Cô Gái Bắt Gió

Lượt đọc: 1481 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23
chương 23

Sau bữa cơm đoàn viên vào đêm giao thừa, lão Triệu, bà Trịnh, còn có vợ chồng Diệp Xuân Lâm đều ở nhà xem Gala Lễ hội mùa xuân.Triệu Thương Thương móc túi, ném cho cậu ấy và Triệu Dập Thời mỗi người một thanh, đều là của Trình Thủy đưa.

Triệu Thương Thương và Triệu Dập Thời ra ngoài, Du Mân Du Lệ tới tìm, bọn họ cùng nhau đi gọi Trình Thủy.”

Tiếng pháo nổ xa gần vẫn không ngừng vang lên từ khi màn đêm buông xuống, ven đường đầy những mảnh pháo vụn đỏ, mùi khói thuốc pháo vương vấn trong không khí.Giang Tuần vào bếp rửa tay, Triệu Thương Thương bóp nước rửa tay ra lòng bàn tay cậu.

Rất nhiều người đã tụ tập bên bờ sông.”Vậy chúng ta gọi video đi, cho cậu xem pháo hoa.

Bên cạnh còn có người lái xe đi bán pháo.”Giang Tuần, cậu ăn cơm đoàn viên chưa?

Bầu trời trên đỉnh đầu liên tục được nhuộm những sắc màu khác nhau, rực rỡ lung linh. Khi pháo hoa nổ tung, những tiếng nổ lớn vang lên như muốn làm rung chuyển cả mặt đất.” Du Mân ngồi lên xe đạp mới chạy một vòng rồi nói: “Không thoải mái như chiếc trước.

Trong bầu không khí vô cùng náo nhiệt, Triệu Thương Thương nghĩ đến Giang Tuần, trong lòng bỗng có một cảm giác yên tĩnh vô cớ.Triệu Thương Thương hỏi cậu rất nhiều câu hỏi, Giang Tuần trả lời từng câu một.

Giang Tuần đi vào hai mươi tám tháng chạp, đến thành phố Yến ăn Tết. Nghe Cổ Khâu Thành nói là người của mẹ cậu đến đón.”

Triệu Thương Thương gửi tin nhắn cho cậu, hỏi cậu đang làm gì.”

Phía trên giao diện nhắn tin liên tục hiển thị “Đối phương đang nhập…” nhưng mãi vẫn chưa có tin nhắn nào được gửi đến.”

Cho đến khi có cuộc gọi tới.Giang Tuần chụp một bức ảnh gửi cho Triệu Thương Thương, cô nói: “Căn nhà trở nên náo nhiệt hơn rồi.

“Alo, Giang Tuần ——” Triệu Thương Thương tránh đám người, muốn tìm một nơi yên tĩnh hơn để nghe điện thoại.” Du Mân nói.

Cô ngồi xổm xuống quay lưng về phía gió, nhìn thấy bên kia sông có người đang thả đèn Khổng Minh. Trên chụp đèn viết đủ các loại điều ước, đèn bay theo gió lướt qua mặt nước và ngọn cây rồi dần bay lên bầu trời, càng ngày càng xa.” Du Mân đi qua nhìn.

“Giang Tuần, cậu ăn cơm đoàn viên chưa?”Đúng lúc Du Mân cũng tới tìm Triệu Dập Thời, lại thêm một bộ bát đũa.

Cậu ừ một tiếng.”

“Bên cậu sao yên tĩnh thế.””

“Có lệnh cấm đốt pháo.”Triệu Thương Thương tắt đèn, cả người trốn trong chăn gồ lên một ngọn núi nhỏ.

“Vậy chúng ta gọi video đi, cho cậu xem pháo hoa.”Giang Tuần ở lại Bán Giang vài ngày, Triệu Thương Thương đã tham quan căn nhà kiểu phương Tây ở phố Bạch Thủy kia từ trong ra ngoài rồi cho ra kết luận: “Giống một lâu đài cổ, thích hợp để quay trốn thoát khỏi mật thất.

Sau khi video kết nối, Triệu Thương Thương quay ống kính về phía bầu trời rực rỡ.”

Giang Tuần đợi một lúc lâu thì khung cảnh phía trước mới biến thành cô.Lão Triệu nói: “Ông đi nấu thêm hai món.

Hôm nay Triệu Thương Thương mặc đồ đỏ, khoác áo khoác và khăn quàng cổ đỏ thẫm, trên tóc còn có một chiếc kẹp tóc nhỏ màu đỏ hoa sơn trà bị tóc che đi một nửa không thấy rõ nhưng Giang Tuần vẫn thấy được.”9.

Giang Tuần nghĩ cô đáng yêu quá, giống em bé trong tranh tết vậy.Nước rửa tay rất loãng, không khác gì nước cả.

Trước kia cậu từng vẽ em bé trong tranh tết.Sau khi nghe con dâu nói Giang Tuần ở một mình, ông ấy muốn chăm sóc cậu nhiều hơn, cậu bằng tuổi Thương Thương nhà ông, vẫn còn là một đứa nhỏ mà.

“Hôm nay cậu có vui không?””Ừm.

“Có nhận được lì xì không?””Lão Triệu, ông mua nước rửa tay ở đâu vậy? “Có mặc quần áo mới không?””

Triệu Thương Thương hỏi cậu rất nhiều câu hỏi, Giang Tuần trả lời từng câu một.”Con ngủ ngay đây!

“Cậu để điện thoại xa ra một chút.””Giao thừa năm nay chúng ta đến bờ sông đốt pháo hoa đi.

Giang Tuần làm theo.”Cậu đang xem gì thế?

Hôm nay cậu mặc một chiếc áo len màu đen, không khác gì với ngày thường. Căn phòng phía sau lưng vô cùng vắng vẻ, nhìn có vẻ rất rộng nhưng gần như không có đồ trang trí dư thừa gì, tông màu xám lạnh nhìn không có không khí năm mới gì cả.”Cậu ngủ đi, ngủ ngon.

“Mẹ cậu đâu?” Triệu Thương Thương hỏi.”

“Trong phòng bà ấy.””Hôm nay Tiểu Giang đến rồi, uống 8+1 với ông đi?

Giang Tuần mở TV, Gala mừng năm mới bắt đầu, thêm tiếng động cho căn phòng.”

Triệu Thương Thương không hỏi những chuyện khác nữa, cô chỉ cười xán lạn nói: “Chúc cậu năm mới vui vẻ, Giang Tuần.””

“Ngày ngày vui vẻ.”Giang Tuần buồn cười khi nghe cô dùng tiếng địa phương khác nhau gào to tiếng rao hàng, sau khi cười xong cậu càng không thể ngủ được.

“Luôn luôn may mắn.””

Giang Tuần nhìn cô cách màn hình, nhớ lại một năm qua.”

Chuyện may mắn nhất chính là gặp được cô và những người bạn của cô vào mùa hè này.

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang