Chuyện Xảy Đến Trong Đêm

Lượt đọc: 5077 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 2 -
ngày đầu tiên, tại oslo

Mới sáng sớm, Ekaterina đã lên một toa xe điện, túi khoác trên vai. Cô tự hỏi không biết cảm giác căng thẳng cô đang nhận thấy là do nhiệm vụ đang lãnh, do ý nghĩ rốt cuộc cũng được diện kiến Mateo, hay do việc không biết tại sao anh lại vi phạm quy tắc khi hẹn gặp cô như vậy. Nhưng suy cho cùng, cô nghĩ, đã sống ngoài lề pháp luật rồi thì sao còn phải tuân thủ quy tắc ? Cô xuống ở bến Nhà hát Quốc gia và chỉ đi thêm một quãng ngắn là tới địa điểm cần đến. Mưa đã tạnh nhưng bầu trời trông vẫn rập rình muốn mưa tiếp và sân hiên sũng nước vẫn còn đóng cửa. Thời cơ thật quá lý tưởng; không do dự lấy một giây, cô quyết định mạo hiểm tác nghiệp ngay trong tòa nhà.

Quầy cà phê của khách sạn Continental mang dáng dấp những quán ăn ở thành Vienne. Những chùm đèn lớn treo rủ xuống từ trên vòm trần, soi sáng vẻ sang trọng mang dấu ấn thế kỷ 19. Khoảng hai chục bàn được sắp xếp trong không gian hình tròn. Một cầu thang bằng sắt uốn men dọc lên phía một hành lang hẹp, nơi trước đây hẳn là vị trí dành cho các nhạc công chơi nhạc phục vụ thực khách. Căn phòng kéo dài về phía một quầy bar, đằng sau quầy bar này là một tấm gương lớn bo viền bằng lớp gỗ ốp tường chạm trổ. Ekaterina phát hiện thấy có hai góc kín đáo. Mấy chiếc ghế băng nhỏ bọc da màu đen được kê dựa vào những tấm bình phong bằng gỗ gụ tạo thành một nơi trú ẩn hoàn hảo. Cô suy ra rằng mục tiêu của mình sẽ chọn một trong hai góc đó còn đám vệ sĩ thì chọn góc còn lại. Cô ngồi vào một bàn nhỏ cạnh cửa kính, gần cửa ra vào. Quầy cà phê còn vắng vẻ, có chừng chục vị khách đang dùng bữa sáng. Ekaterina gọi một tách trà, một suất trứng chần Benedict, và hỏi nhân viên phục vụ mật khẩu đăng nhập mạng Wi-Fi của khách sạn. Cậu bồi vừa đi khỏi, cô liền mở túi đồ nghề, kích hoạt modem và khởi động trên điện thoại di động ứng dụng sẽ giúp cô hoàn thành nhiệm vụ. Chiếm quyền kiểm soát mạng Wi-Fi xong, cô tự tạo một mạng không dây y hệt, đặt tên giống hệt và thay đổi các thông số của mạng gốc, để biến nó trở nên “vô hình”. Đám hacker có ý đồ xấu thường dùng kỹ thuật này để giăng bẫy các du khách quá mừng vui khi được xài mạng không dây miễn phí ở các địa điểm du lịch. Dữ liệu của họ thường bị đánh cắp trong nháy mắt.

Ekaterina đặt điện thoại thông minh xuống cạnh đĩa rồi mới từ từ thưởng thức món trứng.

Mười phút sau, Stefan Baron bước vào quầy cà phê qua cánh cửa thông với sảnh khách sạn. Đúng như dự đoán, y ngồi vào góc trong cùng còn gã vệ sĩ ở góc bên cạnh. Khách hàng của Baron đến sau đó một lát. Họ bắt tay nhau. Một bên mặt mày căng thẳng, bên kia nhã nhặn. Mắt dán chặt vào màn hình, Ekaterina thu thập thông tin nhận dạng của những thiết bị di động đang kết nối với mạng không dây cô tạo ra. Gã vệ sĩ xem điện thoại của mình, chứ không phải Baron, cũng không phải vị khách mà ông chủ gã đang đàm đạo. Bởi vậy, chỉ cần quan sát lưu lượng truyền dữ liệu là xác định được chủ nhân của từng thiết bị.

Cô quẹt nhẹ lên chiếc điện thoại thông minh, kích hoạt micro của họ. Mọi việc diễn ra như dự đoán. Thiết bị của cô ghi âm lại cuộc trao đổi và hút lấy dữ liệu của Baron cũng như khách hàng của y theo từng giây; tiếp đó sẽ cần giải mã những dữ liệu đó, việc này cần nhiều thời gian hơn, Ekaterina sẽ làm việc đó lúc nào về nhà.

Mọi việc diễn ra như dự kiến cho đến lúc cú nháy trên màn hình điện thoại khiến gã vệ sĩ nhíu mày. Nó giống như một sự giao sóng khi điện thoại di động của gã đang cố truy cập lại vào mạng không dây gốc của khách sạn. Trong lúc sao chép lại tên mạng Wi-Fi, Ekaterina đã mắc một lỗi đánh máy nhỏ nhưng không phải không để lại hậu quả. Gã vệ sĩ ngạc nhiên thấy chữ “n” ở giữa từ Continental như bị cách ra. Sự việc dần trầm trọng khi chiếc modem giấu trong túi đồ nghề của Ekaterina bị yếu đi, dung lượng pin đang vơi dần.

Gã đột ngột đứng dậy, đi vòng qua băng ghế nhỏ và thì thầm gì đó vào tai ông chủ. Baron lấy điện thoại ra khỏi túi. Khi thấy gã vệ sĩ cầm lấy nó và tắt đi, Ekaterina gọi phục vụ tính tiền. Cô thu dọn túi xách dưới chân, lảng tránh ánh mắt đang quét khắp phòng của gã vệ sĩ. Tại nhà ga, sân bay hay khu đất trống, hầu như rất khó nhận ra một hacker, nhưng trong một nhà hàng thì nhiệm vụ này dễ thực hiện hơn. Gã vệ sĩ dò xét gương mặt từng người trong đám thực khách hiếm hoi và bản năng đã không đánh lừa gã. Gã đi về phía Ekaterina, rảo bước khi thấy cô đứng dậy và không còn nghi ngờ gì nữa khi nhân viên quán gọi với theo người phụ nữ trẻ đang nhào ra cửa mà chưa trả tiền.

Bị gã vệ sĩ bám theo, Ekaterina băng ngang phố Stortingsgata rồi chạy về phía quảng trường Nhà hát Quốc gia, tới công viên trong sân trượt băng ngoài trời. Là dân chạy bộ chuyên nghiệp, cô rất bền sức và đang sải những bước chạy dài. Ngoài ra, cô có thừa kinh nghiệm trốn chạy nhờ những ngày sôi động thuở thiếu niên. Còn gã vệ sĩ, gã thì đã trải qua một kỳ huấn luyện quân sự và những đợt quân dịch đòi hỏi phải có cơ bắp.

Xuống đến Karl Johans Gate, một động mạch theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, Ekaterina suýt thì bị một chiếc mô tô tông phải và bị mất thăng bằng. Khi vừa kịp đứng vững lại, cô ngoái đầu và thấy kẻ rượt đuổi, vẫn còn cách một quãng khá xa, đã rút súng ra, hành động đó khiến máu cô như đông cứng lại. Điện thoại của Baron có thể chứa thứ gì mà khiến vệ sĩ của y sẵn sàng rút vũ khí ra giữa đường phố Oslo?

Mười lăm năm qua cô chưa từng phải đối mặt với một mối đe dọa lớn chừng ấy.

