Ở New York chỉ có một tình cảnh đáng sợ hơn tối Chủ nhật, sau một kỳ nghỉ cuối tuần ở ngoại ô, và đó là buổi sáng mùa đông ngày Chủ nhật trong một cái hang trống trải lạnh lẽo của Wall Street, khi gió thổi bay những trang báo hôm qua trong cái hành lang vắng vẻ. Ở New York trời luôn mưa vào tối Chủ nhật, nhưng cho dù đêm có tạnh ráo với những vì sao lấp lánh, thì vẫn có dấu hiệu của mưa. Một vài quán ăn mở cửa; những rạp chiếu phim và những quán người Hoa là những bomas chủ yếu chống lại lũ chim kền kền đang khoét rỉa đôi mắt của tâm hồn.
Alex để ý đến một bộ phim, nhưng lại quyết định ngược lại. Anh không muốn nói chuyện về bóng chày với những người đang thui thủi một mình ở Toots; anh không muốn ghé vào Embers và nghe piano thay cho ngày Chủ nhật. Chắc chắn anh cũng không muốn tới Village. Vì thế anh đỗ xe ăn bữa tối chán ngắt ở Quán Trần, và thậm chí người chủ cũng chẳng làm anh vui với thứ tiếng Anh lắp bắp của ông ta. Alex nhồi nhét món sườn lợn, trứng cuộn và món rau Trung Quốc nguội ngắt rồi quyết định đi về nhà, mặc dù còn rất sớm. Anh cảm thấy bụng trống rỗng, đầu gối mỏi rời, ngón tay run rẩy như thể vừa qua một cơn say bí tỉ.
Căn hộ vẫn lạnh lẽo và trống trải - có lẽ còn trống trải hơn vào một tối Chủ nhật thế này. Anh vào phòng ngủ, cởi bộ quần áo đi đường, lấy pyjama và chiếc áo choàng mặc nhà, rồi ngồi xuống với mấy tờ báo buổi sáng. Anh đọc đi đọc lại mấy cái tiêu đề, cho đến khi trong cơn tuyệt vọng anh lại chỗ tủ rượu và pha cho mình một ly rượu mạnh. Mùi rượu thật khó chịu. Anh cảm thấy mình già cả và xấu xa. Nhưng anh đã ngắm mình trong gương khi chưa mặc quần áo, chẳng có gì đặc biệt xảy ra với khuôn mặt anh. Nó vẫn dài và tóc ở chỗ thái dương hình như chẳng có thêm sợi bạc nào.
Anh nghĩ đến kỳ nghỉ cuối tuần. Anh đã mất Barbara vào tối thứ năm, lần này là thanh thản và vĩnh viễn - và anh đã gặp Jill Richard ngày thứ sáu. Cũng ngày hôm đó anh đã để mất Jill Richard... cũng rất có thể là vĩnh viễn. Anh đã gặp một Dinah Lawrence hoàn toàn mới vào ngày thứ bảy và Chủ nhật - Chủ nhật là hôm nay - và đã nhìn thấy lướt qua cuộc đời anh khuôn mặt đàn bà của một đứa trẻ mà anh đã từng dẫn đi vườn bách thú. Đó là Penny, người thực sự khiến anh cảm thấy được chỉ huy, sai khiến và từ chối - giả dối - giả dối là từ duy nhất. Anh đã xua đuổi Amelia ra đi; cho dù sự hiện diện chọc tức dễ chịu đó đã bị anh phủ nhận. Anh không thể tập trung vào tờ báo. Những cuốn sách trở thành khó hiểu. Ý nghĩ xem tivi trở thành ghê tởm. Còn Dinah Lawrence thì đang phải chống lại thói lẳng lơ của cô con gái.
