”
Mua bánh kem còn được tặng kèm một cái vương miện sinh nhật.Khu vườn phía sau biệt thự có diện tích rất lớn, xung quanh có cây cối tươi tốt như một rào cản tự nhiên, ngăn cách nó với những biệt thự lân cận khác, không ai nhìn thấy ai.
Màu hồng nhạt, tạo hình tinh xảo đáng yêu, bên trên có dán kim tuyến, phát ra ánh sáng lấp lánh.Có điều cũng không cần quá lo lắng, bây giờ nhà nào cũng đã đề phòng rồi, trộm chó không dám đến nữa đâu.
Cổ Khâu Thành đưa vương miện cho Triệu Thương Thương.”
Triệu Thương Thương ngại ngùng từ chối, “Đây là của Giang Tuần, ở nhà cháu có rồi.””
Cổ Khâu Thành cười: “Đưa nó thì lãng phí, nó không đội cái này đâu.”” Giang Tuần nói, “Bánh kem nhiều đường nên không cho nó ăn được.
Nếu không phải có bọn họ ở đây thì ngay cả bánh kem Giang Tuần cũng chưa chắc sẽ ăn.Triệu Thương Thương: “Labrador nhà cháu được bà nội nuôi nên cùng họ Trịnh với bà nội, tên Trịnh Đại Tiền.
Cậu vẫn luôn rất qua loa với sinh nhật mình.Triệu Thương Thương vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi câu “Xứng đôi thật” vừa rồi, trên mặt cô vẫn duy trì nụ cười khách sáo mà không mất đi lễ phép.
Triệu Thương Thương vẫn là không đội vương miện của Giang Tuần, cô nhận rồi đặt bên cạnh, giúp Cổ Khâu Thành đốt nến.”Hôm nay A Tuần tròn mười bảy tuổi.
Trong biệt thự còn một dì nấu ăn, dì ấy cắt hai đĩa trái cây đem đến.”Goodnight?
Mọi người hát xong bài hát chúc mừng sinh nhật.Tam Hoa lại đang phá hoại, nó tóm lấy lông sói bên trên cán bút bằng gỗ lim đẩy qua đẩy lại.
Cổ Khâu Thành nói: “Thổi nến được rồi.””
Giang Tuần nhìn Triệu Thương Thương, vô cùng khách khí: “Cùng thổi đi.”” Triệu Thương Thương thoải mái tiến tới thổi tắt ngọn nến trước mặt mình.”
Lúc chia bánh kem, con mèo tam thể trốn trong góc bước tới, nhảy lên ghế, đuôi nó quét qua quét lại trên đùi Giang Tuần giống như một cây sậy.Thỉnh thoảng Triệu Thương Thương cũng sẽ vô tình bị quẹt trúng.
Thỉnh thoảng Triệu Thương Thương cũng sẽ vô tình bị quẹt trúng.Ly nước khoáng có ga tràn đầy trong lòng Triệu Thương Thương sắp tràn ra, ùng ục sủi bọt.
Triệu Thương Thương: “Có phải nó muốn ăn bánh kem không?””Xem ra nó thích cháu rồi.
“Nó thèm ăn đó, cái gì cũng muốn nếm thử.” Giang Tuần nói, “Bánh kem nhiều đường nên không cho nó ăn được.”Nhìn ra ngoài qua khung cửa sổ, những cành cây lớn lung lay trong gió, mây đen nặng trĩu, bầu trời như có một lỗ thủng, mưa lớn không ngừng trút xuống.
Mèo con ngửa đầu, cái đầu tròn càng đến gần, muốn ăn kem trên ngón tay Giang Tuần.”
Giang Tuần co tay lại rất nhanh, không để nó thành công.” Triệu Thương Thương: “Nó tên gì thế?””
Giang Tuần: “Tam Hoa.” (Hán Việt của mèo tam thể là Tam Hoa Miêu.)” Triệu Thương Thương: “…”Cũng không quá tẻ nhạt nữa.
Ờm, một cái tên thật qua loa.”
Thấy cô muốn sờ nhưng không dám sờ, Giang Tuần chỉ cô: “Cậu để tay phía trước để nó ngửi, làm quen với mùi của cậu trước.”Giang Tuần gật đầu với Triệu Thương Thương.
Triệu Thương Thương ngạc nhiên nhìn Giang Tuần, căng thẳng đưa bàn tay đến trước Tam Hoa.”
Tam Hoa ngửi cô.Mọi người hát xong bài hát chúc mừng sinh nhật.
Triệu Thương Thương cẩn thận xoa đầu nó, nó không né tránh nữa.Cậu túm gáy Tam Hoa xách nó lên rồi đặt nó lên nhà cây cho mèo, “Tự chơi đi.
Ngay cả Cổ Khâu Thành cũng cảm thấy ngạc nhiên, “Thế mà nó lại cho sờ rồi.” Cổ Khâu Thành đứng bên cạnh nhìn một lúc, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi Giang Tuần thấy thế nào về Triệu Thương Thương.
