CHỒN MẬT

Lượt đọc: 9183 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 65

Bữa tối không hoàn toàn là một thảm họa. Alex moi ra một ít bắp ngô đông lạnh mà anh đã xoay xở để nướng được mà không cháy nhiều lắm, và với sự trợ giúp của mấy túi sản phẩm vườn nhà đông lạnh, đã sáng chế được một bữa anh mà anh lấy làm tự hào. Món bít tết chỉ hơi cháy một tí bên ngoài, và chỉ hơi xanh cũng như hơi lạnh ở giữa.

Ngọn lửa và bầu không khí thôn quê giá lạnh khiến họ buồn ngủ, họ đi nằm sớm và ngủ dậy muộn vào sáng hôm sau. Khi Dinah và Penny xuống nhà, Alex đang bận rộn và huýt sáo vang vẻ hạnh phúc. Anh đã dọn xong bữa sáng lên bàn.

“Nhìn hôm nay này!” Anh nói và chỉ lên bầu trời mùa thu trong vắt không một gợn mây với ánh nắng vàng rực rỡ. Ánh sáng tràn ngập hành lang đóng kín, và anh đã mở cánh cửa dẫn ra bậc tam cấp lát đá. “Hai mẹ con ngủ thế nào?”

“Như chết,” Dinah Lawrence nói. “Còn cô gái thì thậm chí không cắn em một lần nào. Phải nói đó là nhờ rượu gin và món rượu vang đỏ tuyệt vời ấy. Hôm nay chủ nhân thết món gì trong bữa sáng đây?”

“Đầu tiên là một ly Scotch chua, nếu món ấy làm em hài lòng, tiếp theo là bánh quế và giăm bông cứng của Virginia. Một ít bánh nướng xốp kiểu Anh và một vài thứ hoa quả tươi cũng như đóng hộp. Đó là những món ngon nhất anh có thể làm được trong lúc này.”

“Đưa chúng tôi đến món rượu chua đó,” Dinah nói. “Anh có nghĩ là chúng ta đang làm Penny say không?”

“Quỷ tha ma bắt, anh đã uống rượu ngô trong chén của Dixie khi anh mười lăm tuổi,” Alex nói. “Và nó chẳng khiến anh chậm phát triển tẹo nào. Tất cả chúng ta sẽ kiêng rượu vào ngày mai, hoặc ít nhất là vào thứ ba. Thế nào?”

“Anh có những tài năng thật bất ngờ, Barr ạ,” Dinah nói. “Em biết là anh làm được nhiều việc, nhưng trước đây chưa bao giờ em nghĩ là anh lại làm được việc nội trợ. Em tin rằng anh thật sự mê thích cái trại Hướng đạo sinh này.”

“Anh phải thừa nhận là đúng thế. Hãy cho anh một miếng thịt ngon để xua đi cái đói đang làm mờ mắt anh, hãy bỏ thật nhiều cát vào bát xúp và anh sẽ hạnh phúc như chim trời. Giờ thì đi nào, Di, đây là lúc bắt cái khuôn bánh quế phải làm việc. Còn cháu, Penny, cháu có nhiệm vụ pha cà phê, bác sẽ rán giăm bông.”

Sau bữa sáng và uống xong ly cà phê thứ ba, Alex nói, “Trong khi bác lăng xăng với mấy tờ giấy và đợi hai kẻ lười biếng thức dậy, bác đã nảy ra một ý nghĩ. Penny này, vì mẹ cháu và bác cùng đang viết sách, một công việc buồn tẻ phát ốm, sao cháu không thuyết phục mẹ chuyển đến đây với bác? Chúng ta có đầy đủ người hộ tống, vì Luke sẽ quay lại đây vào ngày mai hoặc ngày kia. Không, đợi chút đã”... Dinah Lawrence mấp máy môi định nói.

