CHỒN MẬT

Lượt đọc: 9211 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 81

Alex bảo taxi đợi ở lề đường, cửa căn hộ của Dinah mở ra gần như lập tức sau khi anh bấm chuông. Penny Lawrence đón anh với một nụ cười, và quay một vòng trên đôi giày gót rất cao.

“Lạy Chúa,” Alex nói. “Cháu thật lộng lẫy. Tất cả là cho bác Alex già đấy à?”

“Tất nhiên rồi, bác Alex. Bác thích thật đấy chứ?”

“Hoàn toàn thật.”

Chiếc váy màu đen mảnh dẻ và cổ điển. Chuỗi hạt trai như thật. Penny sờ vào cổ.

“Mẹ cháu tặng cháu nhân lễ Giáng sinh. Cháu đoán là mẹ cháu muốn kỷ niệm cuốn sách. Vì thế để biểu lộ lòng biết ơn của cháu với chuỗi ngọc trai - ngọc trai thật đấy, cháu sẽ cho bác biết - cháu đã thó chiếc váy đen đẹp nhất của mẹ cháu. Cháu cho là mẹ sẽ không phiền lòng nếu biết cháu mặc nó vì ai”.

“Cảm ơn cháu, cô gái xinh đẹp. Giờ thì hãy thó nốt cả cái áo lông chồn của mẹ cháu đi.”

“Không thể được. Mẹ cháu đã phản bội cháu và mặc nó đi Washington mất rồi. Cháu đành phải diện cái áo lông hải ly đã mòn của cháu vậy. Taxi của chúng ta đang đợi phải không?”

“Cháu có vẻ khá phấn chấn,” Alex nói khi hai người đã ở trong xe. “Tại chuỗi ngọc à?”

“Phần nào. Nhưng cháu đang bép xép. Cháu thật sự cảm thấy lễ Giáng sinh. Cháu cũng rất hạnh phúc vì mẹ và cuốn sách. Và cháu cũng hạnh phúc vì bác nữa. Trông bác - cháu không thể nói được là trông bác như thế nào. Như một người khác.”

“Chắc hẳn phải có điều gì đó,” Alex nói. “Đây là lần thứ ba trong vòng hai hôm bác nghe thấy câu này. Nói cho bác nghe nữa đi, bác rất thích.”

“Cháu không nịnh bác đâu,” Penny quay mặt sang anh. “Nhiều nếp nhăn đã biến mất khỏi mặt bác, ý cháu là những nếp nhăn tư lự ấy. Trông bác - vâng, trông bác trẻ. Và phấn khởi. Mà” cô vội vã nói thêm, “thực ra trông bác chưa bao giờ già”.

“Bác biết là bác trông như thế nào.” Alex vỗ nhẹ vào đầu gối cô. “Và bác cảm thấy cái cách người ta nhìn bác. Thật buồn cười là cháu đã dùng từ bép xép. Bác muốn bép xép. Và sẽ bép xép. Đó là lý do tại sao bác gọi điện cho người được sủng ái của bác. Bác nhớ Di vô cùng. Bác vừa mới chia tay ông Mantell. Nói chuyện về những người lảm nhảm và bép xép, nếu bác không biết con cá sấu già ấy chừng đó năm thì hẳn bác đã thề là ông ta đang phải lòng mẹ cháu.”

“Tuyệt thật. Nhưng ông ấy nói gì với bác?”

Alex mỉm cười.

“Ông ấy nghĩ là bác đã được chữa khỏi bệnh. Ông ấy nghĩ có lẽ chuyến đi nhỏ này chính là phương thuốc mà bác sỹ đã điều chế để lôi lão già Barr ra khỏi vũng lầy văn chương của lão. Tóm lại, ông ấy nghĩ chưa phải là mất hết, và một ngày nào đó bác có thể lại viết được những tác phẩm mạch lạc chặt chẽ.” Nụ cười anh rộng toác ra. “Vì ông ấy gần như rất lịch sự với bác. Bảo bác đừng tự giết mình, vì bác còn nợ ông ấy một tác phẩm lớn.”

Taxi đỗ lại, và Alex trả tiền cho lái xe.

“Cháu không thể chờ nghe kể,” Penny nói khi họ bước vào tòa nhà. “Cháu chẳng biết gì về những việc bác sẽ làm, hoặc bác sẽ làm những việc đó như thế nào, nhưng cháu muốn biết tất cả. Mẹ cháu sẽ giết cháu hoàn toàn vì ghen.”

“Điều đó thì bác còn nghi ngờ.” Họ vào phòng khách và Alex giúp Penny cởi áo khoác.

“Căn phòng đẹp thật,” Penny nói. “Nhưng cháu vẫn thích nhất ngôi nhà nghỉ của bác. Đây trông giống như... như phòng của phụ nữ.”

“Cháu nói rất đúng. Nhưng bác hay ở trong văn phòng hơn, và bác nghĩ chúng ta sẽ uống một ly ở phía sau kia... trước lò sưởi. Thật thà mà nói, bác sợ chết. Từ lâu rồi bác đã có hại cho việc đưa tin trung thực.”

“Ồ, vớ vẩn. Mẹ cháu đã kể cho cháu nghe về bác hồi còn làm phóng viên.”

“Một chỗ trú đậu dễ chịu,” Alex vừa nói vừa chỉ vào chiếc ghế da của anh. “Cháu uống gì, và mẹ cháu đã nói gì? Ý bác là về chuyện bác hồi còn làm phóng viên?”

“Bác cho cháu một cốc Scotch với đá.“ Penny ngồi xuống và bắt chéo chân lại. “Mẹ cháu nói, nguyên văn: ”Khi tốt nhất thì không ai có thể sánh được với bác Barr. Còn khi tồi nhất, bác ấy cũng hơn tất cả những người khác. Cái gì bác ấy không thể mượn được, bác ấy sẽ lấy trộm. Cái gì bác ấy không thể nhảy qua hoặc đi vòng qua, bác ấy sẽ đá phăng nó đi. Bác ấy có thể khóc, cầu xin hoặc chửi rủa, tuỳ theo tình huống yêu cầu, và nếu tình huống thật sự yêu cầu, bác ấy cũng có thể làm tình với quỷ dạ xoa chín mươi tuổi - nếu có một câu chuyện trong đó.”

“Bác không tin là mẹ cháu nói thế, và nếu mẹ cháu có nói, thì đó là bôi nhọ. Bác khá năng nổ, và bác thừa nhận là hồi còn trẻ bác có những ngày rất được việc. Nhưng thực ra về mặt phóng viên bác không đáng xách dép cho Dinah.”

“Đấy không phải là cách cháu nghe kể,” Penny nói. “Nào.” Cô cúi người ra trước. “Bác kể đi. Kể cho cháu nghe về châu Phi và việc bác sẽ làm đi.”

“Đầu tiên,” Alex đáp, “là tìm xem ai sẽ là thợ săn da trắng của bác. Một phi vụ lớn phụ thuộc vào điều đó. Bác đã đi săn với ba người - Eric Bronson, Joe Duffy và Mike Denton. Tất cả bọn họ đều là những tay nhà nghề tuyệt vời, nhưng Mike Denton là thành viên uyên bác hơn. Đó là để nói ông ta biết đọc biết viết.”

“Nhưng tình hình là thế nào? Tại sao một tạp chí như Life lại đẩy bác vào loại bài báo này, vụ Mau Mau là thế nào?”

“Bác cho rằng họ nghĩ đây là một vụ lớn - có lẽ là điềm báo hàng đống rắc rối sắp xảy ra. Hơn là một cuộc xung đột nhỏ. Và đó là lý do tại sao họ cử bác đi. À, bác đã giải thích phần nào khi nhắc đến mấy người thợ săn. Bác biết chút ít đường đi lối lại ở đó, và ít nhất bác biết người để moi được thông tin. Khó khăn với hầu hết các phóng viên mặt trận là họ đun một tảng băng, sau đó bỏ cuộc khi đã nấu được một nửa.”

“Chắc hẳn người ta phải rất thích bác thì mới đề nghị bác làm một công việc như vậy,” Penny nói. “Ý cháu là như một người đàn ông chứ không phải chỉ là một nhà văn.”

“Bác phải thừa nhận là thế. Khi nào cháu lớn hơn, không như bây giờ, có thể cháu sẽ phát hiện ra rằng những người biết cháu khi còn là đứa trẻ thường quí mến cháu hơn là những người ngắm cháu khi đã hoàn toàn trưởng thành.”

“Bác muốn nói bác nổi tiếng là Alex Barr, phóng viên hơn là Alexander Barr, tiểu thuyết gia?”

“Hầu như là thế. Nó làm bác bớt được mấy sợi tóc bạc đấy.”

“Bác sẽ làm gì khi đến… Nairobi, phải không ạ?”

“Rất ít. Quanh quẩn ở Stanley và Norfolk - hai khách sạn lớn nhất - và thết rượu những người lập nghiệp lâu ở đó. Nghe thật nhiều, và hỏi thật ít. Sau đó có lẽ bác cũng sẽ xuống Masai chuyện trò đôi chút với người gác rừng ở đó, rồi lại lên phía Bắc tới vùng sa mạc để tán gẫu với một người bạn cũ khác của bác đang gác rừng ở đó. Phần lớn chỉ là để cảm nhận - có lẽ nếm trải là từ đúng hơn.”

Penny thở dài và lắc đầu.

“Như bác nói thì có lẽ rất đơn giản. Nhưng cháu chắc nó gồm nhiều việc lớn lao hơn nhiều.”

“Thật sự không đâu. Phóng sự - hay viết tiểu thuyết - phần lớn là tiếp xúc với hiện trường. Mọi người hay gán cho việc viết lách những điều thần bí, nhưng đây là công việc đơn giản nhất mà bác được biết.”

“Cháu sẽ chẳng bao giờ hiểu được,” Penny nói. “Nhưng hãy kể cho cháu nghe về đất nước và con người ở đó, và tại sao bác lại yêu quí nơi đó nhiều như thế. Cháu đã đọc cuốn sách mới nhất của bác - cuốn mà bác đã tặng cháu để đọc trên máy bay. Người ta có thể nếm trải được tình yêu trong đó.”

Alex tỏ vẻ hài lòng hơi quá mức.

“Điều này còn khó giải thích hơn,” anh nói, “nhưng dù sao thì cháu hãy hình dung rằng trên trái đất này không còn nơi nào khắc nghiệt hơn. Bác chắc rằng loài người đã ra đời ở châu Phi...”

Rồi bỗng anh hoảng hốt nhìn đồng hồ.

“Trời đất ơi,” anh nói. “Cháu có biết là bác đã huyên thuyên mất đúng hai tiếng, mà chẳng ai buồn pha cho chúng ta ly thứ hai? Hơn thế bác còn chưa cạo râu, chưa mặc quần áo, và cháu chưa sắp xếp hành lý cho bác. Chúng ta phải động đậy đi thôi, hoặc là lịch sử sẽ trôi qua mà không có bác.”

“Cháu sẽ pha cho chúng ta một ly,” Penny nói. “Mà bác Alex này, cháu có thể đề nghị bác một đặc ân nữa không?”

“Đề nghị ngay đi, nếu cháu nhận lời xin lỗi của bác vì thói ba hoa. Họ muốn bác bắt đầu ở châu Phi còn bác thì bị lạc ngay khi bắt đầu. Đặc ân gì vậy?”

“Chúng ta đừng đi ăn hiệu tối nay. Ở đây rất vui. Cháu bị thôi miên vì châu Phi của bác. Nếu chúng ta đi ăn ở ngoài bác sẽ phải chào rất nhiều người, phải hôn rất nhiều phụ nữ và buổi tối nay cháu sẽ không được nói chuyện với bác nữa. Chắc phải có một cái tạp dề trong bếp, và phải có cái gì đó trong tủ lạnh của bác mà cháu có thể luộc hoặc rán. Bác cháu mình cứ ở đây cho đến giờ ra sân bay.”

“Tất nhiên là được, nếu thật sự cháu muốn thế. Khi bác Amelia quyết định đi Washington, và bác về nông thôn, bác đã cho những người hầu nghỉ tết.”

“Cháu rất mừng là họ không ở đây. Bác đưa cháu xuống bếp và chỉ cho cháu xem cái gì ở đâu, rồi bác cứ việc đi cạo râu và thay quần áo.”

“Cháu hãy đi thẳng. Bác cũng không biết gì về bếp hơn cháu đâu, nhưng sáng kiến của cháu thật tuyệt vời.”


Nguồn: TVE-4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 2 năm 2019

« Lùi
Tiến »