Tam Hoa được Giang Tuần nuôi, tính cách rất kiêu ngạo, tính tình cũng không tốt, bình thường không cho ai không thân thuộc sờ ngoài Giang Tuần. Nhiều khi còn không nể mặt cả Cổ Khâu Thành.”
Cũng không phải loại mèo ai muốn sờ là sờ.Cổ Khâu Thành: “Là giống gì thế? “Xem ra nó thích cháu rồi.” Cổ Khâu Thành nói với Triệu Thương Thương.” Tam Hoa trực tiếp nhảy lên đùi Triệu Thương Thương rồi nằm xuống.”
Triệu Thương Thương mềm lòng, có hơi không dám nhúc nhích, động tác trên tay càng thêm nhẹ nhàng. Những sợi lông mèo màu quýt bay trước mặt cô.
Lợi dụng sự không chuẩn bị của cô, những móng vuốt nhỏ của Tam Hoa đã tấn công chính xác vào đĩa bánh trước mặt.” (Hán Việt của mèo tam thể là Tam Hoa Miêu.
Lại tiếp tục bị Giang Tuần chặn lại.Triệu Thương Thương cũng im lặng theo, có hơi không tự nhiên và dè dặt, không giống cô trước đó.
Cậu túm gáy Tam Hoa xách nó lên rồi đặt nó lên nhà cây cho mèo, “Tự chơi đi.” Triệu Thương Thương mềm lòng, có hơi không dám nhúc nhích, động tác trên tay càng thêm nhẹ nhàng.
Mưa bên ngoài đã tạnh, mây đen tan đi, thế giới lại sáng sủa.Mấy ngày này chú mang nó đến đây để A Tuần có rảnh thì giúp chú dắt nó đi dạo.
Cổ Khâu Thành muốn Diệp Xuân Lâm và Triệu Thương Thương ở lại ăn tối nhưng Diệp Xuân Lâm đã từ chối khéo, “Hôm khác bọn tôi lại đến.””… Hơi nước trong núi còn chưa tiêu tán, xe chậm rãi rời đi, quẹo vào màn sương mù, một lúc sau liền biến mất.”
Cổ Khâu Thành tiễn khách xong thì quay vào nhà, phát hiện Giang Tuần đã đi đến phòng vẽ tranh.Cổ Khâu Thành: “Vậy chính là không ghét?
Tam Hoa lại đang phá hoại, nó tóm lấy lông sói bên trên cán bút bằng gỗ lim đẩy qua đẩy lại. Giang Tuần đang tô màu cho hoa sen, tạm thời không có thời gian quan tâm đến nó.”
Cổ Khâu Thành đứng bên cạnh nhìn một lúc, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi Giang Tuần thấy thế nào về Triệu Thương Thương.” Giang Tuần nói, “Nó rất ham chơi, nhất định phải nhìn thấy người, không thể nhốt nó ở nhà một mình.
“Cháu có cảm giác gì với cô bé kia?”Mùi thuốc Đông y nhàn nhạt bay đến chóp mũi Triệu Thương Thương.
“Cháu nên có cảm giác gì?” Giang Tuần bỏ bút vẽ xuống, hỏi lại anh ấy.Không phải, ý tôi là, trùng hợp thật… Cổ Khâu Thành gãi đầu, “Ý của chú là… Con có ấn tượng gì với cô bé?”Giang Tuần và Cổ Khâu Thành cùng nhìn cô.
Giang Tuần nói thẳng không giấu diếm: “Rất thú vị.””
Cổ Khâu Thành: “Vậy chính là không ghét?”Giang Tuần đang ngồi nghe hai người nói tướng thanh, cậu nhìn Triệu Thương Thương, khiến tim cô đập như trống, không biết nên bổ sung thể nào: “… Giang Tuần: “Rốt cuộc chú muốn nói gì?””Nếu chú Cổ ở đây thì sẽ mang nó đến cùng.
Cổ Khâu Thành: “Có cơ hội thì tiếp xúc với người ta nhiều một chút, đừng có ở nhà vẽ vời một mình mãi.”Triệu Thương Thương vừa nhìn liền biết đó là địa bàn của chú chó chăn cừu Đức.
Cổ Khâu Thành là người mà mẹ Giang Tuần chọn, đi theo bên cạnh giúp Giang Tuần xử lý các loại chuyện trong công việc và cuộc sống, ở chung đã lâu, anh ấy cũng đối xử với Giang Tuần như con mình.Cậu cười một tiếng, đôi mắt cong lên, cảm giác lạnh lẽo đã vô tình tan biến, giúp Triệu Thương Thương giải vây.
Không ai rõ hơn Cổ Khâu Thành, ngay cả một người bạn cùng tuổi có thể hẹn ra ngoài chơi Giang Tuần cũng không có.”
“A Tuần, chẳng lẽ cháu không muốn làm quen bạn bè sao?”