Gọi điện cho Amelia không đến nỗi quá khó khăn. Cô hoàn toàn hiểu, cô nói - cả về tiền lẫn cơ hội. Cô là người tử tế. Thỉnh thoảng hãy viết thư cho cô, và hãy cẩn thận. Đừng có nhận những cơ hội ngu ngốc. Nếu mọi chuyện với Alex đã ổn, có thể từ Washington cô sẽ tạt qua Miami và qua Cuba ít ngày với nhà Dunlap. Họ đã viết thư mời cô đến. Và xin anh hãy chăm sóc bản thân, anh yêu.
Alex bứt rứt gãi đầu. Có lẽ anh đã xem có cái gì dưới giường, nhưng anh đã chuẩn bị nguyền rủa lá thư an ủi nhấn mạnh sự chấp thuận lạnh lùng của Amelia cho phép chồng lại xông vào những cuộc chiến. Cho dù - cho dù có lẽ đây là cái mà cả hai người bọn họ đều cạn để xoay chuyển họ một lần nữa; để quét sạch dấu ấn của Barbara Bayne và những vị khách mùa hè; của những cuộc cãi cọ chỉ trích lẫn nhau.
“Nếu với cô ta là ổn thì với mình chắc chắn là cũng ổn,” Alex nói và hình dung ra một kỳ nghỉ cuối tuần tuyệt diệu ở Mawingo ngay gần Manyuki, sắp đến, với dãy núi Kenya nhìn vào cửa sổ mỗi buổi sáng và đám con trai đốt lò sưởi bằng than gỗ tuyết tùng dậy mùi thơm. Và Nairobi thì luôn vui nhộn. Luôn luôn có những người mình quen hoặc chắc chắn là sẽ thích đi qua đó. Điều này gợi cho Alex một ý nghĩ khác.
“Mình thật quá đáng quá đi mất,” anh lẩm bẩm. “Mình đã hứa hẹn rất trang trọng về một bữa tiệc vào lễ Tạ ơn với Dinah và Công ty, và mình thậm chí không buồn tặng cho cô ấy một cú điện thoại nhỏ từ khi cô ấy cho mình miễn phí những lời khuyên bổ ích đến thế. Mình sẽ bổ khuyết ngay bây giờ.”
Khi quay số, Alex thầm nghĩ rằng điều anh thật sự muốn - thật sự cần - là một người nào đó mẫn cảm hơn Luke để trút bầu tâm sự trước khi dấn thân vào một cuộc phiêu lưu lớn.
Dinah là người rất thích hợp để tâm sự. Hình như cô không bao giờ ghen tị với may mắn của người khác, và mặc dù cô có vỗ về thật nhiều thì người ta cũng không cảm thấy mình ngu ngốc khi thổ lộ mọi chuyện.
Penny Lawrence trả lời điện thoại.
“Cháu tưởng bác quên mẹ con cháu rồi,” cô nói sau khi chào và hỏi thăm sức khỏe. “Cháu cứ nghĩ bác đã đi khỏi thành phố.”
“Không phải là đã, mà là sắp đi,” Alex nói. “Nửa đêm nay. Đến Đông Phi. Công việc. Bác nghĩ mình có thể kể lể chút ít trong khi đãi cháu và mẹ cháu bữa ăn tối nhân lễ Tạ ơn đã quá hạn từ lâu.”
“Cháu không thích gì hơn thế,” Penny nói. “Nhưng không may là mẹ cháu, một nhà văn, sáng nay đã phải lao bổ xuống Washington và sẽ không trở về trước ngày mai. Một nghiên cứu sống còn nào đó mà chỉ Thư viện Quốc hội mới cung cấp được.”
Quỷ thật, Alex nghĩ, nhưng mình chẳng thể làm được gì nữa rồi.
“Ồ,” anh nói, “trừ phi là cháu có hẹn với đám bạn mày râu, còn thì lời mời ăn tối vẫn nguyên giá trị. Đó là nếu cháu không nghĩ mẹ cháu sẽ phiền nếu cháu đi chơi với một ông già hư đốn.”
Giọng Penny du dương
“Cháu rất thích, bác Alex. Xin bác rẽ vào đây và kể cho cháu nghe về công việc bác sẽ làm ở châu Phi, và bảo cháu xem nên mặc gì ở chỗ chúng ta sẽ đến. Và xin bác...”
“Gì nữa?” Alexcảm thấy ấm áp vì sự nhiệt tình của cô gái.
“Cháu có thể đến sân bay và nhìn bác bay sang châu Phi không? Cháu chưa bao giờ được thấy người nào bay sang châu Phi.”
“Tất nhiên là được. Nghe bác nói này. Bây giờ bác phải xuống phố để gặp người đại diện của bác khoảng một tiếng. Cháu hãy mặc cái váy màu đen đẹp nhất vào và bác sẽ ghé qua đón cháu. Rồi chúng ta có thể đến đây và cháu sẽ giúp bác đóng gói đồ đạc. Được chứ?”
“Tuyệt quá. Cháu rất thích giúp bác đóng gói, và cháu thích xem ngôi nhà kia của bác. Không biết cháu có thích nó như thích ngôi nhà ở nông thôn không. Bác bảo là một tiếng ạ?”
“Khoảng tiếng rưỡi.”
“Tuyệt vời. Vậy là cháu có thể sửa sang đầu tóc.”
Ồ, ồ, ông già chơi trống bỏi Barr, Alex giễu cợt nghĩ. Đấy là cái mà cô Amelia bắc bậc kiêu kỳ ám chỉ về cô con gái là vật thay thế mùa hè cho bà mẹ yêu quý. Tất cả đều sai. Tất cả đều vô căn cứ. Nó là một đứa trẻ dễ thương, một đứa trẻ đáng yêu, một đứa trẻ thông minh, và ít nhất có một điều mà nó sẽ không phải lo ngại, Amelia đoán gì không quan trọng. Mà đó là mình.
Cuộc gặp gỡ chớp nhoáng với Marc Mantell rất đáng hài lòng. Marc nuôi dưỡng lòng đam mê những cuộc lãng du. Ông như một huấn luyện viên bóng đá giỏi, phát vào mông trung vệ thay thế, và đưa anh ta vào sân với tinh thần phấn chấn. Khi Mantell chúc bạn may mắn, thì bạn biết ngay rằng bạn sẽ trở về với giải Pulitzer và một triệu đôla trong túi. Thường thì Marc Mantell nói:
“Chúa ơi, tôi chưa thấy sự thay đổi thế này ở một người. Trông cậu giống như cậu bé một nghìn năm trước đã đến gặp tôi để học cách viết vậy. Nếu chuyến đi để bị cắt họng đã biến cậu thành người như thế này, thì tôi sẽ lo liệu để công việc của cậu trong tương lai diễn ra trong bầu không khí của những cái đầu bị chặt và những con rắn độc.”
Alex cúi đầu trang trọng.
“Gã nô lệ trung thành Luke của tôi cũng nói thế. Tôi nghĩ anh ta phỉnh phờ tôi. Nhưng ông thì không bao giờ phỉnh phờ tôi cả, đúng không, giáo sư? Nghiêm túc mà nói thì tôi thấy mình giống như một gã học việc vậy. Tôi đoán một khi ông đã nghiện thuốc phiện, thì ông chẳng bao giờ chữa khỏi được.”
Mantell gọi thư ký mang đến chai nước.
“Tất cả những gì tôi có thể mời cậu là một ly rượu chia tay,” Ông nói. “Trừ phi cậu muốn tôi đưa cậu ra sân bay? Tôi chưa thấy cậu nhắc đến chuyện này.”
“Không, cảm ơn. Tôi sẽ được một quý cô xinh đẹp hộ tống ra sân bay sau bữa tối.”
“Ồ, lạy Chúa,“ Marc Mantell nói, ”đừng có nói với tôi là cậu... Alex cười phá lên và xua xua tay.
“Không, không, không phải thế đâu,” anh nói. “Ông cứ yên tâm. Đây là con gái một khách hàng của ông. Con của Dinah Lawrence. Tôi gọi điện cho mẹ nó và ít nhiều đã bắt ép cô con gái đi ăn tối. Tôi không định cưỡng bức nó đâu.”
Marc Mantell ngả người dựa vào chiếc ghế lớn bọc da của ông, và quàng tay sau gáy. Ông có vẻ xúc động, sáng lên bởi hàng trăm cuốn sách bọc da bóng loáng, tất cả đều do các thành viên của lò Mantell viết ra.
“Cậu biết là tôi thường không kể chuyện về khách hàng này với khách hàng khác,” ông nói chậm rãi. “Nhưng ở đây tôi có thể có một ngoại lệ. Cậu đã xem quyển sách của Dinah chưa?”
“Tôi mới xem có một trăm trang đầu,” Alex nói. “Cô ấy bảo tôi là ông đã bán cho một tạp chí và vài nhà xuất bản. Cô ấy còn nói có thể có một cuốn phim”
“Đấy là một cuốn sách thành công. Không chê được. Tôi không thể nói tại sao cô ấy lại phí từng ấy năm vào việc viết báo. Đây không phải là cô gái của một cuốn sách, không phải là kẻ giết người ngay từ đầu. Trong cô gái này có đủ tư liệu viết để bận rộn trong suốt cuộc đời còn lại. Cô ấy thật vĩ đại, vĩ đại.”
“Tôi rất mừng,” Alex nói. “Thực sự vui mừng. Thật dễ chịu khi biết rằng những người dễ thương đôi khi cũng có khả năng làm những việc rất dễ thương. Thường thì những kẻ khốn nạn mới hay trúng quả.”
“Cậu là một trong những ngoại lệ dễ thương hơn,” Marc Mantell nói: “Không phải nói đùa đâu, con trai. Tôi khá yêu quí cậu theo cái kiểu lập dị của tôi đấy, Alex.”
Alex đứng dậy. Marc đi vòng ra đằng trước bàn.
“Tốt hơn là tôi nên đi bây giờ. Ông sẽ làm tôi phát khóc lần thứ hai mất.” Anh vỗ vỗ vào vai Marc Mantell. “Tôi sẽ viết cho ông phần phóng sự đầu tiên ngay khi tôi đánh giá được tình hình. Nếu diễn ra trong ba tháng thì tôi sẽ làm cả ba tháng, không cần trả thêm tiền.”
“Cậu lại mủi lòng rồi,” Marc Mantell nói ngắn gọn. “Nếu nó diễn ra trong ba tháng thì chúng ta sẽ được trả tiền cho cả ba tháng. Đừng có ngốc. Và đừng có tích cực với công việc đến mức tự giết mình đi đấy. Đừng quên là cậu còn nợ tôi một cuốn sách lớn.”
“Thế mới đúng là bạn tôi chứ,” Alex nói. “Tạm biệt, ông chủ. Hẹn gặp lại ông sau khoảng ba tháng nữa.”
“Hãy coi chừng những nữ thổ dân,” Marc Mantell nói với theo. “Cậu có thể vớ phải một kẻ ăn thịt người đấy.”