CHUYÊN ÁN HOA HỒNG ĐEN

Lượt đọc: 5031 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 31

Quá bất ngờ và có phần hoảng sợ, lúc này cô chỉ biết gọi điện thoại cho anh. Nhưng tất cả mấy cuộc gọi đều không liên lạc được. Chợt kiểm tra thời gian tin nhắn trong điện thoại, thì anh nhắn cho cô lúc hơn 16 giờ chiều. Lúc đó đang nói chuyện với bà Sáu nên cô không để ý, bây giờ phải làm sao đây? Sâu chuỗi lại mọi việc, hèn gì cô thấy anh nhanh chóng giải quyết mọi việc, ngay lập kế hoạch để bắt cô ta, anh cũng nhanh chóng bàn giao cho công an mà không để cô muốn tra khảo để biết thêm tin tức. Chính vì điều đó mà cô giận anh, để đến bây giờ khi anh lên máy bay về nước, cô cũng không một lần đưa tiễn...

Nằm một mình trong khách sạn, Asaki không tài nào ngủ được. Những lúc như thế này anh rất nhớ cô, chắc chắn đêm nay khi chỉ có một mình trong căn nhà rộng lớn, cô sẽ rất hoảng sợ. Nhưng ngày mai anh phải bay về nước rồi, trước sau gì thì thử thách này cũng phải trải qua.

Đúng như Asaki suy nghĩ, sau khi gọi cho anh không được. Thanh Vy vội vào nhà và bật điện sáng khắp từ ngoài vào trong rồi khóa trái cửa lại. Nằm một lúc chợt cô thấy đói, mới nhớ từ sáng đến giờ chưa ăn gì? nên xuống phòng khách mở tủ lạnh xem có gì có thể ăn được không. Việc này hàng ngày đều Asaki chuẩn bị cho cô, bây giờ không có anh nên cô mới cảm thấy hụt hẫng.

Nhìn đồ ăn trong tủ lạnh đã được anh chuẩn bị sẵn làm cô òa khóc. Tất cả những giận hờn vu vơ hồi chiều đều tan biến và thay vào đó là sự nhớ thương. Cô nhớ anh và cần anh lúc này, cô tự hỏi tại sao khi ra đi mà anh không nói với cô dù chỉ một lời. Ngay cả trước lúc lên máy bay anh cũng không nói? Phải chăng anh cũng có cùng tâm trạng như cô? Phải chăng anh cũng không đủ can đảm để chứng kiến giây phút chia tay? Cô biết anh cũng cần cô và cô tin chắc rằng nhất định anh sẽ trở lại...

Lúc này cô mới thấy mình có lỗi, tất cả mọi việc gần như giao phó cho anh làm hết, còn cô không tham gia vào bất cứ việc gì. Cô ước bây giờ có anh ở đây để cô nói lời xin lỗi, và hứa với anh rằng cô sẽ cố gắng, sẽ mạnh mẽ để ngày anh trở lại sẽ tự hào về học trò của mình.

Sau khi ăn xong, Thanh Vy lên phòng đi ngủ. Cô đâu biết rằng Asaki đang ở bên ngoài nhìn vào phòng cô vẫn còn sáng đèn. Anh nhớ cô và rất muốn vào nhà để gặp cô, cho dù chỉ là một đêm hay một giây lát. Nhưng làm vậy chẳng qua chỉ làm hai người thêm đau khổ nhớ nhung mà thôi...

Sở dĩ Asaki muốn làm như vậy cũng để thử thách tình yêu của cô. Thời gian anh vắng mặt tại Việt nam và Duy Hùng luôn cận kề ở bên chăm sóc. Đây cũng là một bải test lòng chung thủy của Thanh Vy. Nếu cô yêu anh thật lòng thì sẽ vượt qua, còn nếu tình yêu trong cô không đủ lớn, thì sẽ dễ dàng ngã vào vòng tay của chàng trai khác.

Trước khi rời Việt nam về Nhật, anh đã thu xếp mọi chuyện. Anh muốn biết Thanh Vy của anh sẽ xử lý như thế nào với những khuất tất ở công ty. Theo quan sát của anh thì ông Chương đang có vấn đề. Chính vì thế anh phải thu xếp bay về nước, để thu xếp công việc bên đó rồi sẽ tranh thủ trở lại Việt nam. Asaki hiểu rằng chặng đường sắp tới vô cùng khó khăn. Chuyên án đã kết thúc và kẻ thủ ác đã bị đưa ra ánh sáng. Chúng sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật về tội ác mà chúng đã gây ra...

Cả đêm Thanh Vy không ngủ được nên ngay từ sáng cô đã dậy luyện tập. Sáng nay cô Sáu sẽ đến nhà để dọn dẹp nên cô không đến công ty. Hơn nữa vì chưa quen công việc nên hết tháng cô mới bắt đầu đi làm. Bỗng tiếng chuông cửa làm cô thoáng giật mình, nhìn ra thấy cô Sáu đang đứng đợi thì cô tươi cười đi ra mở cổng:

- Chào buổi sáng, cô dậy sớm thế ạ? Cháu tưởng đến trưa cô mới đến?

Cô Sáu cười hiền lành:

- Nôn quá nên cả đêm không ngủ được, tôi chỉ mong trời nhanh sáng để đến đây thôi...

Chợt nhìn quanh không có ai mà chỉ có mình Thanh Vy thì cô ấy ngạc nhiên:

- Cô Vy ở đây có một mình?

- Dạ, còn ông cậu nhưng do ổng đang bệnh nên không có nhà...

Giao chùm chìa khóa cho cô Sáu, Thanh Vy cùng cô đi một vòng xung quanh nhà. Cô chỉ vào phòng mà trước đây bà Kim đã ở rồi nói:

- Gia đình cô sẽ ở căn phòng này, nếu muốn rộng hơn thì cháu sẽ cho sửa nhà kho...

Nhưng cô Sáu gạt ngay:

- Thôi cô ơi, căn phòng này cũng tới 50 mét vuông là quá rộng rồi. Nhà chỉ có 3 người, còn hai thằng con thì tụi nó ở ký túc xá trong trường rồi...

- Dạ, nếu chỉ có cô Sáu và hai ông bà thì thoải mái rồi...

Chỉ về phía hai ngôi mộ ở cuối vườn, Thanh Vy tỏ vẻ xúc động:

- Đó là mộ của Ba má cháu, thời gian tới cháu rất bận nên mỗi sáng chỉ kịp thắp nhang xin phép cha mẹ để đi làm. Tất cả mọi việc nhờ cô Sáu giúp đỡ...

- Cô Vy cứ yên tâm, cô đã giúp gia đình tôi trong lúc khó khăn, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức. Không làm cô thất vọng...

Chỉ tay về phía phòng của ông Hòa, cô nói:

- Cháu giao chìa khóa các phòng để cô dọn dẹp, ông ấy đang nằm viện nên chiều cháu ghé xem tình hình thế nào?

Chợt nhớ ra điều gì, Thanh Vy nói với cô Sáu:

- Cháu chuẩn bị tiếp quản công ty của Ba nên còn nhiều bỡ ngỡ, dù sao cô Sáu cũng làm ở đó hơn 3 năm rồi.

Thấy cô Sáu ngập ngừng không dám nói như sợ ai đó thì Thanh Vy động viên:

- Con không hiểu cô đang lo lắng điều gì, nhưng bây giờ cô cũng không còn làm ở đó nữa thì sợ ai chứ?

Lát sau cô Sáu mới nói:

- Cô Vy phải hết sức cẩn thận nghe hôn...

Thanh Vy ôm bụng cười:

- Cô Sáu đừng lo, mà có chuyện gì chứ?

