CHÔN SỐNG

Lượt đọc: 4346 | 3 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

Jane Rizzoli lái xe như bất kỳ một người Boston nào, một tay để ở còi, cô vẫy những cái xe đỗ khi họ đi ngang qua Turnpike. Những phụ nữ mang bầu thường nóng tính, họ cũng thường thiếu kiên nhẫn hơn thường lệ khi phải chờ đợi ở chỗ sang đường.

- Tôi không biết chuyện này, bác sĩ - Cô nói, tay gõ gõ lên vô lăng khi họ chờ đèn đỏ đếm ngược — tôi không biết chị nghĩ gì, ý tôi là nếu chị gặp bà ấy thì có gì tốt?

- Ít nhất tôi phải biết mẹ mình là ai.

- Chị biết tên bà ấy. Tội bà ấy mắc phải. Như thế chưa đủ à?

- Không, chưa đủ.

Đằng sau họ có tiếng còi ầm ĩ. Đèn chuyển sang màu xanh.

- Đồ khốn - Rizzoli nói khi rú ga băng qua chỗ sang đường.

Họ qua Massachusett Turnpike đến Framingham, Rizzoli với chiếc Subaru của cô lách giữa những chiếc xe nhỏ và SUV. Chỉ sau một tuần trên những con đường ở Maine, Maura thấy sốc khi phải trở lại một cao tốc đông đúc, chỉ một sơ suất nhỏ thôi là vượt qua cái ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Cái phong cách lái xe nhanh và không biết sợ của Rizzoli khiến Maura cảm thấy sợ toát mồ hôi, vì cô là người luôn thích mẫu xe an toàn với túi đệm khí đôi, và không bao giờ để bình xăng chỉ còn dưới một nửa, nhất là khi cái xe tải hai tấn đang lao vèo vèo chỉ cách cửa sổ xe cô mười phân .

Mãi khi họ tới Turnpike, đến đường 126 qua ngoại ô Framingham, Maura mới có thể ngồi tựa về phía sau. Nhưng giờ thì cô lại đối mặt với nỗi ám ảnh khác, không phải là những chiếc xe lớn hay phanh gấp, mà giờ cô thấy sợ hãi nhất là phải đối diện với chính mình.

Cô không muốn những gì cô sắp nhìn thấy.

- Chị có thể đổi ý bất cứ lúc nào - Rizzoli nói, như thể đọc được suy nghĩ của cô - Chỉ cần cô nói thôi, tôi sẽ quay lại ngay lập tức. Cô có thể đến chỗ Friendly, uống cà phê, ăn vài cái bánh táo.

- Những phụ nữ mang bầu không ngừng nghĩ về thức ăn phải không?

- Không phải phụ nữ mang bầu này.

- Tôi không định đổi ý đâu.

- Thôi được, thôi được.

Rizzoli im lặng một lát.

- Ballard gặp tôi sáng nay.

Maura nhìn cô, nhưng Rizzoli cứ nhìn thẳng về phía trước.

- Tại sao?

- Anh ta muốn giải thích vì sao anh ta không bao giờ nói với chúng ta về mẹ của chị. Xem này, tôi biết chị đã nổi điên với anh ta, bác sĩ. Nhưng tôi nghĩ chắc chắn anh ta đang cố gắng bảo vệ chị.

- Anh ta nói vậy à?

- Tôi tin anh ta. Có thể tôi đồng ý với anh ta, tôi đã nghĩ về việc giấu chị chuyện đó nữa.

- Nhưng cô thì không, cô đã gọi cho tôi.

- Vấn đề là ở chỗ, tôi có thể hiểu được tại sao anh ta không muốn nói với chị.

- Anh ta chàng có lý do gì để làm thế cả.

- Là chuyện đàn ông ấy mà, chị biết đấy. Có thể là chuyện cảnh sát. Họ muốn bảo vệ người phụ nữ bé nhỏ...

- Vì thế họ che giấu sự thật.

- Như tôi vừa mới nói đấy. Tôi hiểu anh ta từ đâu đến.

- Nên cô không tức giận chứ gì?

- Không hẳn thế.

- Vậy tại sao cô bảo vệ anh ta chứ?

- Bởi vì anh ta hot à?

- Ôi làm ơn đi.

- Tôi vừa nói với chị rằng anh ta thực sự rất hối hận về chuyện đó. Nhưng tôi nghĩ anh ta đã cố gắng tự mình nói với chị.

- Lúc đó tôi chẳng có tâm trạng nào để mà chấp nhận lời xin lỗi.

- Vậy chị sẽ vẫn tiếp tục cáu điên với anh ta chứ gì?

- Tại sao chúng ta nói chuyện về chuyện này nhỉ?

- Tôi không biết. Tôi đoán đó là cách anh ta nói với chị. Như thể có chuyện gì xảy ra giữa hai người rồi, phải không?

Maura cảm thấy Rizzoli đang nhìn cô với ánh mát sắc lẻm của cớm và biết rằng nếu cô nói dối cô ấy sẽ nhận thấy ngay.

- Lúc này tôi không cần một mối quan hệ phức tạp nào cả.

- Có gì phức tạp chứ? Ý tôi là, ngoài việc chị nổi cáu với anh ta?

- Một con gái, vợ đã ly hôn.

- Đàn ông tầm tuổi đó thì... tất cả họ đều như vậy. Họ đều sẽ có những người cũ.

Maura nhìn con đường phía trước.

- Cô biết đấy, Jane, không phải mọi phụ nữ đều muốn kết hôn.

- Trước đây tôi cũng nghĩ vậy, và có vẻ như chuyện đó xảy ra với tôi. Một ngày tôi không thể chịu đựng được một người đàn ông, ngày tiếp theo tôi lại không thể không nghĩ về anh ta. Tôi không bao giờ nghĩ mọi chuyện lại xảy ra như thế.

- Gabriel là một trong những người tốt.

- Vâng, anh ấy rất thẳng thắn. Nhưng điều quan trọng là anh ấy đã cư xử như Ballard vậy, làm cái việc bảo vệ ngốc nghếch, và tôi điên lên với anh ta. Vấn đề là ta không bao giờ có thể dự đoán được khi nào thì người đàn ông trở thành một thần hộ vệ.

Maura nghĩ tới Victor, tới cuộc hôn nhân như thảm hoạ của mình và nói.

- Không bao giờ.

- Nhưng có thể bắt đầu bằng việc tập trung vào những gì có thể là cơ hội, và quên đi những người đàn ông chẳng có hy vọng gì.

Mặc dù họ không đề cập tên người đàn ông, nhưng Maura biết cả hai đều nghĩ về Daniel Brophy. Người đàn ông không thể đến với Maura. Một ảo ảnh đã theo cô nhiều năm, mà có lẽ đến tận cuối đời.

- Đây là đoạn rẽ - Rizzoli nói - rẽ sang Loring.

Tim Maura đập rộn ràng khi cô nhìn thấy tấm biển MCI - Framingham. Đến lúc phải đối mặt với việc mình là ai rồi,

- Chị vẫn có thể đổi ý đấy.

- Chúng ta đã đi đến cuối đường rồi.

- Phải, nhưng tôi chỉ muốn nói với chị là tôi vẫn có thể quay xe lại mà.

- Cô có thể làm thế ư, Jane, sau nửa cuộc đời băn khoăn mẹ mình là ai, bà trông như thế nào, cô sẽ như vậy sao? Khi cô sắp có câu trả lời cho mọi câu hỏi của mình.

Rizzoli quay sang nhìn cô. Rizzoli, người thường xuyên vân động, có con mắt của một cơn bão giờ nhìn Maura với cái nhìn thông cảm.

- Không, tôi sẽ không quay lại.

***

Ở sảnh toà nhà Betty Cole Smith, cả hai đều đưa chứng minh nhân dân và nhập vào. Vài phút sau, giám thị Barbara Gurley đi xuống rồi gặp họ ở bàn trước. Maura đã tưởng tượng hình ảnh khác về người phụ nữ này, nhưng trông chị ta như một thủ thư, mái tóc ngắn xám hơn là nâu, gầy và mảnh với cái áo hồng.

- Rất vui được gặp cô, thanh tra Rizzoli - Gurley nói và quay sang Maura - Cô là bác sĩ Idles?

- Vâng, rất vui đựoc gặp chị - Maura cũng giơ tay ra bắt, và cảm nhận đây cũng là một người phụ nữ thoải mái và mạnh mẽ. Chị ta biết mình là ai và tại sao mình đến đây. Maura nghĩ thầm.