Ồ, Barr, anh nghĩ, còn công việc. Lúc nào mà chả có công việc. Mai là một ngày mới, và chúng ta luôn luôn có công việc. Hãy trở về trang trại, sau khi chịu đựng cơn thịnh nộ của Marc; hãy về Jersey với Luke, với những thói quen đều đặn, với những chiếc áo cũ thấm đầy mồ hôi và sẽ không còn có đàn bà nữa - ít nhất là trong một thời gian dài. Cứ cho họ vào trong sách nếu ngươi muốn, nhưng hãy tránh xa cái giường của họ ra.
Ngủ. Ngủ một mình. Ngủ một mình không phải là cách để chữa khỏi những cơn ác mộng pha trộn với nỗi buồn của một lương tâm quá trễ và sự lo sợ cho tương lai. Alex cười buồn bã với món rượu pha khủng khiếp, cho thêm gấp đôi soda rồi ngã vật xuống giường. Giấc ngủ chập chờn phủ lên anh, rồi bỏ đi đầy chế giễu. Đầu óc anh quay cuồng với những mẩu đối thoại rời rạc mệt mỏi. Anh tổng kết tình hình tài chính. Nhỡ mình bị ốm không viết được xong cuốn sách thì sao? Nhỡ mình bị viêm gan và không thể làm việc được trong suốt một năm trời? Nhỡ mình bị mù? Mọi người sẽ ra sao nếu mình quị xuống? Phong cách viết luôn thay đổi. Mantell thường nói thế. Đó là cẩm nang. Có nhiều đối thủ cạnh tranh trong lúc này. Hãy nhớ đến Peter B. Kyne. Peter đã sáng tác cho đến khi phong cách làm anh ta thay đổi. Hãy nhớ đến Jack London. Mình biết gì về truyện khoa học viễn tưởng? Truyện nóng bỏng nhất trong số chúng, xưa kia, truyện Đài chỉ huy đó, và lá thư lâm ly thống thiết mới đây yêu cầu một bài viết cho hợp tuyển, cứu cánh chết đói cuối cùng của những người đã từng là nhà văn. Giờ đây mình không thể chịu đựng được sự nghèo khổ, không thể khi đã ở tuổi như mình.
Alex trở mình trằn trọc, người ướt mồ hồi. Khăn trải giường như kẹp chặt lấy tay chân anh, bóp nghẹt anh trong lớp vải liệm xác ướp. Những cái gối chọc vào mắt anh, còn lông thì châm chích khắp người anh, từng phân một, y như có một đàn kiến đang bò khắp người. Sự liên tưởng giữa thuốc lá với ung thư phổi, xơ gan với rượu, nhũn não với xơ gan thoáng qua trong hình ảnh của những bản in thử bị từ chối và cái chết của nhiều tờ báo. Cái gì sẽ xảy ra khi tác phẩm của anh không còn bán được nữa? Tự tử? Nhiều người giỏi giang hơn anh đã làm thế. Đầu anh ngứa ngáy không thể chịu nổi, và tất cả những tác phẩm anh đã viết ra có vẻ chỉ là những dãy chữ tẻ nhạt vô hồn hoặc vô nghĩa. Sao mình lại có thể lừa gạt người ta lâu đến thế, anh nghĩ, khi mà trong số chúng chẳng có chuyện nào ra hồn?
Không biết Amelia có thể ở đâu lúc này? Mình đoán cô ấy vẫn gửi bưu thiếp về cho đám bạn gái ngồi lê đôi mách. Mình nghĩ nhà Hazeltine sẽ biết, nhưng mình không thể gọi cho nhà Hazeltine vào tối Chủ nhật để hỏi xem liệu họ có biết vợ mình đang ở đâu không. Tâm trí Alex dằn vặt vì xấu hổ. Mình đã sống hai tháng vừa qua như một cậu học sinh trung học. Thời thơ ấu thứ hai. Chứng mãn kinh đàn ông. Ngớ ngẩn. Nhưng mình muốn biết cô ấy đang ở đâu, cô ấy định làm gì. Còn có ai biết được nữa nhỉ - ai biết lịch trình của cô ấy? Francis Hopkin? Rất có thể. Nhưng mình sẽ bị nguyền rủa nếu mình gọi cho cái gã lại cái chó đẻ ấy để hỏi thăm.
Alex lảo đảo ra khỏi giường, vào nhà tắm và uống hai viên thuốc ngủ. Anh quay vào giường, vuốt phẳng lại chiếc khăn trải giường nhàu nhĩ, và cố bình tĩnh lại. Những ý nghĩ vẫn nhảy múa trong bóng tối. Giờ thì là về cha mẹ anh, cứng đờ trong bộ comple quê mùa màu đen và trắng. Gần đây anh không có thông báo gì từ phía đó; anh nghĩ Mantell vẫn gửi tiền. Những con người đó lần lượt giễu qua trước mặt anh. Thật nực cười làm sao hành động yêu thương đã tạo ra ngươi cuối cùng được phân tích trong sự diễn tả nghèo nàn là những con người đó. Còn cậu em Martin của anh? Bị tù? Có thể. Hãy giả sử Amelia bị ốm ở đâu đó ở châu Âu? Ai sẽ cho anh biết bây giờ? Giả sử cô ấy chết trong sự cô đơn và thù ghét anh? Giả sử cô ấy thất vọng và tự tử? Anh sẽ không bao giờ có thể viết được thêm một dòng nào nữa, không bao giờ có thể tha thứ cho mình. Không bao giờ có thể viết thêm một dòng nào nữa. Barr, mi là đồ ích kỷ khốn kiếp. Alex trở mình và tấm vải liệm xác ướp lại bó ngẹt anh. Mồ hôi ròng ròng, châm vào dưới cằm anh, bò sau tai anh, chảy xuống cổ anh. Tóc dính bết vào gối và những chỗ không thể với tới ở sau vai anh thì ngứa ngáy.
Anh lật người sang bên kia, và cố nhắm mắt lại. Anh thử nghĩ đến những thứ dễ chịu; buổi bình minh ở thung lũng Rift; bầy sư tử vui vẻ nhào lộn trên đồng cỏ vàng ở Masai; ngọn lửa đầu tiên và ly rượu ngon đầu tiên với những người bạn châu Phi trong khi khoác lác về cuộc phiêu lưu trong ngày. Đó là con cá hồi to ở Restigouche, Canada và con voi cực lớn có đôi ngà đang được bày ở New Jersey. Đột nhiên Alex cảm thấy rất buồn cho tất cả những con vật - kể cả con cá - mà anh đã giết. Anh ước gì mình không cướp đi mạng sống của chúng, vì cuộc sống của chính anh rút cục cũng sẽ ngắn ngủi như thế. Anh có thể trông thấy nhũng đôi mắt đờ đẫn, việc moi ruột khi con vật vẫn còn sống, những con nhặng xanh béo núc vây quanh và lũ chim kền kền bay thành vòng tròn trên đầu. Rồi anh cũng sẽ kết thúc như thế, một ngày cuối cùng buồn bã, tinh dịch phóng ra và ruột thủng lỗ chỗ. Anh rùng mình, bật đèn và ngồi dậy.
Anh mặc áo choàng và quay lại tủ rượu, pha thêm một cốc nữa. Đêm nay chẳng hòng gì ngủ được, ngủ sao được khi những điều khủng khiếp cứ dày vò anh. Nếu anh biết Amelia đã ở đâu. Nếu anh biết cô ấy định làm gì.
Alex Bar lại chỗ điện thoại và dò ngón tay dọc theo cuốn sổ ghi địa chỉ đến vần “H”. Anh nhăn mặt và quay số. Sau ba hồi chuông có tiếng trả lời.
“Chào, Francis phải không? Alex Barr đây. Tha lỗi cho tôi gọi điện vào giờ này.”