Ghé tai Thanh Vy cô nói điều gì đó, chỉ thấy cô vô cùng ngạc nhiên:

- Chú Chương?

- Cô Vy nói nhỏ thôi...

- Đây là nhà cháu chứ không phải ở công ty nên cô đừng lo...

- Nhưng dù sao cô cũng nên cẩn thận, tôi làm tạp vụ nên chỉ biết ông Chương với cô Hằng, còn ngoài ra tôi không biết...

- Nhưng cơ sở nào mà cô khẳng định hai người ấy ngoại tình với nhau?

- Chính mắt tôi đã nhìn thấy, có hôm gặp hai người trong phòng ông Chương...

Thanh Vy im lặng, vấn đề cô muốn biết là hoạt động của công ty, còn mọi việc riêng tư của từng người thì cô không quan tâm. Chợt nhớ ra chuyện gì đó, cô nói với cô Sáu:

- Cô Sáu dọn dẹp căn phòng rồi chuyển đến đi cho vui cửa vui nhà, một mình cháu ở trong căn nhà rộng thế này cũng buồn lắm...

- Tôi định hai ngày nữa mới đưa hai cụ đến, nhưng cô Vy đã nói vậy rồi thì tôi đi làm ngay...

- Dạ vậy cô nhé, cháu cũng bận rồi...

Nói xong cô vội chạy lên lầu mở khóa vào phòng làm việc của Ba. Nhìn phòng sách với tấm ảnh gia đình được phóng to treo trên tường làm cô xúc động. Tấm ảnh này chụp khi cả nhà đi dã ngoại ở Đà lạt. Cha mẹ tươi cười đứng bên nhau, còn cô nhanh chân chen vào giữa. Vậy mà giờ này cha mẹ đang ở đâu? Bỏ lại mình cô với cuộc đời đầy cạm bẫy? Cô lại nhớ đến Asaki, giá như anh có ở đây thì tốt quá, cô biết anh hết hạn visa nhưng không ngờ anh lại về đột ngột như vậy...

Chợt cô chú ý đến quyển nhật ký của Ba trong ngăn tủ, cầm quyển nhật ký và cô về phòng. Thanh Vy thật bất ngờ vì trong cuốn nhật ký, Ba cô ghi chép rất cẩn thận, giống như ba biết trước rằng có ngày mình phải đi xa vậy. Vậy là những ngày chưa phải đến công ty để làm việc, cô tranh thủ học những gì mà Ba cô hướng dẫn, đó cũng là cẩm nang để cô chuẩn bị bước vào một môi trường làm việc mới, tuy mới lạ nhưng cũng hết sức khó khăn...

Mải đọc sách nên cô cũng không biết rằng cha mẹ chồng cô Sáu đã chuyển đến. Chỉ khi nghe tiếng nói cười bên dưới thì cô mới mở cửa phòng rồi đi xuống. Trước mặt cô là hai ông bà khoảng 70 tuổi, vóc dáng nhanh nhẹn và đang còn khỏe. Thanh Vy lại gần và lễ phép cúi chào hai người:

- Cháu chào Ông Bà ạ...

- Ờ, chào cháu...

Nghe thấy tiếng chào lễ phép của Thanh Vy thì mẹ chồng cô Sáu quay lại nhìn, chợt bà đi lại gần rồi ôm lấy cô khóc nức nở:

- Hà Vân ơi, đúng con đây rồi...Ta nhớ lắm con biết không?

Tất cả đều ngỡ ngàng không hiểu chuyện gì, cô Sáu lại gần cầm tay Bà rồi nói:

- Má sao vậy? Đây là cô Thanh Vy mà...

Nhưng người xúc động lúc này lại chính là Thanh Vy, cô nghẹn ngào:

- Bà ơi, sao Bà lại biết tên mẹ cháu?

Đến lượt cô Sáu thốt lên:

- Hà Vân là mẹ cháu Vy?

- Dạ, đúng rồi...

