưởng và mẹ cháu không cố hướng cháu vào một con đường đặc biệt nào. Cháu đã trải qua hầu hết các giai đoạn, người làm cho cả thế giới tốt hơn, kiếm việc làm ở Liên Hiệp Quốc, đi du lịch và cứu giúp những người dốt nát...”
“Lạy trời đừng có chuyện đó,” Alex lẩm bẩm.
“Nhưng cháu đã thoát khỏi những ý nghĩ đó khá nhanh. Trong năm thứ nhất học đại học, cháu đã có ý nghĩ trở thành luật sư, rồi sau đó trở thành đệ nhất phu nhân của Tổng thống”
“Lạy trời gấp đôi để đừng có chuyện đó.”
“Rồi sau đó cháu muốn thành bác sỹ - bác biết đấy, để tìm ra cách chữa khỏi bệnh ung thư - nhưng thành bác sỹ là cả một hành trình nặng nhọc và hầu hết các bác sỹ nữ mà cháu biết hình như đều vô trùng và đeo kính gọng sừng. Cháu cũng đã nghĩ chút ít về việc nối nghiệp mẹ, và thử viết, nhưng cháu nhanh chóng nhận ra rằng mình không có tài, và như mẹ cháu bảo cháu, trở thành một người viết hay thì khó, còn trở thành một người viết dở thì dễ nhưng thật đáng sợ.”
“Mẹ cháu là người sáng suốt, cũng như là một người viết hay. Thế còn lúc này cháu nghĩ gì? Chắc chắn là cháu rất xinh rồi. Cháu đã bao giờ thử đóng phim hay diễn kịch hoặc đại loại như thế chưa?”
“Có chút ít. Không nhiều lắm. Cháu không cho là cháu tốt về mặt đó. Cháu không đủ nồng nhiệt. Cháu không bị bỏng vì ngọn lửa say mê đó. Cháu lười. Và cháu nghĩ cháu ghét sự buồn bã giả tạo đi cùng với việc luôn luôn phải là một người nào khác, đêm lại đêm trên sàn diễn, ngày lại ngày trước ống kính máy quay phim.”
Alex gật đầu và châm một điếu thuốc. Ly của anh đã cạn, và Penny đi rót thêm. Alex ngắm dáng vẻ uyển chuyển của cô trong chiếc quần bó và thầm nghĩ một cách khó chịu: Vì Chúa, Barr, phải chăng ngươi đang nghĩ quá nhiều đến tất cả những thứ thuộc về xác thịt, thậm chí là của trẻ con?
“Cảm ơn cháu,” anh nói. “Cháu có vẻ là một cô gái rất thông minh đấy. Nhưng cháu phải làm việc gì chứ. Việc gì?”
“Có lẽ bác sẽ cho là cháu thật ngớ ngẩn, bác Alex,” Penny nói và mỉm cười. “Nhưng cháu nghĩ cháu muốn được trở thành người vợ hiền xinh đẹp của một ai đó - một người vợ thông minh. Tất nhiên là cháu cũng cần một người chồng tốt nữa - một người mà cháu có thể ngưỡng mộ như nguyên liệu cho chủ đề này. Cháu không quan tâm lắm đến việc anh ta là ai hoặc anh ta ở đâu. Buồn cười lắm phải không bác?”
“Bác ngạc nhiên đấy. Nghe nó chẳng buồn cười tí nào. Nhưng trước khi tình cờ gặp được anh chàng giỏi giang đó, trừ phi là cháu lấy một bạn trai cùng học đại học, rồi sau đó thì sao?”
“Cháu đã quyết định chọn chuyên đề khoa học, nói chung, với một số khóa học phụ trong ngành quản trị kinh doanh. Bằng cách này cháu có thể kiếm được việc làm khi học xong - trong một phòng thí nghiệm, nhà máy, văn phòng luật, cửa hàng, và chí ít là tạo cho cháu một cuộc sống đàng hoàng để khỏi phụ thuộc vào mẹ.”
Alex mỉm cười với cô gái.
“Bác nghĩ là cháu sáng dạ kinh khủng. Một nửa thế giới này muốn làm cái mà nó không biết phải làm như thế nào, còn nửa kia thì làm cái đó rất tồi. Trong trường cháu có làm việc không – ý bác hỏi là làm việc ngoài giờ ấy?”
Penny lắc đầu, những lọn tóc quăn đen xù lên.
“Không. Mẹ không cho. Mẹ cháu nói trường đại học là nơi để học tập và vui chơi, rằng công việc sẽ bắt đầu đủ sớm và sẽ kéo dài trong suốt quãng đời còn lại của cháu. Vì thế cháu không làm việc, mặc dù cũng có khá nhiều công việc - dọn bàn này, thủ thư này - cháu chỉ học, hẹn hò, đi nhảy... và chỉ thế thôi.”
Alex gật đầu, mạnh và đồng tình.
“Mẹ cháu thực sự là một người phụ nữ hiếm có. Lúc nào đó bác sẽ kể cho cháu nghe tới trường mà không phải để học nghĩa là gì. Chuyện đó đã xảy ra với bác. Bác đã phải vất vả để kiếm miếng ăn tới mức cuộc sống sinh viên thực sự trôi qua lúc nào không biết. Có lẽ bác chỉ kịp học tốt được mỗi khóa học phóng viên.”
Dinah Lawrence bước vào phòng khách.
“Hai người đang nói chuyện gì thế?”
“Cuộc sống,” Alex nói. “Và bít tết. Anh có thể ngửi thấy mùi của nó, và anh cũng có thể dùng nó.”