Giọng nói ướt nhoẹt, nhẹ nhàng và ngọt ngào từ đầu dây bên kia.
“Có sao đâu, Alex. Tôi chỉ ngồi đây để cố tìm giấc ngủ thôi mà. Tờ Người New York dạo này còn tốt hơn bất kỳ loại thuốc ngủ nào. Anh có tin gì của Amelia không?”
“Chuyện là ở chỗ tôi chẳng nhận được tin gì cả.” Alex cố nén lòng kiêu hãnh để thú nhận. “Chắng có tin gì cả. Vậy nên tôi phải gọi cho anh. Tôi nghĩ có lẽ anh...”
Francis khẽ cười.
“Tôi tin là mình cũng nắm được phần nào lịch trình của cô ấy. Tất nhiên là tôi không gặp cô ấy từ khoảng sáu tuần nay rồi. Tôi có gặp cô ấy ở Paris, và chúng tôi có cùng đi lễ một vài lần. Nhưng tôi phải quay về với công việc, anh cũng biết đấy. Tôi chia tay cô ấy ở Rome. Anh giữ máy chờ tôi tìm một lát.”
Alex châm điếu thuốc trong khi chờ đợi, và cau mày bực bội. Vậy là cô ta mang con vật cưng đi cùng. Và rất có thể mình phải trả tiền cho chuyến đi đó. Francis đã quay lại, giọng anh ta hoan hỉ một cách giả tạo.
“Thần kỳ làm sao tôi lại tìm được sổ ghi lịch trình của cô ấy. Cứ theo đó thì họ - tôi nghĩ anh biết là cô ấy đã nhập bọn với Nancy Patton sau khi tôi bỏ Amelia lại Rome - có thể đang ở Tokyo trong tuần này, sau đó sẽ đi Hồng Kông một tuần, rồi quay về qua Singapore và Hawaii. Cô ấy đến Tokyo qua đường Beirut. Tất nhiên là tất cả những đích đến này đều có thể thay đổi. Hai người phụ nữ quyến rũ được thả rông, anh biết đấy...”
Đồ trời đánh thánh vật, Alex thầm nghĩ và cố nói thật lịch sự.
“Tôi không dám mong là anh biết tên của hãng bán vé cho cô ấy, nếu cô ấy có nhờ đến đại lý?”
“Thế nhưng tôi lại biết đây. Đó là hãng Moffat. Trụ sở chính ở London. Họ có văn phòng đại diện New York nằm ở quận Madison, số 45/45. Có lẽ họ có giữ liên lạc với cô ấy.”
“Cảm ơn anh nhiều, Francis. Một lần nữa xin lỗi vì đã quấy quả anh vào giờ này, nhưng tôi bắt đầu thấy lo lo...”
“Bất kỳ lúc nào anh cần. Còn nếu anh thấy buồn và muốn tìm một chỗ để uống, xin mời anh đến đây. Tôi hy vọng anh có thể thuyết phục Amelia trở về nhà. Thành phố này thật chán ngắt khi không có cô ấy. Chúc ngủ ngon, Alex, và có những giấc mơ đẹp.”
Có lẽ Prancis Hopkin không cười khi anh ta đặt máy, nhưng Alex biết anh đã nghe thấy tiếng cười, và tiếng cười đó phát ra từ một người thứ hai trong phòng Francis.
Alex Barr chửi thề, uống một hơi cạn cốc rượu, tắt đèn và lên giường nằm. Ít nhất là cô ta chưa chết, nhưng anh ta muốn ám chỉ gì khi nói về “hai người phụ nữ quyến rũ được thả rông?”. À, phải rồi, mình luôn có thể tìm thấy cô ta qua hãng, anh nghĩ và úp mặt vào chiếc gối ẩm ướt. Thuốc ngủ đã phát huy tác dụng, chỉ một lát sau Alex Barr đã ngáy như kéo gỗ.