CHÔN SỐNG

Lượt đọc: 4341 | 3 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

Jane Rizzoli lớn lên ở khu ngoại ô Revere, ngay dưới chân cầu Tobin, ngoài Boston. Đó là khu lao động với những ngôi nhà dưới hàng hoàng dương trông như những con tem đóng dấu, chỗ mà cứ đến mùng bốn tháng bảy hàng năm thì những con chó đủ loại ở đầy sân sau và cờ Mỹ bay phấp phới trước cửa các ngôi nhà. Gia đình Rizzoli đã biết đến những thăng trầm của cuộc sống, họ đã chứng kiến những tháng ngày mà cha Rizzoli mất việc. Khi đó cô đủ lớn để nhận thấy nỗi sợ hãi của mẹ và sự chán chường của cha. Cô và hai em trai biết thế nào là sống ở mép ranh giới giữa cuộc sống thoải mái và sự huỷ hoại, ngay cả khi cô đã có những khoản tiền thu nhập ổn định, cô không bao giờ có thể quên được hơi thở lặng lẽ của sự bất an thời thơ ấu. Cô luôn luôn nghĩ mình là cô gái đến từ Revere, lớn lên với ước mơ sẽ có một ngôi nhà lớn ở một khu vực sạch sẽ hơn, một ngôi nhà với đủ nhà tắm để cô không phải gõ cửa chờ mỗi sáng sớm đến lượt mình vào nhà tắm. Nó phải là ngôi nhà có ống khói bằng gạch, một cửa trước đôi với khoá đồng. Giờ thì cô đang đứng trước ngôi nhà có tất cả các điều kiện trên, thậm chí còn nhiều hơn thế: khoá đồng, cửa trước đôi, và không phải chỉ một ống khói mà là hai ống khói. Tất cả những gì cô mơ ước là đây.

Nhưng đó là ngôi nhà xấu xí nhất mà cô từng thấy.

Có những ngôi nhà khác ở East Dedlam mà ta có thể tìm thấy trong cái khu trung lưu này: những gara hai xe ô tô và khoảng sân trước sạch sẽ, những chiếc xe đời mới nhất trên đường. Chẳng có gì quá nổi bật, không có gì làm người ta phải giật mình chú ý, nhưng ngôi nhà này - hừm, nó không chỉ yêu cầu người ta phải chú ý. Nó lôi kéo người ta.

Như thể là Tara, ngôi nhà trong Cuốn theo chiều gió bị trùm trong bộ vét đen chảy dài xuống phố. Nó không có sân để mà miêu tả, chỉ là một dải đất dọc hẹp đến mức chắc ta không thể đặt cái máy cắt cỏ giữa các bức tường với hàng rào nhà hàng xóm. Những cái cột màu trắng trước cửa chỗ mà Scarlett O‘ Hara có thể thực hiện phiên toà trước sự chứng kiến đầy đủ của những người đi trên đường Spargue. Ngôi nhà làm cho cô nghĩ tới Johny Silva ở khu hàng xóm cũ và giờ thì anh ta có ngôi nhà màu dâu đỏ Corvette. Cô tự cho rằng đó chỉ là anh ta cố gắng ngăn mình thành kẻ thua cuộc. Bố cô đã từng nói rằng "Đàn ông thường như vậy đấy, bán cả móng nhà của bố mẹ anh ta để mua một chiếc xe hơi thể thao. Kẻ thua cuộc lớn nhất sẽ mua chiếc xe thể thao lớn nhất?”

Hoặc là xây ngôi nhà lớn nhất ở khu này, cô nghĩ và nhìn ngôi nhà Tara trên phố Sparague.

Cô trườn cái bụng bầu ra khỏi xe, cảm thấy đứa bé đang đạp ùm ùm vào bụng mình khi cô bước tới cửa trước, cần phải hỏi dùng nhờ nhà tắm. Chuông cửa không chỉ kêu, nó còn rung lên, như chuông nhà thờ kêu gọi các linh hồn đến cầu nguyện.

Người phụ nữ mở cửa có vẻ nghĩ rằng cô đến nhầm địa chỉ. Còn hơn cả Scarlett, cô ta là kiểu Bambi cổ điển - mái tóc to dầy, cơ thể nhồi nhét trong cái áo thể thao màu hồng. Khuôn mặt cô ả toát lên vẻ trống rỗng giả tạo.

- Tôi là thanh tra cảnh sát Rizzoli, tôi đến gặp Terence Van Gates. Tôi đã gọi trước rồi mà.

- À vâng, ông Gates đang chờ cô đấy.

Đó là một giọng nữ cao và ngọt ngào. Liều lượng nhỏ thì nghe được nhưng nếu sau một giờ, chắc sẽ có cảm giác giống như nghe tiếng ngón tay cào vào cửa.

Rizzoli bước lên phòng chờ và lập tức thấy ngay một bức tranh trên tường. Đó là bức hình Bambi trong bộ cánh buổi tối màu xanh, đứng bên cạnh một lọ hoa lan lớn. Mọi thứ trong ngôi nhà này dường như là quá khổ. Những bức tranh, trần nhà, ngực.

- Họ đang sửa lại văn phòng của ông ấy, nên ông ấy làm việc ở nhà, dưới sảnh ấy, bên phải cô.

- Xin lỗi - ờ... tôi không biết tên của cô.

- Bonnie.

Bonnie, Bambi, nghe cũng có vẻ gần đây.

- Bà Van Gates?

- À vâng.

Vợ của Van Gates, chắc cũng phải gần bảy mươi tuổi rồi.

- Xin lỗi tôi có thể dùng nhà tắm một chút được không? Tôi phải vào đó mười phút một ngày.

Lần đầu tiên Bonnie để ý thấy là Rizzoli đang mang bầu.

- Ôi tất nhiên rồi, tất nhiên. Nó ở ngay đây này.

Lần đầu tiên Rizzoli thấy một cái nhà tắm sơn màu kẹo hồng, toilet đặt cao hơn mặt sàn một chút với điện thoại trên tường. Có vẻ như nếu ai đó cần giải quyết công việc gấp thì vẫn có thể gọi được trong khi đang trong đó. Cô rửa tay với cục xà bông màu hồng trên cái chậu rửa mặt cũng màu hồng bằng đá.

Bonnie chạy đâu mất, nhưng Rizzoli vẫn nghe rõ tiếng nhạc tập và tiếng chân nện xuống sàn trên lầu. Bonnie đang hoàn thành nốt bài tập hàng ngày. Rizzoli nghĩ, mình cũng trải qua những ngày như vậy rồi, nhưng mình thì không tập ở cái nơi hồng hào này đâu.

Cô đi ra ngoài để tìm phòng của Van Gates. Đầu tiên cô đụng phải một căn phòng khách với đàn piano trắng và những đồ vật cũng trắng, những cái ly màu trắng. Phòng trắng, phòng hồng. Không biết phòng tiếp theo sẽ màu gì đây. Cô đi qua một căn phòng nữa, lần này cô thấy một thần Hy lạp với chiếc áo dài màu xám, núm vú hằn lên lớp áo mỏng. Một vị thần nam trong thần thoại, Vegas.

Cuối cùng thì cô cũng tìm được văn phòng của Van Gates.

- Ông Van Gates?

Người đàn ông đang ngồi đằng sau bàn màu dâu đang ngước mắt lên khỏi đống giấy tờ, cô nhìn thấy đôi mắt màu xanh nước biển, một khuôn mặt đã trở nên mềm nhũn và nhăn nheo vì tuổi tác. Mái tóc, không biết đó là màu gì nữa - màu gì đó pha giữa cam và vàng, không phải là cố ý, chắc chỉ là công việc đã làm mái tóc ông ta như vậy thôi.

- Thanh tra Rizzoli à? Ông ta hỏi, ánh mắt lướt xuống cái bụng của cô. Chắc ông ta chết dí ở đây và chưa bao giờ nhìn thấy một cảnh sát mang bầu.

Nói chuyện với tôi đi, không phải cái bụng của tôi đâu. Cô đến phía cái bàn của cô và bắt tay ông ta. Cô nhận thấy mấy sợi tóc lơ thơ cắm trên da đầu ông ta, trông như mấy bụi cỏ kiên cường bám trên đất sa mạc. Đó là những gì ông xứng đáng phải nhận vì đã cưới một cô vợ trẻ đẹp như chiến lợi phẩm.

- Mời ngồi, mời ngồi.

Cô ngồi xuống cái ghế da mỏng, nhìn xung quanh phòng. Cô nhận thấy bố trí trong căn phòng này khác so với phần còn lại của ngôi nhà. Nó là của kiểu một luật sư truyền thống tối gỗ và da sẫm màu. Những giá sách màu gụ đầy các tạp chí luật và giáo trình. Không có chút hơi thở của màu hồng. Chắc chắn đây là khu vực không có Bonnie.

- Tôi thực sự không biết tôi có thể giúp gì cho cô, thanh tra. Việc nhận nuôi đó diễn ra đã bốn mươi năm rồi mà. Ông ta nói với cô.

- Chính xác thì không phải là lịch sử câu chuyện đâu.

Ông ta cười.

- Tôi nghĩ lúc đó cô chưa sinh ra đâu.

Đó có phải là mánh lới không nhỉ? Đó có phải là cách ông ta nói rằng cô còn quá trẻ để có thể làm ông ta khó xử vì những câu hỏi này.

- Ông không hề liên lạc với những người đã liên quan à?

- Tôi chỉ có thể nói là chuyện đó đã lâu lắm rồi, tôi lúc đó vừa mới tốt nghiệp trường luật, làm việc trong một văn phòng đi thuê với những đồ đạc đi thuê, không thư ký. Tôi phải trả lời điện thoại của mình, tôi nhận mọi vụ việc liên quan — ly hôn, nhận con nuôi, say rượu lái xe, bất cứ cái gì để có thể trả tiền thuê văn phòng.

- Và tất nhiên là ông vẫn còn những file hồ sơ đó chứ?

- Chúng ở trong kho.

- Chỗ nào vậy?

- Lưu trữ an toàn, ở Quincy. Nhưng trước khi chúng ta đi xa hơn, tôi phải nói với cô rằng những bên liên quan yêu cầu bảo mật cá nhân tuyệt đốì, người mẹ đẻ không muốn tiết lộ tên. Những điều này đã được thoả thuận trước đây rồi.

- Đây là một vụ giết người, ông Van Gates. Một trong hai người được nhận nuôi giờ đã chết.

- Vâng, tôi biết. Nhưng tôi thấy mình chẳng có gì để làm với việc nhận con nuôi bốn mươi năm trước đây cả. Có gì liên quan tới vụ điều tra của cô nào?

- Tại sao Anna Leoni gọi cho ông?

Ông ta nhíu mày. Ông ta không nói gì sau phản ứng đầu tiên đó, chỉ là ưm... ừm.

- Xin lỗi? - ông ta hỏi lại.

- Hôm trước ngày cô ta bị giết, Anna Leoni gọi đến văn phòng luật sư của ông từ phòng của cô ta ở khách sạn Tremont. Chúng tôi có ghi âm cuộc điện thoại đó. Cuộc điện đàm diễn ra trong ba mươi bảy phút. Chắc chắn là hai người đã nói gì đó trong suốt ba mươi bảy phút chứ. Ông không thể giữ máy với một phụ nữ khốn khổ trong ba mươi bảy phút.

Ông ta không nói gì.

- Ông Van Gates?

- Cuộc điện thoại đó... đó là việc riêng tư.

- Cô Leoni là khách hàng của ông à? Ông sẽ tính tiền cô ta cho cuộc điện thoại đó sao?

- Không nhưng...

- Vậy giờ ông không được bảo vệ bởi quyền luật sư của khách hàng nữa rồi.

- Nhưng tôi được bảo vệ bởi bí mật của khách hàng khác.

- Người mẹ đẻ.

- Đúng, cô ta là khách hàng của tôi. Cô ta đồng ý từ bỏ con mình với một điều kiện — tên cô ta không bao giờ bị tiết lộ.

- Nhưng đã bốn mươi năm rồi và có thể cô ta đổi ý.

- Tôi không biết, tôi không biết cô ta ở đâu, thậm chí tôi không biết cô ta còn sống hay không nữa.

- Có phải đó là lý do mà Anna Leoni gọi cho ông không? Để hỏi về mẹ mình?

Ông ta ngửa ra sau.

- Những đứa trẻ bị cho làm con nuôi luôn luôn tò mò về nguồn gốc của mình. Với một vài người trong số họ thì dường như đó là một ham muốn. Vì thế họ cứ tìm mọi cách với đống tài liệu, tiêu tốn hàn nghìn đô đầu tư vào cái việc đau tim là tìm kiếm mẹ mình, những người không muốn bị tìm thấy, và nếu họ tìm thấy, hiếm khi họ có được cái kết thúc thần tiên mà họ mong muốn. Đó là những gì cô ta mong mỏi, thanh tra. Một câu chuyện thần tiên. Đôi khi tốt nhất là họ nên quên đi và tiếp tục cuộc sống của mình.

Rizzoli nghĩ về bản thân mình, cô luôn biết mình là ai, cô có thể nhìn thấy ông bà, bố mẹ, và nhìn thấy mạch máu của chính mình trên khuôn mặt họ. Cô là một trong số họ, chính xác tới từng ADN, và cho dù họ hàng cô có thể làm phiền cô hoặc làm cô cảm thấy xấu hổ, cô biết họ là của cô.