“Hãy nghe này. Nó tạo ra cảm hứng. Không tiếng ồn, không điện thoại, một thư viện khủng khiếp để tham khảo - chúng ta sẽ tiến hành công việc nặng nhọc của em trong thư viện để tham khảo, Dinah, một viên thư ký sẵn sàng để sao chép lại, và một người nào đó để trò chuyện khi một ngày làm việc kết thúc. Cũng như một người nào đó để trao đổi về những ý tưởng. Thật cô đơn kinh khủng khi làm việc trong căn nhà ở thành phố, mà còn luôn bị quyến rũ sà vào quán Tim hoặc PJ để uống một ly trong khi đang cần nghiền ngẫm ý tưởng đó. Cháu nghĩ sao hả Pen?”

“Cháu nghĩ đấy là một ý kiến tuyệt vời,” Penny nhìn sang mẹ và nói thản nhiên. “Dù sao đây cũng là quyển sách đầu tiên của mẹ, mà bác Alex thì có nhiều kinh nghiệm, ở đây lại rất yên tĩnh và con nghĩ chắc Luke nấu ăn giỏi hơn lời mô tả của bác Alex nhiều.”

Dinah Lawrence giơ một tay lên.

“Nào, nào,” cô nói. “Một phút thôi. Không kể những hồ nghi về sự đúng mực của em khi chuyển đến sống ở vùng nông thôn với một người đàn ông đã có vợ, thì chưa bao giờ có một ngôi nhà đủ rộng cho hai nhà văn. Em nghĩ chúng ta cứ theo như nếp sống trước đây. Anh viết quyển sách của anh và em viết quyển của em - trong những xó riêng của chúng ta. Chúng ta đã là bạn của nhau từ lâu, Alex. Em thích giữ nó nguyên như thế”.

“Kìa mẹ, nhưng bác Alex chỉ muốn giúp mẹ thôi mà.”

“Thôi đi. Mẹ biết mẹ đang nói về cái gì. Chúng ta sẽ quấy rầy nhau ba ngày, nếu không ít hơn.” Dinah liếc xéo cô con gái.

Alex nhún vai vẻ thất vọng.

“Đó chỉ là một ý kiến thôi mà. Anh nghĩ...”

“Đó là một ý kiến thật tử tế, rộng lượng và hoàn toàn phi thực tế nhưng không đúng chỗ. Penny, con có nhiều đồ đạc hơn mẹ. Sao con không thu dọn các thứ của con vào túi, như thế chúng ta sẽ không phải vội vàng lúc ra sân bay?”

“Vâng,” Penny nói lí nhí.

“Có chuyện gì giữa em và Penny vậy?” Alex hỏi sau khi Penny đã đi khuất.

“Không có gì. Xích mích mẹ con chút ít. Nó sẽ qua thôi. Không sao đâu.”

Alex nhún vai. “Đàn bà,” anh nói “tuổi nào cũng giống nhau.”

Họ đang lái xe chầm chậm trong buổi chiều thu sáng lóa để tới sân bay Newark, thờ thẫn như tất cả mọi người khi kỳ nghỉ cuối tuần đã trôi qua và một người sẽ ra đi để lại những người khác. Alex bật đài, cùng với tiếng lách tách “bây giờ mời quý vị nghe thông báo về một vụ Trân Châu cảng khác,” và bị bối rối bởi hai người đàn bà. Anh tắt đài và lái xe trong sự im lặng.

Hay là mình đề nghị Amelia li hôn? Anh lan man nghĩ. Sẽ gặp hàng đống rắc rối, và lại tốn tiền nữa. Cô ấy không làm gì để đáng bị như thế. Cơ bản mình là người có lỗi. Nếu mình ly dị cô ta, mình có tìm được cái gì tốt hơn không? Có nhiều việc được làm, và cũng có nhiều việc không thể làm được khi người ta phải chia xẻ tiền bạc và những cuốn sách bị phê phán gay gắt.