- Trời ơi...

Cả nhà ôm chầm lấy nhau và khóc, thật quả đất xoay tròn không ngờ lại được gặp lại nhau. Đỡ ông bà vào phòng, bà Hà Thủy bắt đầu kể cho cô nghe, bà chính là chị ruột của bà Hà Nhi mẹ của Hà Vân. Khi sự việc xảy ra, bà Hà Nhi buồn rầu rồi sinh bệnh, hai năm sau cũng đi theo con gái. Vì Thanh Vy rất giống mẹ nên khi vừa nhìn là bà nhận ra ngay. Sau khi lên phòng thờ thắp nhang cho cha mẹ cô xong, bà Hà Thủy muốn được ra thăm mộ, nhưng cô Sáu nói để cô còn dọn cỏ bởi thời gian bà Kim bị bắt, ông Hòa lại bệnh nên không ai làm, cỏ xung quanh mọc um tùm.

Chợt Thanh Vy chăm chú nhìn ông cụ có gì đó rất giống cậu Hòa liền đánh bạo hỏi:

- Con nhìn ông rất giống cậu Hòa...

Nghe cô nhắc đến người đàn ông tên Hòa thì cả ba người thốt lên:

- Cậu Hòa? Con đang nói đến người nào?

- Cậu Hòa là anh của mẹ nên mẹ đưa về đây làm quản lý. Từ ngày cha mẹ gặp nạn và qua đời thì cậu Hòa vẫn ở đây trông nhà chờ con về...

- Vậy nó đâu rồi?

- Cậu ấy đang nằm bệnh viện...

Mọi người mải nói chuyện mà không biết rằng cô Sáu đã ôm mặt chạy ra ngoài. Thật quả đất xoay tròn, người chồng bội bạc bỏ cha mẹ, vợ con mà không có một trách nhiệm của người làm con, làm cha. Giờ đây khi cô đã muốn quên đi thì ông trời lại bắt cô phải gặp lại.

Trong nhà, tiếng bà Hà Thủy tỏ ra gay gắt:

- Nó đang bệnh phải không? Sao nó không chế.t luôn cho rồi...

- Cậu ấy bị nhiễm chất độc xyanua, may mà còn kịp cứu chữa, nếu không thì...

- Cái gì? Tại sao lại có cái chất đó ở trong căn nhà này?

Thanh Vy bắt đầu kể cho hai ông bà nghe việc bà Kim cố tình đầu độc ông Hòa, nếu một ngày mà cô không trở về thì bà ta sẽ chiếm ngôi nhà này. May mà cô về kịp thời đưa ông Hòa lên bệnh viện cấp cứu. Còn bà ta bị công an bắt...

- Thế hắn ở trên bệnh viện với ai? Ai chăm sóc? Đồ bất hiếu...

Vẫn biết rằng rất hận thằng con bất hiếu, nhưng khi nghe con đang lâm trọng bệnh thì bà Hà Thủy cũng như bao nhiêu người mẹ khác đều tỏ ra sốt ruột, lo lắng. Chợt nhớ ra điều gì, bà hỏi cô nhưng giọng nói có vẻ trầm xuống:

- Vậy hắn đang ở trong bệnh viện với ai?

- Dạ, cháu thuê bác sỹ chăm sóc cho cậu ấy...

Thanh Vy nói đến đó thì im lặng, ông bà Hà Thủy biết cô khó nói nên cũng không hỏi thêm nữa. Thanh Vy thật tình không biết phải trả lời thế nào? nếu như cô Sáu hỏi về người phụ nữ sống cùng ông Hòa. Nếu không nói thì một khi sự việc được sáng tỏ thì cô lại chính là người bao che. Nghĩ lại những lời mà cô Sáu tâm sự thì người đàn ông bội bạc lại chính là ông Hòa. May là cô ta đã bị bắt, nếu không thì cô Sáu cũng chưa chắc được yên...

« Lùi
Tiến »