Nhưng Maura Idles thì không, cô ấy chưa bao giờ thấy mình trong mắt của ông bà. Khi Maura đi xuống phố, cô ấy cố tìm kiếm khuôn mặt của những người xa lạ, xem họ có chút gì giống cô ấy hay không? Một nét thân quen trên khuôn miệng hay một rãnh trên mũi? Rizzoli có thể biết một cách chính xác tường tận lòng khao khát muốn tìm hiểu về nguồn gốc. Để biết rằng ta không phải là cái nhánh bị lạc, mà là một nhánh của một cái cây có rễ sâu.

Cô nhìn sâu vào đôi mắt của Van Gates.

- Ai là mẹ của Anna Leoni?

- Tôi nhắc lại nhé, điều này không phù hợp với ...

- Để tôi quyết định chuyện này nhé, chỉ cần đưa cho tôi cái tên thôi.

- Tại sao? Và cô sẽ phá tan tành cuộc đời một phụ nữ không muốn nói về lỗi lầm thời trẻ của mình ư? Điều đó có giúp được gì cho vụ điều tra ám sát đâu cơ chứ?

Rizzoli cúi gần hơn, đặt cả hai tay lên bàn của ông ta, vượt qua một cách đầy khiêu khích tài sản cá nhân của ông ta.

Bambis bé nhỏ ngọt ngào sẽ không làm thế này đâu, nhưng một cớm nữ từ Revere thì không ngại.

- Chúng tôi sẽ làm cái trát với đám hồ sơ của ông, hoặc là tôi sẽ hỏi ông một cách lịch sự.

Họ nhìn nhau chằm chằm một lúc, rồi ông ta thở dài.

- Thôi được rồi, chắc tôi không phải nhắc đến việc này nữa. Tôi sẽ chỉ nói cho cô thôi, được chứ? Người mẹ tên là Amalthea Lank. Cô ấy hai tư tuổi và lúc đó cô ta cần tiền, rất cần.

Rizzoli nhíu mày.

- Ông sắp nói với tôi rằng cô ta được trả tiền cho hai đứa trẻ chứ?

- Ờ...

- Bao nhiêu.

- Chuyện này không thể nói ra được. Đủ để cô ta có thể có một khởi đầu tốt hơn cho cuộc sống của mình.

- Bao nhiêu?

Ông ta chớp mắt.

- Hai mươi ngàn đôla cho mỗi đứa.

- Cho mỗi đứa?

- Hai gia đình hạnh phúc với hai đứa trẻ, cô ấy thì có tiền. Tin tôi đi, những bậc cha mẹ nhận con nuôi còn trả nhiều tiền hơn ngày nay đấy. Cô có biết khó khăn thế nào để có thể có một đứa trẻ mới sinh khoẻ mạnh không? Chỉ tìm loanh quanh là không đủ. Đó là cung và cầu, chỉ thế thôi.

Rizzoli dựa lưng vào ghế, tự đánh giá một người có thể bán con mình với những đồng tiền lạnh lẽo.

- Đó là tất cả những gì tôi có thể nói với cô, nếu cô muốn biết thêm thì cảnh sát các cô nên hỏi những người khác. Sẽ tiết kiệm thời gian hơn đấy.

Câu nói cuối của ông ta làm Rizzoli giật mình nhớ ra trước đó ông ta vừa nói: chắc tôi không phải nhắc đến việc này nữa.

- Ai đó đã hỏi ông về người phụ nữ này à?

- Các người hỏi y như nhau. Các cô đến, đe dọa rằng cuộc đời tôi sẽ tệ hại nếu như tôi không hợp tác.

- Có cảnh sát nào khác đã từng hỏi về chuyện này.

- Phải.

-Ai?

- Tôi không nhớ, vài tháng trước, tôi không nhớ tên anh ta.

- Tại sao anh ta mốn biết.

- Vì cô ta nhờ anh ta làm thế, họ đến cùng nhau ấy mà.

- Anna Leoni đến cùng anh ta à?

- Anh ta làm vì cô ta. Một đặc ân - Van Gates nhún vai - Các cảnh sát luôn có những đặc ân.

- Vài tháng trước? Họ đến cùng nhau sao?

- Tôi vừa mới nói thế mà.

- Và ông nói cho cô ta tên mẹ cô ta?

- Ừ.

- Vậy tại sao Anna gọi cho ông tuần trước? Nếu cô ấy đã biết tên của mẹ mình.

- Bởi vì cô ta nhìn thấy tấm ảnh gì đó ở The Boston Globe. Một quý cô trông giống hệt cô ta.

- Bác sĩ Maura Idles.

Ông ta gật đầu.

- Leoni hỏi tôi trực tiếp, nên tôi đã nói với cô ta.

- Nói với cô ta cái gì?

- Cô ta có chị gái.

« Lùi
Tiến »