Chuyện Ma Ám Ở Trang Viên Bly

Lượt đọc: 215 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 9

Tôi chờ đợi và chờ đợi, thời gian trôi đi mang theo một phần nỗi khiếp đảm của tôi. Trên thực tế, với hai học sinh của tôi luôn luôn trong tầm mắt, một số ngày ít ỏi trôi qua mà không có thêm biến cố mới, đủ để xoa dịu phần nào những tưởng tượng nguy hiểm và thậm chí cả những kí ức ghê tởm. Tôi từng nhắc đến sự khuất phục trước vẻ duyên dáng trẻ thơ phi phàm của hai em như một thứ tôi có thể chủ động nuôi dưỡng, và có thể tưởng tượng được nếu giờ đây tôi bỏ bê việc hướng bản thân vào nguồn động viên này vì bất cứ lí do gì, thì tất cả sẽ sụp đổ. Tôi không thể diễn tả độ kì lạ của nỗ lực đấu tranh với những thông tin mình mới biết. Tuy nhiên, cuộc đấu tranh đó đáng lẽ sẽ còn cam go hơn nhiều nếu như trước đây nó không thường xuyên thành công đến vậy. Tôi từng tự hỏi làm sao hai học sinh bé nhỏ của tôi có thể ngăn bản thân khỏi suy đoán rằng tôi đang nghĩ những điều kì dị về các em. Những ý nghĩ kì dị đó chỉ càng làm bọn trẻ thú vị hơn, mà bản thân thực trạng đó không trực tiếp trợ giúp tôi giữ bí mật với các em. Tôi run sợ cầu cho hai em không thấy được rằng bản thân các em đã trở nên thú vị hơn rất nhiều. Khi hình dung ra sự việc ở tình huống xấu nhất, một việc tôi thường làm trong khi suy tư, bất kì thứ gì có thể làm hoen ố sự trong sáng của hai em - bọn trẻ vô tội đang bị phán định treo sẵn trên đỉnh đầu - chỉ càng là lí do để mạo hiểm. Có những khoảnh khắc bốc đồng khó kìm nén, tôi thấy mình đuổi theo và ôm chặt hai em vào lòng. Ngay sau khi làm vậy tôi thường tự nhủ: “Hai em sẽ nghĩ gì về việc đó? Việc đó có để lộ quá nhiều hay không?” Sẽ rất dễ lạc vào mớ bòng bong u sầu khi nghĩ tôi có thể để lộ bao nhiêu; nhưng sự thật, theo như tôi cảm nhận, từ những giờ phút yên bình mà tôi vẫn có thể tận hưởng, là vẻ duyên dáng hiện hữu nơi các bạn nhỏ của tôi là một phép lừa vẫn còn hiệu quả ngay khi vẻ duyên dáng ấy đang bị soi xét dưới bóng đen của nguy cơ. Trong khi tôi nhận ra rằng có đôi lúc tôi có thể khơi lên nỗi nghi ngờ bằng những phút bộc phát tình cảm mình dành cho chúng, tôi cũng đồng thời tự hỏi liệu tôi có bỏ lỡ một dấu hiệu lạ thường nào trong những biểu hiện ngày càng trở nên lộ liễu của hai em hay không.

Vào giai đoạn này, hai đứa trẻ yêu thích tôi đến nồng nhiệt và lạ thường. Nói cho cùng, tôi có thể coi đây chỉ là phản ứng lịch thiệp của những đứa trẻ thường xuyên được người lớn cưng nựng. Trên thực tế, hai em thành công rực rỡ đến mức dường như tôi chưa bao giờ bắt quả tang các em ôm một ý đồ nào khác. Tôi nghĩ lúc trước hai em chưa bao giờ muốn làm nhiều việc như vậy cho người bảo vệ tội nghiệp của mình. Ý tôi là bên cạnh việc các em học hành ngày càng tốt hơn - một điều hẳn nhiên sẽ làm người gia sư hài lòng hơn cả, bọn trẻ còn phân tán sự chú ý, giải trí và làm tôi ngạc nhiên; đọc sách, kể chuyện cho tôi nghe, đóng kịch cùng tôi, mai phục rồi nhảy ra hù doạ trong bộ dạng hóa trang thành động vật hay các nhân vật lịch sử, và trên tất cả là khiến tôi kinh ngạc bằng những “mẩu văn chương” các em đã bí mật học thuộc lòng và có thể trích dẫn hàng tràng dài. Tôi không thể nào kể hết toàn bộ những đoạn văn ngoại khóa xuất sắc ấy, tất cả đi kèm với phần chữa bài cũng ngoại khoá mà những ngày này tôi chấm cho các em cả ngày. Hai em đã thể hiện cho tôi thấy khả năng trong mọi lĩnh vực, một năng lực toàn diện mới chỉ bắt đầu mà đã đạt được những thành tích xuất chúng. Bọn trẻ nhận các bài tập nhỏ như thể các em yêu thích thật lòng, và thực hiện những kì tích bé nhỏ về trí nhớ một cách tự nhiên nhất. Hai em không chỉ nhào ra trước mắt tôi trong dạng hổ hay người La Mã, mà còn dưới hình dạng các nhân vật trong kịch Shakespeare, các nhà chiêm tinh, và những người đi biển. Tình trạng này khác thường đến mức có lẽ nó liên quan đến một thực tế mà tại thời điểm này tôi chưa tìm ra lời giải thích: Tôi nói bóng gió về việc tìm một trường học khác cho Miles. Điều hiện giờ tôi nhớ được là khi đó tôi lấy làm hài lòng vì đã không mở toang vấn đề này, và sự hài lòng đó hẳn đã nảy sinh từ trí thông minh em thường xuyên thể hiện ra. Cậu bé quá thông minh nên một gia sư tồi, con gái một linh mục, khó có thể dạy hư. Và sợi chỉ kì lạ nếu không muốn nói là nổi bật nhất trong mớ suy nghĩ rối bòng bong tôi vừa kể ở trên là ấn tượng tôi mới có được, rằng đời sống trí thức nhỏ bé của em đang chịu ảnh hưởng từ một nguồn xúi giục to lớn.

Tuy nhiên, trì hoãn việc đến trường với một cậu bé như vậy là một chuyện dễ khiến người ta suy nghĩ; ít nhất có thể nhận định rằng một cậu bé như vậy bị thầy hiệu trưởng tống cổ là điều khó hiểu vô cùng. Xin nói thêm rằng khi ở bên hai đứa trẻ lúc này - tôi rất cẩn thận để hầu như không bao giờ rời xa các em - tôi không thể lần theo bất kì dấu vết nào quá xa. Chúng tôi sống trong đám mây của âm nhạc, tình yêu, thành công và những vở diễn riêng tư. Cả hai đứa trẻ đều có khiếu âm nhạc bậc nhất, nhất là cậu anh có tài năng bắt nhạc và mô phỏng tuyệt vời. Cây dương cầm trong phòng học vỡ oà thành những cơn mơ hoang đường; và khi dương cầm không được việc thi chúng tôi sẽ ngồi trong góc chuyện trò, rồi sau đó một trong hai đứa sẽ ra ngoài trong tinh thần phấn chấn để quay vào trong một vai diễn khác. Bản thân tôi cũng có anh em trai, và tôi không lấy làm lạ với việc các bé gái có thể trở thành những người hâm mộ cuồng nhiệt đối với các bé trai. Điều vượt trên tất cả là trên đời có một bé trai có thể dành sự quan tâm chu đáo đến nhường ấy cho một người thuộc phái yếu, kém mình về cả tuổi tác lẫn trí tuệ. Hai đứa trẻ hợp nhau đến phi thường, và nói rằng hai anh em không bao giờ cãi cọ hay than vãn thì thật là một cách khen ngợi quá đỗi bình thường đối với độ ngoan ngoãn của hai đứa. Khi chúng tôi mải mê với những hoạt động thông thường, quả thực là đôi khi có lẽ tôi đã bắt gặp những dấu vết của sự thấu hiểu ngầm giữa hai đứa trẻ, khi một trong hai giữ chân tôi trong khi đứa kia lén đi. Tôi đoán rằng có một mặt ngây thơ trong sự khéo léo này; nhưng nếu các học sinh của tôi sử dụng phương cách đấy lên tôi, thì chắc chắn cũng là với sự lộ liễu tối thiểu. Sự lộ liễu đó vỡ lở ra tại một góc khác, sau một quãng dừng yên tĩnh.

Tôi nhận ra cho đến giờ mình thật sự vẫn chần chừ do dự; nhưng tôi phải lao vào dòng nước. Khi kể lại sự việc gớm ghiếc ở Bly, tôi không chỉ thách thức đức tin - thứ tôi không mấy để tâm - mà mặt khác, tôi còn làm sống dậy cái tôi đã chịu đựng, tôi một lần nữa đẩy mình trải qua nó đến cuối. Giờ đây nhìn lại, đột nhiên có một thời điểm mà sau đó, sự việc đối với tôi có vẻ chỉ thuần tuý là dằn vặt; nhưng ít nhất tôi đã chạm đến tâm của nó, và con đường ngắn nhất để đi ra là tiến về phía trước. Một buổi tối - không hề được báo trước hay chuẩn bị - tôi cảm thấy một hơi thở lạnh lẽo phả lên mình giống như cái đêm tôi mới đến, mà như tôi đã nói, khi ấy tôi còn rất lạc quan, có lẽ tôi đã không nhớ đến giai đoạn ấy nếu như thời gian sau đó ít căng thẳng hơn. Tôi chưa ngủ mà ngồi đọc cạnh vài ngọn nến. Ở Bly có một căn phòng chứa đầy sách cũ - tiểu thuyết từ thế kỉ trước, một số cuốn mà danh tiếng đã có phần lu mờ, nhưng chưa đến mức độ lưu lạc bản thảo, đã lạc đến ngôi nhà hẻo lánh này và hấp dẫn lòng hiếu kì vụng trộm thời tuổi trẻ của tôi. Tôi nhớ rằng cuốn sách trên tay mình khi ấy là Amelia của Fielding; và tôi cũng nhớ rằng lúc đó mình hoàn toàn tỉnh táo. Tôi nhớ rõ mồn một rằng thời điểm ấy đã rất khuya và rằng tôi hết sức kháng cự việc nhìn đồng hồ. Điều cuối cùng tôi nhớ rằng, tấm rèm trắng, theo kiểu thịnh hành thời đó, đang phủ lên đầu giường của Flora, che chở cho giấc ngủ trẻ thơ ngon lành, như trước đó tôi từng tự mình kiểm tra chắc chắn. Tôi nhớ rằng dù bản thân rất chăm chú vào cuốn sách, tay lật sang trang và tâm trí đắm chìm trong nội dung, nhưng tôi vẫn ngước mắt khỏi trang giấy và nhìn thẳng vào cửa phòng. Có một khoảnh khắc tôi lắng nghe, nhớ lại cảm giác mờ nhạt mà mình từng có vào đêm đầu tiên, về việc có gì đó không thể gọi tên đang sục sạo trong ngôi nhà, và nhận thấy làn gió nhẹ thổi qua khung cửa sổ hé mở làm lay động tấm màn khép hờ. Rồi với tất cả sự quả đoán hẳn sẽ có vẻ rất đáng ngưỡng mộ nếu có người chiêm ngưỡng, tôi đặt cuốn sách xuống, đứng dậy, và cầm cây nến, đi thẳng ra khỏi phòng; và từ hành lang nơi ngọn nến toả ánh sáng yếu ớt, tôi yên lặng đóng và khoá cửa phòng lại.