-Ta lên văn phòng tôi đi. Tôi sẽ tìm hồ sơ của bà ấy cho các cô.

Gurley đi trước, rất nhanh nhẹn. Không một động tác thừa, không ngoảnh lại nhìn xem liệu các vị khách có theo kịp mình không. Họ bước vào thang máy.

- Đây là khu vực cấp độ 4 phải không? - Rizzoli hỏi chị ta.

- Phải.

- Không phải là an ninh trung bình à? - Maura hỏi.

- Chúng tôi đang phát triển đơn vị 6 cấp độ. Đây là đơn vị phục hồi nhân phẩm cho phụ nữ duy nhất ở Massachusett. Chúng tôi phải giải quyết với mọi bị cáo.

- Cả những kẻ giết người hàng loạt à?

- Nếu họ là phụ nữ, họ bị kết án, họ sẽ đến đây. Chúng tôi không có những vụ việc an ninh như bên nam giới, vì thế cách tiếp cận của chúng tôi hơi khác biệt một chút. Chúng tôi nhấn mạnh các biện pháp đối xử và thay đổi thói quen. Rất nhiều tù nhân của chúng tôi có những vấn đề về sức khoẻ, thêm vào đó là những việc phức tạp khác như rất nhiều trong số họ là mẹ, vậy nên chúng tôi phải đối mặt với những việc tình cảm như mẹ con xa cách v.v... rất nhiều đứa bé khóc lóc sau giờ thăm nuôi.

- Thế còn Amalthea Lank thì sao? Có gì đặc biệt với bà ấy không?

- Chúng tôi có... - Gurley dừng lại, ngập ngừng, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước - một vài thôi...

- Cái gì?

Cửa thang máy mở ra và Gurley bước ra.

- Đây là văn phòng của tôi.

Họ đi qua phòng chờ, hai thư ký nhìn Maura, rồi nhanh chóng chúi mắt vào màn hình vi tính. Mọi người cố gắng tránh ánh mắt của nhau, cô nghĩ. Họ sợ mình nhìn thấy cái gì nhỉ?

Gurley dẫn khách vào phòng và đóng cửa lại.

- Mời ngồi.

Căn phòng này thật kỳ lạ, Maura nghĩ rằng nó phản ánh Gurley, chính xác và rõ ràng, ở khắp nơi là những bức ảnh các khuôn mặt đang cười. Những người phụ nữ bế em bé, trẻ em với mái tóc gọn gàng và áo in chữ. Một cặp dâu rể xung quanh là một đám trẻ con. Con anh, con tôi, con chúng ta.

- Các cô gái của tôi - Gurley nói, mỉm cười nhìn những tấm ảnh trên tường.

- Đó là những người đã hoà nhập lại xã hội thành công. Những người đã có những lựa chọn đúng đắn và tiếp tục với cuộc sống của mình, thật không may. Gurley nói, nụ cười nhạt dần - Amalthea Lank sẽ không bao giờ có trên những bức tường này.

Chị ta ngồi xuống sau bàn và nhìn Maura.

- Tôi không chắc chuyến viếng thăm này có phải là một ý kiến hay không, bác sĩ Idles.

- Tôi chưa bao giờ gặp mẹ mình cả.

- Điều đó làm tôi quan tâm đấy.

Gurley dựa vào ghế và nhìn Maura suy xét một lúc.

- Tất cả chúng ta đều muốn yêu thương mẹ mình, chúng ta muốn họ là những phụ nữ đặc biệt bởi vì họ làm chúng ta đặc biệt, như con gái họ.

- Tôi không mong đợi sẽ yêu thương mẹ mình.

- Vậy cô mong mỏi điều gì?

