Ở miền quê thời tiết thật dễ chịu với những tán cây trĩu nặng tuyết, những ngọn đồi giống như món ăn của thiên thần, lớp băng mỏng trên mặt hồ phủ những đụn tuyết nhỏ, và những chú hươu điệu đàng đi xuống, gõ móng tạo thành những lỗ trên mặt băng vỡ vụn để uống nước. Luke đã xếp được một đống củi tướng để sưởi, và ngôi nhà có vẻ đáng yêu và ấm cúng trong tiết trời lạnh giá. Alex để mặc cho râu ria tua tủa và đi thơ thẩn trong chiếc quần màu đỏ và chiếc áo varơi có khóa kéo. Anh đã thoáng nghĩ đến chuyện dụ dỗ Ben Lea đến chơi với anh một hai ngày, nhưng lại thôi khi nhớ ra rằng nghề của Ben Lea mang gần một trăm phần trăm tính xã hội và lúc này đang là thời gian tiệc tùng ở New York.
***
Hai ngày sau lễ Giáng sinh khi Alex đang ngồi trong bếp giúp Luke làm vảy mấy con cá, thì chuông điện thoại reo. Đó là Marc Mantell.
“Quan trọng đây.” Giọng Marc Mantell có vẻ nghiêm trọng. “Nghe này. Trước tiên, cậu xoay xở với Amelia thế nào?”
“Tồi tệ. Đó là lý do tôi ở đây. Chúng tôi cãi nhau om sòm trong đêm trước lễ Giáng sinh. Tôi bị buộc tội là đã ngủ với tất cả mọi người ở Mỹ trừ người nữ chính. Một trận cãi cọ thực sự. Cô ấy về Washington thăm gia đình một mình, và gợi ý rằng Timbuktu còn là quá gần nếu nó chứa tôi ở trong.”
“Vậy là tốt,” Alex nghe thấy Marc Mantell cười khoái trá. “Rất tốt”.
“Chuyện ấy thì tốt cái nỗi gì?” Alex với điếu thuốc, và ra hiệu bảo Luke mang cho anh bao diêm. “Ông hãy nói toạc ra xem có việc gì quan trọng nào.”
“Tốt, chuyện này làm mọi việc trở nên dễ dàng hơn. Ý tôi là, ra đi.”
“Đi gì? Đi đâu? Để làm gì?”
“Châu Phi. Đông Phi. Hơi xa hơn Timbuktu một chút. Chính xác là Nairobi.”
“Tôi đã sống ở Kenya. Năm kia tôi đã ở đó, ông nhớ không? Nó tốn tiền. Giờ đây tôi không có nhiều tiền để vung vào những trò ngu ngốc ấy. Dù sao thì tôi cũng có đủ ngà và sừng rồi.”
“Đây không phải là trò ngu ngốc. Cũng không phải là ngà và sừng. Đây là công việc. Là tiền trong hôm nay. Quan trọng hơn là tiền của ngày mai. Nghe này: Cậu đã đọc những bài báo về vụ Mau Mau nổ ra ở Kenya chưa? Một lũ sát nhân và hành lễ và gì gì đó?”
“Tất nhiên. Những mẩu nhỏ. Hình như không có ai biết nhiều về chuyện đó.”
“Đúng thế,” Marc Mantell nói. “Chính xác. Vì thế tôi lệnh cho cậu đến đó, bề ngoài là đi săn, đào bới và xới lật tin tức, và viết một hai bài báo nhỏ dễ thương cho tờ Life với một Chuyên san được đặt hàng. Mọi chi phí đã được trả; thời hạn ba tháng. Nghe thế nào?”
“Nghe rất hay nếu tôi biết chúng ta kiếm được từ chuyến đi này bao nhiêu. Tôi muốn nói, ở đó họ đang cắt cổ nhau. Thế cái đầu của tôi có giá bao nhiêu?”
“Trong trường hợp đó thì chỉ có ba mươi nghìn đôla để đóng gói, bao gồm cả cổ, tất nhiên là cộng các chi phí. Nhưng nếu cậu là anh chàng Alex Barr theo như tôi nghĩ, thì hẳn từ đó sẽ nảy ra vô khối tiểu thuyết và truyện ngắn để cậu phải bận rộn suốt năm năm tới. Ai mà biết được. Thậm chí có khi cậu có cả một cuốn Chiến tranh và Hòa bình của cậu với quang cảnh đã thay đổi.”
“Cảm ơn vì lời châm chọc đó. Thực ra, tôi nghĩ có lẽ ông nói đúng. Tôi sẽ chẳng đi tới đâu cả nếu cứ đứng một chỗ. Người ta không cho tôi nhiều tiền, nhưng tôi có thể dùng bất kỳ khoản tiền nào. Khi nào thì cuộc phiêu lưu này bắt đầu?”
“Càng sớm càng tốt. Đúng ra là ngay bây giờ. Họ đã có một loạt vụ tàn sát trong lễ Giáng sinh, với triển vọng còn nhiều hơn trong Năm mới. Quân đội sẽ được điều động từ Anh. Đây là một vụ lớn, và họ muốn làm sáng tỏ khá nhanh trong phóng sự đầu tiên. Cậu có thể từ từ trong phóng sự thứ hai.”
“Tôi là người viết tiểu thuyết, ông nhớ không? Đã lâu rồi tôi không làm việc dưới họng súng. Những phóng sự nóng bỏng là việc của một thanh niên. Cái lưng của tôi yếu mất rồi.”
“Tôi có thể nhắc cậu là gần đây cậu không viết được nhiều tiểu thuyết lắm thì phải,” Marc Mantell nói khô khan. “Có lẽ đã đến lúc cậu quay lại viết phóng sự.”
“Gần đây tất cả mọi người đều quá tử tế với tôi,” Alex vừa nói vừa đặt tay lên ngực tỏ ý cảm ơn sự giúp đỡ của Luke. “Thế nên tôi ở đây. Tôi bị chết nghẹt. Ông có hình dung ra Amelia sẽ nói gì về chuyến đi của tôi tới chỗ bọn người man rợ đó, chỉ một tháng sau khi cô ấy từ nơi đi đày trở về?”
“Từ tất cả những gì mà tôi biết thì cô ấy sẽ không nhớ cậu đâu,” Marc nói. “Bằng sự thú nhận của chính cậu thì lúc này rõ ràng cậu chẳng mấy vui vẻ ở nhà. Thôi nhá, tôi phải nói với họ điều gì đó. Có hay không nào?”
“Có,” Alex đáp. “Dứt khoát là có. Ông sẽ gọi điện cho người Anh và báo cho họ về visa đến Kenya. Sáng mai tôi sẽ mang hộ chiếu đến.”
“Tốt lắm. Cậu sẽ làm gì đối với Amelia? Tìm cô ấy về hay đi Washington hay thế nào?”
“Chẳng thế nào cả. Tôi sẽ gọi điện tạm biệt cô ấy. Không còn lúc nào để có lời tạm biệt buồn thảm hơn. Dù sao thì đây cũng không phải là vĩnh biệt, và biết đâu cô ấy lại vui mừng có được một thời gian để nguôi ngoai.”
“Tuyệt. Gặp cậu vào bữa trưa mai, và tôi sẽ đưa cậu ra sân bay. Tôi có thể làm được việc gì nữa không?”
“Một việc nữa. Hãy điện cho cơ quan săn bắn của tôi là tôi sẽ tới, ông có địa chỉ rồi đấy, và hỏi xem liệu Bonson hoặc Duffy hay Denton có tự do không. Một người nào đó sẽ phục vụ.”
“Tôi sẽ làm. Tạm biệt.”
“Chào,” Alex nói và gác máy. Anh quay sang Luke.
“Làm nốt con cá đi. Mặc dù có lẽ cậu sẽ phải ăn hết chúng. Cậu đã nghe hầu hết cuộc nói chuyện đấy chứ?”
“Tôi không thể giúp được. Anh thật sự phải đi châu Phi vì vụ này sao?”
“Tôi nghĩ thế, Luke, tôi nghĩ thế. Tôi nghĩ đó chính là cái mà vị bác sỹ đã chỉ ra. Cậu biết đấy, khi gặp nguy hiểm hoặc rắc rối, hãy đặt ra một loạt chỉ thị mới. Cậu sẽ cố thủ ở đây.”
“Chắc chắn rồi. Một điều thôi: Sẽ thế nào nếu tôi cho bà già và mấy cô chị gái xuống đây một thời gian? Chúng tôi sẽ trả tiền cho thức ăn và đồ uống của chúng tôi. Ở đây một mình thì hơi cô đơn. Mà năm nay tôi đã bỏ mất lễ Giáng sinh rồi. Tôi cảm thấy mình không thể chịu đựng được sự xấu hổ.”
“Cả tôi lẫn cậu,” Alex đáp. “Chắc chắn. Hãy đưa tất cả mọi người đến đây, bất cứ lúc nào cậu muốn. Và đừng có lo về thức ăn lẫn đồ uống, trong mùa này. Có lẽ khá lâu nữa chúng tôi mới đến đây.”
“Ước gì tôi được đi cùng anh,” Luke tiếc rẻ nói. “Chắc chắn là tôi rất muốn thấy đất nước đó.”
“Có lẽ một ngày nào đó chúng ta sẽ đi săn thường xuyên hơn. Còn trong lúc chờ đợi thì cậu đã biết một chân lý cũ. Nó đi nhanh nhất. Giờ thì tôi và cậu đi nhắm rượu đi - con cá có vẻ sạch rồi đấy.”