Giờ đây tôi không thể nói rõ được điều gì đã cho mình quyết tâm hay có gì dẫn dắt tôi, nhưng tôi đã đi thẳng qua hành lang, giơ cao ngọn nến, cho đến khi nhìn thấy ô cửa sổ cao nằm trên khúc quanh của cầu thang. Ngay tại thời điểm đó tôi tức khắc nhận ra mình ý thức được ba điều. Ba điều xảy đến cùng một lúc, thế nhưng lại thành những chớp nhoáng tiếp nối nhau. Ngọn nến của tôi, sau một giây bừng sáng, vụt tắt, và qua cánh cửa sổ mở, tôi nhìn thấy buổi đêm đang dần nhường chỗ cho ban mai khiến cây nến trở nên không cần thiết. Không có ánh nến, giây tiếp theo, tôi thấy có một người khác trên cầu thang. Tôi kể theo thứ tự, nhưng tôi không cần một khoảng ngừng nghỉ nào giữa những giây phút ấy để chuẩn bị tinh thần cho cuộc gặp thứ ba với Quint. Bóng ma ấy đã leo đến giữa cầu thang và vì thế đứng ở vị trí gần cửa sổ nhất. Khi thấy tôi, hắn dừng khựng lại và nhìn tôi chằm chằm giống hệt như cách hắn đã nhìn từ ngọn tháp và từ khu vườn. Hắn biết tôi rõ như tôi biết hắn. Và vì thế, trong ánh sáng nhập nhoạng lạnh lẽo, yếu ớt, với ánh phản chiếu từ ô cửa kính và từ bậc cầu thang bằng gỗ sồi sáng bóng bên dưới, chúng tôi đối mặt với nhau trong thù địch gay gắt. Vào lúc này, hắn chắc chắn là một sự hiện diện sống động, nguy hiểm, đáng ghê tởm. Nhưng đó không phải là điều lạ thường nhất; tôi dành sự lạ thường nhất đó cho một tình trạng khác: nỗi khiếp hãi rõ ràng đã rời khỏi tôi và không còn gì trong tôi không dám đối mặt hay dò xét hắn.

Sau khoảnh khắc đặc biệt đó, tôi trải qua không ít dằn vặt, nhưng ơn Chúa, lại không chút kinh hãi nào. Và hắn biết rằng tôi không sợ - sau giây phút tôi đắc thắng ý thức được điều đó. Tôi cảm thấy, trong lòng tự tin mãnh liệt, rằng nếu tôi giữ vững vị trí trong một phút, tôi sẽ không còn phải đối phó với hắn nữa, ít nhất là trước mắt. Và trong phút đó, cái thứ ấy chân thực và gớm ghiếc như một cuộc gặp gỡ thật sự: gớm ghiếc vì nó người, như thể tôi gặp phải kẻ thù, một kẻ du hành, tên tội phạm, vào tờ mờ sáng trong ngôi nhà đang ngủ. Chính sự im lặng chết chóc trong cái nhìn kéo dài của chúng tôi ở cự li gần đã tạo nét phi tự nhiên duy nhất cho toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng này. Nếu tôi gặp phải một tên sát nhân tại nơi chốn và địa điểm nào đó như vậy, chúng tôi ít nhất cũng sẽ nói chuyện với nhau. Một thứ gì đó thuộc về sự sống sẽ được trao đổi giữa chúng tôi; nếu không có gì để trao đổi với nhau, một trong hai sẽ cử động. Khoảnh khắc ấy kéo dài đến mức chỉ thêm chút nữa, chính tôi cũng sẽ nghi ngờ liệu tôi có còn sống hay không. Tôi không thể diễn tả được điều xảy ra tiếp theo mà chỉ có thể nói rằng tôi chứng kiến bóng người kia biến mất vào trong im lặng - sự im lặng mà bản thân nó, theo một cách nào đó cũng là một sự xác nhận về sức mạnh của tôi. Tôi chắc chắn đã thấy cái bóng quay mình bước vào im lặng, như thể tôi nhìn thấy tên hầu ti tiện mà cái bóng từng thuộc về, khi hắn nhận một mệnh lệnh và đi thẳng xuống cầu thang, chìm vào bóng tối bao trùm tại góc ngoặt tiếp theo, trong khi tôi dõi mắt theo bóng lưng xấu xa mà không cái lưng gù biến dạng nào có thể so sánh.

« Lùi
Tiến »