Họ ngồi quanh chiếc bàn nhỏ có bình hoa bằng bạc cắm những bông hồng của Alex. Đó là bữa ăn mà Alex thích, món cocktail tôm đơn giản, salát với pho mát rôcơpho, thịt bò nướng Idaho, rượu vang đỏ, và sau cùng là cà phê.
“Chúa ơi,” Alex nói. “Đây là bữa ăn thực sự của anh từ nhiều tháng nay. Anh ăn no tròn còn hơn một con rệp.” Anh xoa bụng vẻ khoan khoái. “Anh nghĩ bụng anh đã bắt đầu phệ ra. Và báo cho em biết, đã lâu rồi anh không ngủ trong giường. Thật tuyệt vời, Di. Cảm ơn cả hai mẹ con vì đã mời anh đến nhà.”
“Thật vui khi có người đàn ông trong nhà,“ bà mẹ và cô con gái cùng nói. ”Anh phải đến đây thường xuyên hơn, Alex, như anh vẫn làm thế ngày xưa ấy.
“Nhưng anh sẽ chẳng còn ai để bế nữa,” Alex nói và mỉm cười với Penny. “Giờ nó lớn quá rồi không ngồi vừa lòng tôi nữa.”
“Em có nói thế đâu.” Mẹ của Penny nói. “Và khi vắng Penny anh có thể bế em.”
“Bác có thể bắt đầu ngay bây giờ.” Penny ngáp dài. “Cháu đã thức trước khi trời sáng ở Chicago, và chuyến bay diễn ra sau một ngày học căng thẳng. Chúc cả hai ngủ ngon.”
Cô cúi xuống hôn mẹ, rồi khẽ hôn nhanh lên má Alex.
“Hình như tôi đang quấy rầy mọi người, phải không?”
“Không đâu. Một trong những ưu điểm của Penny là nó và em không thích thú gì cái kiểu mẹ biết điều gì là tốt nhất từ những lời giải thích đầu tiên. Điều duy nhất em cố làm cho nó thấm nhuần là ý thức cơ bản về phép lịch sự và trách nhiệm. Nếu chúng là cái mà người ta thường gọi là ”sự phân biệt“ với bọn con trai khi chúng được 15 tuổi thì có rất ít việc phải làm.”
“Em đã làm một công việc kinh khủng, Di. Nó là một đứa bé xuất sắc, và anh nghĩ, là người hàng đầu. Nó không có vẻ nông cạn như phần lớn bọn trẻ bây giờ. Anh nghĩ thà có một người đàn bà dâm đãng trong gia đình còn hơn là một kẻ đeo kính gọng sừng kinh niên với sáu bằng cấp trong ngành chính trị và một khóa học trần truồng ở Swahili.”
Dinah ngáp và vỗ vỗ miệng.
“Có vẻ như tất cả chúng ta đều sẽ đi ngủ sớm thôi, nếu chúng ta định thực hiện cuộc hành trình tới vùng New Jersey mịt mù đó. Chúng ta sẽ mặc gì, ý em là sau bữa trưa ấy. Quần à?”
“Quần và áo nịt. Có lẽ anh sẽ gặp hai mẹ con ở ”21“ lúc 12.30. Chúng ta có thể ăn một bữa trưa nhanh và không có rượu, và sẽ ở trong thành phố trước khi mặt trời đứng bóng. Anh muốn em nhìn nơi đó dưới ánh sáng ban ngày. Trước đây chưa bao giờ em thấy nơi đó.”
“Vậy là bọn em phải diện thật sang để đến ”21“ ngày mai?”
“Ồ, không. Vải tuýt thôi. Thứ bảy không phải là ngày đeo ngọc trai ở đó. Anh sẽ mặc áo khoác thể thao và quần vải flanen. Bảo Penny mặc đồ gì đó mà nó có thể đi đường được. Chúng ta sẽ thả nó ở sân bay trên đường về nhà.”
“Nghe có lý đấy. Giờ thì xéo đi thôi, cậu bé đáng yêu. Cậu có thể chơi suốt đêm nhưng bác Dinah của cậu thì đã làm việc mệt nhoài suốt tuần, cố tranh đua với một nhà văn.”
Cô tiễn anh ra cửa, hôn anh một cách lãnh đạm và nhẹ nhàng vào má. Alex bước ra phố, tìm taxi. Anh nhếch mép cười chế giễu và gõ gót giày trên góc phố.
“Hình như đêm nay người bị xua đuổi sớm, Barr,” anh nói to khi chiếc taxi đỗ lại. “Mình nghĩ mình có thể ghé vào Toots hoặc The Blue để làm một ly cuối cùng. Quỉ tha ma bắt; ngươi uống nhiều quá đấy, Barr ạ.”
Xe dừng lại, Alex mở cửa. “Phía trên thành phố, góc công viên” anh nói. “Mi sẽ nhận ra chỗ đó nhờ khung cửa sổ không có ánh đèn.”
“Sao kia ạ?” người lái xe nói. “Ông nói lại đi.”
“Xin lỗi,” Alex nói. “Tôi đang nghĩ thành lời. Công viên, góc phố số 79. Và anh để ý xem liệu trên đường chúng ta có thể đi qua quầy báo nào không.”
Vào giường với một chồng báo, Alex nghĩ. Đó là cuộc sống của một kẻ độc thân hạnh phúc ở New York, cảm ơn Chúa vì tờ The Daily News và The Mirror. Chí ít mình cũng có Winchell để được sưởi ấm.
Khi xuống xe, anh nhìn lên trời. Màn đêm mát mẻ với những ngôi sao lạnh lẽo nhấp nháy. Mai có vẻ sẽ là một ngày đẹp trời.