Câu hỏi đó làm Maura ngừng lại, cô nghĩ về một người mẹ tưởng tượng mà cô đã vẽ ra khi cô còn nhỏ, ngay khi mấy chị em họ nói với Maura một sự thật rằng: cô chỉ là con nuôi. Đó là lý do tại sao trong gia đình có những người tóc vàng và trán cao, cô là người duy nhất tóc đen. Cô chắc hẳn được sinh ra bởi một người mẹ thiên thần với mái tóc đen. Một người Italia nào đó, buộc phải xa rời đứa con gái vì một vụ xì căng đan, hoặc là một nhan sắc Tây Ban Nha bị người tình bỏ rơi, sinh con với trái tim tan vỡ. Như Gurley nói, chúng ta luôn luôn mong mỏi ai đó đặc biệt, thật khác thường. Giờ thì cô sắp đối mặt với sự thật về người phụ nữ, và cái viễn cảnh đó làm cô thấy khô cả miệng.

Rizzoli nói với Gurley.

- Sao chị nghĩ là cô ấy không nên gặp mẹ mình?

- Tôi chỉ khuyến cáo cô ấy chấp nhận chuyến thăm này với một chút cảnh giác.

- Tại sao? Có phải bà ta rất nguy hiểm không?

- Không phải dưới góc độ bà ta sẽ tấn công bằng sức lực hay gì đâu. Trông mặt bà ta có vẻ hiền lành.

- Còn đằng sau khuôn mặt đó?

- Hãy nghĩ về những gì bà ta đã làm, thanh tra. Cái gì trong đầu bà ta khi bà ta dùng cây gậy sắt để phá nát đầu một phụ nữ? Giờ cô trả lời câu hỏi này nhé: cái gì ẩn sau khuôn mặt của Amalthea? - Gurley nhìn Maura - Cô phải vào thăm với đôi mắt mở to, và nhận thức đầy đủ về người mà cô sắp gặp.

- Bà ấy và tôi có thể có cùng ADN nhưng tôi không có cảm xúc gì gắn kết với người phụ nữ này cả.

- Vậy cô chỉ tò mò thôi à?

- Tôi cần phải theo đến cùng, tôi cần phải tiếp tục.

- Có thể em gái cô cũng nghĩ thế. Cô biết là cô ấy đã đến gặp Amalthea chứ?

- Phải, tôi đã nghe nói.

- Tôi nghĩ điều đó chẳng mang lại thanh thản cho cô ấy, chỉ làm cô ấy thêm tổn thương mà thôi.

- Tại sao?

Gurley đẩy về phía Maura một xấp tài liệu:

- Đây là bệnh án tâm lý của Amalthea. Mọi thứ cô cần ở đây, tại sao cô không đọc nó nhỉ? Đọc và quên bà ấy đi.

Maura không chạm vào tập tài liệu. Rizzoli cầm nó lên và nói.

- Bà ấy phải nhờ điều trị tâm lý à?

- Phải.

- Tại sao?

- Vì Amalthea bị chứng tâm thần phân liệt.

Maura nhìn giám thị.

- Thế tại sao bà ấy còn bị kết án? Nếu bà ấy bị tâm thần, bà ấy không phải vào tù. Bà ấy phải được đưa vào viện.

- Rất nhiều trong số các tù nhân ở đây cũng như vậy. Bác sĩ Idles, cô nên nói thế với quan toà, bởi vì tôi đã cố gắng rồi. Hệ thống pháp luật hiện nay như vậy đó. Ngay cả khi cô phạm tội trong tình trạng không kiểm soát được tâm lý thì điều đó cũng chẳng ngăn được cô bị kết tội.

Rizzoli hỏi, nhẹ nhàng:

- Cô có chắc bà ấy mất trí không?

Maura quay sang nhìn Rizzoli, thấy cô ấy đang chúi mắt vào đống tài liệu.

- Có vấn đề gì về các triệu chứng à?

- Tôi biết bác sĩ điều trị, Joyce O’Donnell. Cô ấy không phí thời gian vào những việc không đâu hay những ca vớ vẩn đâu.

Rizzoli nói rồi quay sang nhìn Gurley:

- Tại sao chị ta lại dính vào ca này nhỉ?

- Có vẻ như cô băn khoăn?

- Nếu chị biết bác sĩ O’Donnell chị cũng băn khoăn thôi. Rizzoli đóng file tài liệu lại, thở sâu một cái.

- Bác sĩ Idles còn cần biết thêm gì trước khi gặp tù nhân không?

Gurley nhìn Maura.

- Tôi vẫn chưa nói đủ sao?

- Không, tôi sẵn sàng rồi.

- Vậy tôi sẽ dẫn cô xuống.

« Lùi
Tiến »