Nếu mình chỉ yêu một người nào đó một cách thực sự, liều lĩnh và sâu sắc. Dinah thật tuyệt vời, nhưng mình thấy có cảm giác mình như người anh của cô ấy, mặc dù... còn Dinah thấy mình quá trong sáng. Đó như là một cạm bẫy mới mà mình sẽ lại trốn chạy, phản bội - một từ tệ hại, phản bội - ngay khi mình thấy buồn chán và buồn chân. Anh thở dài.

“Có chuyện gì vậy?” Dinah Lawrence hỏi. “Kiểu thở dài đó thực sự mới có ở anh đấy.”

“Không có gì. Thực sự là chẳng có gì cả. Anh chỉ cảm thấy buồn khi nghĩ đến ngày mai. Làm việc, kiêng rượu và một thực tại ảm đạm. Tuần trăng mật đã trôi qua.”

“Tuần trăng mật, tuần trăng mật nào?” Penny hỏi anh. Giọng cô bé vẫn lí nhí.

“Cũng không hẳn là tuần trăng mật,” Alex nói. “Có lẽ là một kỳ nghỉ ngơi rũ bỏ khỏi mọi trách nhiệm thì đúng hơn. Đã đến lúc phải làm việc mửa mật ra rồi, và chuyện ấy làm bác buồn. Mùa hè này đã có những lúc bác nghĩ mình còn trẻ. Đó là sự lầm lẫn mà tất cả những người già như chúng ta dễ phạm phải. Khi nào cháu lại về nhà?” Anh đột ngột hỏi vui vẻ.

“Cháu nghĩ là lễ Tạ ơn.”

“Ồ, trừ phi mẹ cháu quá chìm đắm vào cuốn sách vì không thể làm khác được, thì sao chúng ta không nghỉ ngơi và cư xử bậy bạ một tối nhỉ. Đến lễ Tạ ơn bác cũng sẽ cần một kỳ nghỉ. Chúng ta sẽ ăn trứng cá, nghe nhạc jazz, đi đá vỏ lon - và sơn thành phố bằng màu đỏ rực rỡ.”

“Nghe thật là tuyệt, nếu mẹ cháu không bận lắm. Cảm ơn bác vì một kỳ nghỉ cuối tuần tuyệt vời, bác Alex. Cháu thật sự rất thích ngôi nhà của bác, và cháu hy vọng bác sẽ cho cháu quay lại đấy.”

“Cảm ơn cháu, Pen. Cháu đã bao giờ tình cờ đọc cuốn sách mới nhất của bác chưa, cuốn Mọi điều đã mất ấy?”

“Chưa, cháu xấu hổ phải nói là cháu chưa đọc…”

“Nếu cháu mở ngăn đựng đồ vặt của xe, cháu sẽ thấy một cuốn. Nó sẽ cho cháu cái gì đó để đọc trên máy bay. Trong đó có đề tặng của bác, nhưng đừng cho mẹ cháu thấy. Để đến khi lên máy bay cháu hẵng mở.”

“Trời đất, cảm ơn bác Alex. Cháu sẽ không cho mẹ cháu xem đâu. Chỉ tổ làm cho mẹ cháu ghen tị thôi.”

“Bác không nghĩ là một chữ ký tặng đơn giản lại có thể khiến một phụ nữ hiện đại phát ghen,” Alex mỉm cười. “Dù sao đi nữa bác cũng rất vui được chơi với cháu. Bác sẽ chỉ để mẹ cháu tiễn cháu đi thôi.” Anh đưa xe vào bãi đỗ và vẫy tay ra hiệu cho nhân viên chuyển hành lý. “Tạm biệt, và cảm ơn.”

Penny xuống xe, vòng sang mé bên kia và hôn vào má Alex:

“Nếu bác đề nghị cháu như đã đề nghị mẹ cháu, cháu sẽ nhận lời.”


Nguồn: TVE-4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 2 năm 2019

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang