CHUYÊN ÁN HOA HỒNG ĐEN

Lượt đọc: 5000 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 11

Cả đêm mà Asaki không tài nào ngủ được, giờ đây khi đã xác định được mục tiêu thì anh mới thấy mình còn nhiều sơ xuất. Kẻ thù đang ở ngay bên cạnh mà không biết. Giờ anh mới chợt nhớ từ ngày chuyển về đây thì hầu như chưa gặp ông ta lần nào? Nếu có hỏi thì vợ ông ta nói đi làm từ sáng và tối mới về. Vậy ông ta đi làm hay đi đâu? Có bao giờ cố tình để tránh mặt anh không? Nhưng bây giờ công an Việt nam đã vào cuộc và vụ án được đào lại, trong khi kẻ thủ ác vẫn chưa biết là ai. Tất cả vẫn trong dự đoán, chính vì thế trong khi chờ lệnh thì anh và Thanh Vy vẫn phải nằm im, và nhiệm vụ của anh là bảo vệ cô được an toàn.

Cả nhà đang ngủ thì tiếng chuông cổng bấm kêu inh ỏi. Người đầu tiên ra mở cổng chính là bà Kim. Vừa mới ra đến cổng thì bà bỗng giật mình khi thấy chính quyền địa phương, công an khu vực và ba công an nữa, Ông tổ trưởng dân phố lên tiếng:

- Chào bà…

Bà Kim cúi đầu:

- Vâng chào ông, chào các ông…

Bà Kim trả lời xong thì mở cổng, khi cánh cửa cổng được mở ra thì ông tổ trưởng dân phố lại nói tiếp:

- Nhằm phục vụ cho công tác Tổng điều tra dân số sắp tới, nên công an và chính quyền địa phương đến kiểm tra nhân khẩu từng hộ gia đình. Đề nghị bà gọi mọi người tập trung ở phòng khách, mang theo giấy tờ tùy thân để các đồng chí công an làm nhiệm vụ…

Bà Kim vẫn đứng yên một chỗ, thấy thế cảnh sát khu vực lên tiếng:

- Dì Kim có nghe thấy chú Nghĩa nói gì không?

Bà Kim bỗng giật mình, ấp úng:

- Ở trong cái nhà này chẳng ai có hộ khẩu ở đây cả, tất cả đều tạm trú…

- Chưa nói đến vấn đề đó, tạm trú thì báo tạm trú đâu có sao? Bà làm ơn gọi mọi người…

Miệng nói nhưng chân anh đã bước vào trong. Bà Kim vội vàng đi nhanh về phía phòng mình nhưng cảnh sát khu vực Dương cũng đã đi phía sau làm bà giật mình:

- Chắc chú Kim đang ngủ, cũng nửa đêm rồi…

Bà Kim có vẻ không tự nhiên:

- Ổng đi làm về mệt, nếu đang ngủ mà gọi thì hay quạu lắm…

Bà chưa nói hết câu thì cảnh sát Dương đã vào đến nơi và lên tiếng:

- Chú Kim ơi…

Không nghe tiếng trả lời nên cảnh sát khu vực Dương cứ thế tiến vào phòng, vừa đi vừa nói đùa:

- Chú già rồi mà ngủ say ghê á…

Nhưng khi anh vào đến phòng ngủ thì không thấy một ai, ngay cả dấu hiệu có người đang ngủ cũng không có. Sở dĩ anh nói như thế bởi mùng mền vẫn đang được gấp gọn gàng. Bà Kim cũng tỏ ra bất ngờ, bởi lúc chiều đi làm về, sau khi ăn cơm xong thì ông đi ngủ. Tại sao bây giờ trong phòng lại không thấy? Cảnh sát Dương nhìn bà Kim như muốn hỏi trong khi bà cũng chẳng khác gì anh:

- Chú Kim đi đâu rồi ạ?

- Tôi cũng không biết, rõ ràng ăn cơm xong là ông ấy vào phòng đi nghỉ… chắc nay ổng mệt…

- Chú làm ở đâu ạ?

- Tôi cũng chẳng biết, chỉ biết ổng có nghề cơ khí thôi…

- Chắc chú mới chạy đi đâu đó, dì lấy giấy tờ tùy thân của hai người rồi theo cháu lên phòng khách…

Bà Kim lẳng lặng đi vào phòng, đúng lúc đó thì ông Kim từ ngoài đi vào, và ngạc nhiên khi thấy cảnh sát khu vực đang đứng một mình ở cửa:

- Bà ấy đâu?

Hơi bất ngờ bởi câu nói không đầu không cuối, nhưng đang làm nhiệm vụ nên cảnh sát Dương chỉ cười rồi chỉ tay vào trong:

- Dì Kim ở trỏng…

Bà Kim nghe tiếng chồng thì đi ra hỏi:

- Ông vừa đi đâu về hả?

Câu hỏi của bà Kim cũng hết sức nhẹ nhàng, vậy mà không ngờ ông ta quát om xòm:

- Bà sao thế hả? bộ tôi đi vệ sinh cũng phải báo với Bà hay sao?

Thấy bà Kim im lặng, trinh sát Dương thấy thế lên tiếng:

- Tại chúng cháu…

Không để cho anh nói hết câu, ông ta quay sang quát:

- Cậu khỏi phải giải thích, bây giờ tôi không làm gì hết, nếu cậu cần gì thì ngày mai…

Thấy chồng nói như thế thì bà Kim quay sang cảnh sát Dương thông cảm:

- Hay chú thông cảm để ngày mai được không? hồi giờ có khi nào kiểm tra đâu…

Bỗng một tiếng nói phía sau làm ai cũng bất ngờ:

- Tại sao lại phải ngày mai? Chúng tôi đâu có nhiều thời gian…

Vừa nhìn thấy vị cán bộ đứng sau thì ông Kim thoáng biến sắc, bởi người đó không phải ai khác mà chính là Thiếu tá Lê Hải phụ trách vụ án CT09, mà nay được đổi tên thành CHUYÊN ÁN HOA HỒNG ĐEN. Nghe ông Hải nói như vậy thì hắn quay sang quát vợ:

- Bà đang nói nhảm gì thế hả? vào lấy giấy tờ ra đây…

Không chỉ bà Kim mà ngay cả cảnh sát khu vực Dương cũng ngạc nhiên, bởi chỉ mấy phút trước thôi, ông ta còn nói không làm gì hết, vậy mà khi nhìn thấy ông Hải thì lại thay đổi thái độ, nhưng lúc này anh cũng không có nhiều thời gian để mà chấp nhặt những chuyện như thế?

Khi đã cầm giấy tờ tùy thân của hai ông bà thì cũng là lúc ông Hòa đang tới, ông Hải mời tất cả lên phòng khách để làm việc, thì ông Kim lẫn ông Hòa chỉ lầm lỳ không nói gì, còn bà Kim thì hai mắt đã ngấn nước. Bà có vẻ tủi thân khi bị chồng quát vô cớ trước mặt cảnh sát khu vực, thật chẳng ra làm sao cả.

Vì cũng đã khuya nên ông Hải lập biên bản tạm giữ giấy tờ để ngày mai kiểm tra, rồi cảnh sát khu vực sẽ có trách nhiệm trao trả tận tay cho từng người. Mặc dù không vui vẻ gì nhưng ông Kim cũng đành im lặng và đi ra ngoài. Khi ra đến cửa, bỗng Asaki từ ngoài đi vào trượt chân ở bậc tam cấp chới với suýt té, nên chẳng còn cách nào khác anh đành ôm lấy chân trái của ông Kim. Không ngờ một cánh tay đưa ra túm lấy cánh tay anh kéo giật ngược lại, thay vì té vào người ông Kim thì anh lại té về phía người vừa kéo mình, và thật ngạc nhiên khi người đó lại chính là bà Kim...

Chính bà Kim cũng bị mất bình tĩnh còn ông Kim chỉ hừ trong cổ họng rồi đi về phòng. Asaki lúc này nắm lấy tay bà tỏ vẻ cảm ơn, nhưng anh cố ý bóp với một lực vừa phải và không khó khi anh gặp phải một lực tương phản lại. Anh ghé vào tai bà nói nhỏ:

- Tô cháo thịt bằm ngon lắm, bà là mẹ cô ấy...

Bà Kim sững người quay lại nhìn Asaki với ánh mắt hết sức ngạc nhiên. Nhưng chỉ vài giây ngay sau đó thì bà trở lại gương mặt hết sức bình thường rồi trả lời:

- Không có gì...

Nói xong bà quay lưng bước đi, Lúc này Asaki ngẩng lên nhìn thì chạm ánh mắt của thiếu tá Hải. Ông Hoà quay nhìn bậc Tam cấp rồi nói:

- Mai tôi nói bà Kim chà rửa những mảng rêu bám trên bề mặt bậc thang. Mới mấy trận mưa mà rêu bám đầy rồi.

Ai nấy đều ngạc nhiên sau câu nói của ông Hoà. Bởi mấy hôm nay trời đang nắng, vậy mà ổng nói mấy trận mưa. Có bao giờ ổng cảnh cáo Asaki dám múa rìu qua mắt thợ. Có bao giờ ông ta biết là anh giả bộ té? Phải chăng tất cả mọi lời nói cũng như thái độ thì ai cũng hiểu, vấn đề có nói ra hay không thôi...

- Thôi khuya rồi, chúng tôi xin phép...

Tiếng của ông Hải khiến mọi người im bặt. Cảnh sát Dương lên tiếng:

- Giờ mình về cơ quan hay đi tiếp khu vực bên kia ạ...

Liếc nhìn đồng hồ, ông trả lời:

- Tối nay cậu Dương trực ban ở phường đúng không?

- Dạ vâng ạ

- Vậy cậu mang số hồ sơ này về đối chiếu rồi có gì thì báo cáo với tôi. Chúng tôi về cơ quan điều tra...

- Dạ Sếp

Khi ông đi rồi thì cảnh sát Dương cũng đứng dậy từ biệt để ra về. Thấy vậy thì Asaki nói:

- Cảm ơn anh, tôi sẽ theo ra khoá cổng...

Nhưng không ngờ ông Hoà nghe thấy liền nói:

- Cậu cứ nghỉ đi, để tôi ra khoá cổng...

- Dạ vâng, vậy thì tốt quá...

Nói xong cảnh sát khu vực Dương cùng ông Hòa đi ra ngoài. Asaki nhanh chóng cúi xuống chỗ mà công an Dương vừa ngồi, lấy chiếc cặp da màu đen giống y hệt chiếc cặp mà anh Dương vừa mang về nhanh chóng cất vào phòng. Anh lấy tập hồ sơ bên trong cất kỹ rồi lại mang ra để vào chỗ cũ. Xong đâu đấy thì anh yên tâm về phòng ngủ.

Sau khi tiễn anh cảnh sát khu vực trẻ thì ông Hòa khóa cửa và đi về phòng, lúc này trong căn nhà mà Asaki thuê cũng đã tắt đèn. Không gian yên tĩnh đưa mọi người vào giấc ngủ ngon. Bỗng một bóng đen xuất hiện trên tầng hai nơi cửa sổ phòng thờ, như một con mèo đen, hắn nhẹ nhàng theo từng bậc cầu thang đi xuống phòng khách. Rồi cũng rất nhanh như khi đến, hắn tiến lại chỗ mà cảnh sát Dương vừa ngồi, cúi xuống lấy chiếc cặp màu đen giắt vào người rồi nhanh chóng theo lối cũ ra ngoài. Tất cả cũng chỉ vài phút đồng hồ rồi màn đêm lại trở về yên bình...

Mới 8 giờ sáng, bà Kim đã hỏi Asaki khi thấy anh và Thanh Vy đang đi dạo trong vườn:

- Ủa, vậy chú Dương đã trả giấy tờ cho cậu chưa?

- Họ hẹn mình trong ngày hôm nay, vậy thì cứ hết ngày thì hãy hỏi...

Rồi anh hỏi lại:

- Bộ Dì cần giấy tờ để đi đâu hay sao?

Bà Kim thở dài:

- Tôi thì lúc nào mà chẳng được, chỉ có ông nhà tôi còn phải đi làm...

- Lo gì? Mình có tờ biên bản đó, giấy tờ bị mấy ổng giữ chứ phải mình không có đâu...

Bà Kim nghe nói như thế thì im lặng không nói gì mà quay lưng đi về. Lúc đó Asaki quay sang nhìn Thanh Vy khen:

- Em quá giỏi, rất đáng khen...

Cô cười:

- Khen vậy thì còn bắt em uống thuốc dị ứng nữa không?

Không ngờ anh trả lời tự nhiên:

- Có chứ, vi phạm là phải phạt thôi...

Đúng lúc đó thì điện thoại của Asaki có tin nhắn, sau khi đọc thì anh nói với cô:

- Em về phòng, anh ra ngoài một lát...

- Có chuyện gì hay sao?

- Bàn giao chiếc cặp cho cơ quan điều tra...

- Vậy thì cho em đi với...

- Vậy thì còn ở nhà...

- Cho hắn lục lọi cho vui...

Asaki bỗng cười, như vậy cũng có trò chơi mới. Anh và Thanh Vy về phòng lấy tài liệu xong khóa cửa phòng cẩn thận rồi nắm tay nhau đi ra ngoài. Bỗng anh phát hiện có người bám theo mình, nên nói tài xế taxi chở mình đến đại sứ quán Nhật bản. Khoảng 30 phút sau thì ông Hải cũng đến, trên xe không chỉ có ông mà còn có Trần Kiên. Vừa nhìn thấy Thanh Vy đang ngồi cạnh Asaki thì gương mặt anh tối sầm lại. Thanh Vy thấy thế thì vội đứng dậy đi ra ngoài, còn để Asaki ngồi nói chuyện với ông Hải. Bởi Ông rất mừng khi được một võ sư người Nhật hỗ trợ phá án. Trong khi hai người nói chuyện với nhau thì Trần Kiên cũng theo Thanh Vy đi ra ngoài. Cứ tưởng anh sẽ trách móc hay than thở vì buồn nhưng lần này thì ngược lại. Anh nói với cô:

- Anh xin lỗi...

- Xin lỗi vì chuyện gì?

- Vì cái tội nói linh tinh, khi đó anh chưa gặp Sếp Hải nên chưa được nói nên cảm thấy bức bối trong người...

Thanh Vy quay lại:

- Còn bây giờ thì sao?

Trần Kiên cười:

- Giờ hết khùng rồi, chỉ còn điên vì chưa được giáp mặt với hắn...

Trần Kiên mải nói mà không thấy cô trả lời thì ngạc nhiên:

- Em sao thế? Không muốn nghe anh nói khùng điên nữa đúng không?

- Em chỉ đang thắc mắc tại sao hắn lại lấy cái cặp đựng hồ sơ giấy tờ tùy thân của mọi người chứ?

- Có hai trường hợp xảy ra, một là hắn xem khi bị mất rồi thì cảnh sát Dương sẽ xử lý như thế nào? Và thứ hai mới quan trọng... Thấy anh im lặng làm cô sốt ruột:

- Sao anh lại dừng lại?

- Anh đang nghĩ bộ hồ sơ mà hắn nộp cho cơ quan chức năng không phải là của hắn mà là của một người khác. Chính vì thế chỉ còn cách đó là hay nhất thôi...

Câu trả lời của Trần Kiên chẳng khác nào một nút chốt chặn mà tất cả đều cùng phải tháo gỡ. Vậy hắn là ai? Đến giờ vẫn còn là một ẩn số mà chưa có lời giải...

« Lùi
Tiến »