Cái thời vẫn sống đầu đường xó chợ, cô từng bị các chủ cửa hàng rượt đuổi mỗi lần lấy trộm đồ ăn thức uống, từng thoát một vài nhát dao đầm hụt khi ẩu đả, nhưng chưa lần nào phải đối mặt với nguy cơ bị nhắm bắn! Nỗi sợ giúp hồi lại cho cô toàn bộ năng lượng, những phản xạ xưa cũ bỗng trở lại. Hòa vào đám đông để tìm nơi ẩn náu. Nhưng vỉa hè nơi cô đang chạy ngược lên lại hơi vắng vẻ. Một bà cụ, một người giao hàng đang xếp các thùng đồ trước một cửa tiệm... Cô rẽ vào Rosenkrantz’ Gate, chạy qua trước một quán Deli, một tiệm cà phê vẫn còn đóng cửa và vòng qua trước một xe tải giao hàng. Ngoặt sang trái, để chạy qua trước mặt tiền Nhà hát phía Bắc, thường đóng cửa vào buổi sáng.

Ekaterina chạy đến hụt hơi, sợ một bàn tay chộp lấy cổ mình, một cú ngáng chân làm cô ngã nhào, hay tệ hơn nữa: một viên đạn chặn đứng bước chạy của cô. Gã vệ sĩ có dám nổ súng ngay giữa thành phố? Sao lại không, nếu súng của gã được gắn nòng giảm thanh. Gã sẵn sàng làm tới đâu để đòi lại những dữ liệu cô đã đánh cắp? Một ý tưởng lóe ra trong đầu cô. Lại ngoặt sang trái vào Paleet, một trung tâm thương mại nơi đám người giàu có ở đầy và khách du lịch ùa vào ngay giờ mở cửa. Rất nhiều gian hàng trên hai tầng nhà, nơi lý tưởng để lẩn tránh. Chỉ còn hơn trăm mét nữa. Cô những muốn ngoái nhìn lại phía sau, nhưng từ bỏ ý định. Kinh nghiệm chạy trốn dạy cô rằng không nên nhường bước trước cám dỗ ấy. Ngoái đầu lại buộc ta phải giảm tốc độ và bắt ta phải trả giá bằng những giây đồng hồ mang tính quyết định, một sai lầm cô từng mắc phải khi bị trượt chân.

Ekaterina hét lên một tiếng đanh thép để ép rỗng phổi và hít đầy ôxy. Cánh cửa trung tâm thương mại Paleet đã trong tầm mắt. Nếu kẻ rượt đuổi không bắn hạ cô, cô vẫn có thể vật lộn, đánh gã nhừ tử, hét lên có kẻ cưỡng hiếp, cô đã hết hơi, nhưng chưa hết cách.

Cô lao vào trung tâm thương mại, chạy lên thang cuốn tới tận tầng hai, xô đẩy hết những người chắn lối. Ngực cô nóng rực. Cô phải dừng lại, cần có thời gian để tim cô đập chậm lại.

Đến tầng hai, đứng dựa vào lan can, cô quan sát kỹ tầng trệt. Trong thoáng chốc, cô thấy lóe lên hy vọng đã cắt đuôi được gã vệ sĩ của Baron, nhưng gã đã xuất hiện dưới sảnh.

Gã nói chuyện với một bảo vệ của trung tâm thương mại. Viên bảo vệ gật đầu rồi cầm lấy bộ đàm. Gã vệ sĩ hẳn đã thuyết phục anh ta yêu cầu phòng an ninh truy tìm cô trên màn hình camera giám sát. Đã đến lúc kết thúc cái trò mèo vờn chuột này rồi. Gã vệ sĩ ngước mắt lên. Cô nhìn chằm chằm gã vẻ thách thức và tiến vào một cửa hàng quần áo ngay sau lưng. Chẳng mấy chốc nữa gã sẽ phát hiện ra cô rồi leo lên thang cuốn. Ekaterina vớ lấy một cái khăn xa xỉ: 300 euro. Ai có thể bỏ ra một số tiền lớn như vậy cho một mẩu vải thế này? Chắc chắn không phải cô với đồng lương giảng viên còm cõi. Khăn quàng trên tay, cô đứng đợi. Gã vệ sĩ vừa bước vào, cô liền xông ra và đâm sầm vào gã. Bị bất ngờ, gã tóm lấy cánh tay cô.

- Tại sao không nói chuyện giữa người lớn với nhau mà lại phải động thủ như vậy?

Gã vệ sĩ nhìn cô, ngỡ ngàng, Ekaterina lợi dụng cơ hội nhét cái khăn vào túi áo vest của gã rồi tung một cú đá thật mạnh vào cẳng chân gã, buộc gã nới lỏng vòng tay. Cô chuồn đi ngay lập tức. Gã vệ sĩ đuổi theo sau, khiến chuông chống trộm lắp ở cổng an ninh của cửa hàng reo inh ỏi. Trong lúc một nhân viên an ninh tóm lấy gã, Ekaterina thoát ra khỏi trung tâm thương mại với lợi thế dẫn trước.

- Thằng ngu! cô vừa xoa cánh tay đau buốt vừa làu bàu.

Tuy vậy, cuộc chơi vẫn chưa ngã ngũ. Trên phố, cô vận nốt chút sức tàn để tới bến xe điện. Khi bước lên toa xe điện đang sắp sửa rời đi, Ekaterina vẫn còn choáng váng. Hai chân rã rời, hơi thở ngắt quãng, cô đổ vật xuống băng ghế trong lúc toa xe tròng trành trên đường ray. Sâu trong túi, điện thoại di động của cô rung lên. Cô đưa bàn tay run rẩy lấy điện thoại ra để đọc tin nhắn hiện trên màn hình:

Một tiếng nữa buổi hòa nhạc bắt đầu.

Mateo đang ám chỉ tới nhiệm vụ đã phân công hôm trước. May thay, cô đã bắt xe điện tuyến 19 mà điểm cuối là bến Ljabru, nằm bên bờ biển, đối diện đảo Malmö, địa điểm Mateo đã trao đổi với cô.

- Làm cách nào tôi tìm được đúng hàng ghế? cô nhắn lại.

- Tôi sẽ ra hiệu cho cậu sau.

Chuyến xe điện di chuyển chậm chạp, mất hai mươi phút mới tới được Ljabru. Ánh mắt nhìn xa xăm trên mặt biển, Ekaterina lo lắng không biết Mateo nhận ra mình bằng cách nào. Nhưng không chỉ có vậy. Có phải anh đã đứng rình quanh quán Cà phê Nhà hát? Anh đã mục sở thị màn trốn chạy của cô? Và anh tới Oslo làm gì? Việc đó có liên quan tới sự vắng mặt của Maya không? Vả chăng, ý anh là gì khi bảo “Không thấy Maya phản hồi nữa”? Người ta đã bắt được cô ấy? Hay cô ấy đang giữ khoảng cách với Hội?

Dọc đường, xe điện dừng ở bến Bệnh viện. Để xua bớt những ký ức khó chịu, Ekaterina xem đồng hồ trong lúc chờ xe điện đi tiếp. Hai năm đã trôi qua từ khi mẹ cô mất. Vòng quay lạ lùng của số phận hẳn đã vuốt mắt cho một người phụ nữ chưa từng muốn có cô. Những lời cuối cùng của bà ấy là “Phí phạm”. Một sự phí phạm mà con gái bà ta đã không chịu để nó định nghĩa đời mình.

Chiếc lán màu đỏ của bến cuối rốt cuộc cũng hiện ra. Ekaterina bước xuống rồi di chuyển tới địa chỉ Mateo đã cho cô.

Mười phút sau, cô đã đến trước cửa xưởng in nhỏ ở Ljabru.

Một ông già, cúi người bên một tờ báo, đang vuốt phẳng một tờ giấy khổ lớn với sự kỹ lưỡng vô cùng. Ekaterina húng hắng ho để báo hiệu sự có mặt của mình, e ngại mình đang cắt ngang công việc dường như hết sức tỉ mỉ này. Người đàn ông, với vẻ lịch lãm khiến cô bất ngờ, đứng thẳng người lên. Cô xin lỗi vì vào đây đường đột như vậy, miễn cưỡng giải thích rằng có người “yêu cầu” mình tới xưởng in của ông.

-  Một xưởng in thạch bản, ông chữa lại câu nói bằng giọng dễ mến. Vả chăng, nếu cô đây tới để đặt hàng thiệp báo hoặc giấy viết thư, tôi sẽ phải giới thiệu cô tới chỗ một đồng nghiệp khác.

- Tôi có hẹn với một anh bạn, nhưng vì chỉ có mình ông trong xưởng này, nên không phải không thể xảy ra chuyện tôi đã nhầm địa điểm.

- Cô có muốn xem cách thức in thạch bản như thế nào không? nghệ nhân già hỏi.

Không đợi câu trả lời, ông khởi động một bánh xe có sáu nan hoa.

-  Tay quay đẩy bàn trượt về trước; khi giấy in nằm dưới phiến đá đã phết mực, phép mầu bắt đầu. Cô tên là gì vậy? ông già hỏi, vẫn miệt mài với công việc.

Ekaterina tự giới thiệu. Nghệ nhân in thạch bản dừng sững lại và tỏ ra bối rối.

-  Ngớ ngẩn quá! Tôi đang làm cô phát phiền với những chuyện vụn vặt chẳng ích lợi gì. Mateo đang đợi cô bên bờ biển, ở bến du thuyền. Một từ mỹ miều người ta đặt cho một bờ kè nơi có vài con thuyền neo đậu, nhưng ai mà biết được người ta đặt cái tôi của họ ở đâu! Tôi đã gợi ý với cậu ta là hãy tiếp cô ở đây, nhưng cô biết thừa cậu ta rồi đấy, Mateo là thằng nhóc thích phức tạp.

-  Thế còn ông, ông quen anh ấy lâu chưa?

-  Cô cứ hỏi thẳng cậu ta ấy, ông già đáp, đã nở lại nụ cười. Đằng sau xưởng có một cái xe đạp đấy, cô cứ lấy mà dùng. Nếu đi bộ thì mất già mười lăm phút. Hãy cẩn thận nhé, phanh trước của xe hơi khô dầu.

Ekaterina cảm ơn ông già, vòng ra sau xưởng in và lấy chiếc xe đạp mà ông đã hào phóng giao cho cô. Để ý thấy xe còn mới, cô tự hỏi không biết có đúng là xe của ông già không hay Mateo đã mua nó phục vụ ý đồ của anh... như thể anh đã dự đoán được những sự kiện diễn ra sáng nay.

- Mateo là ai?

- Một người đàn ông thú vị, phức tạp, như ông thợ in đã giải thích... nói cho đúng hơn thì là phức hợp chứ không phải phức tạp. Kể cả ngoại hình cậu ấy cũng không phải phổ biến. Râu ria ít cạo, mặc đồ jean, tóc ngắn ngang tai ôm sát mặt... trông cứ như một tay phiêu bạt giang hồ đã dạn dày năm tháng! Nhưng chỉ cần vận smoking lên người là cậu ấy trông chẳng khác gì một quý ngài.

-  Anh ấy thường mặc đồ jean hay vận smoking? Cái khía cạnh tắc kè hoa đó hẳn là biệt tài của kẻ quyến rũ?

-  Ngược lại, Mateo không tìm cách thu hút ánh nhìn người khác, cậu ấy thấy cần hòa lẫn vào môi trường xung quanh, cần được là một nhà quan sát vô hình... và luôn nắm quyền kiểm soát. Những tổn thương thời thơ ấu luôn để lại những vết sẹo không bao giờ biến mất.

-  Quy tắc được lập giữa các thành viên Hội 9 là không bao giờ gặp nhau, đó là để ngăn người ta liên kết các bạn với nhau?

-  Chính xác là như vậy.

-  Vậy thì tại sao Mateo lại phá vỡ quy tắc đó?

-  Vì những dữ liệu có trong điện thoại di động của vị khách của Baron cho thấy cần phải mạo hiểm tạo ngoại lệ.

-  Nhưng Mateo và Ekaterina khi ấy còn chưa hề biết điều đó!

-  Họ thì không, nhưng tôi thì có.

« Lùi
Tiến »