Triệu Thương Thương: “Cũng không cần khách khí như thế.
Triệu Dập Thời: “Chị còn tiền tiêu vặt à?””
Triệu Thương Thương: “Hết rồi, sao, cậu muốn cho chị à?”Triệu Thương Thương: “… Triệu Dập Thời: “Nằm mơ.””Có phải cậu đang cười nhạo tôi không hả?
Triệu Thương Thương: “Vậy cậu hỏi chi.”Có lẽ Triệu Thương Thương có một loại phép thuật chữa bệnh nào đó có thể khiến mọi người bật cười, cũng có thể khiến người ta tìm thấy một đầu mối trong mớ len rối rắm và phức tạp.
Buổi tối sau khi đến bệnh viện thăm dì nhỏ và em bé mới sinh, Triệu Thương Thương về đến nhà liền bắt đầu làm bài tập. Hôm nay có nhiều bài tập, cộng thêm tốc độ làm bài lề mề của cô, đã sắp mười hai giờ nhưng cô vẫn chưa làm xong.Giang Tuần đứng dậy đi, Triệu Thương Thương ngồi ở chỗ cậu.
Tắm rửa để tỉnh táo, cô định tiếp tục làm bài.” Giang Tuần hỏi Triệu Thương Thương.
Cô không ngờ giờ này rồi Giang Tuần vẫn còn gọi đến.”
Điện thoại để trên bàn, cô nhanh chóng bắt máy, “Alo?”Cô gái ngồi đối diện tỏ vẻ khó chịu, bưng khay thức ăn đứng dậy rời đi.
Bên kia trầm mặc một lúc mới vang lên giọng nói của Giang Tuần, “Thương Thương, cậu ngủ chưa?” Một đêm không gió vô cùng yên tĩnh, thế giới giống như một chiếc lon sắt rỉ sét chôn sâu dưới lòng đất.Điện thoại để trên bàn, cô nhanh chóng bắt máy, “Alo?
Trong điện thoại không có chút tạp âm nào.Cậu luôn phối hợp với cô như thế.
Triệu Thương Thương dùng khăn lau đi mái tóc đã khô một nửa, bật chiếc radio nhỏ trên bàn, chỉnh nhỏ âm lượng, bên trong phát ra tiếng kèn tây Uilleann.Cậu ấy cảm thấy mình đang bị hai người đối diện uy hiếp.
“Vẫn chưa, tôi đang làm bài tập.”” Triệu Thương Thương nói, “Cậu tan học rồi à?
“Cậu chăm chỉ quá.” Giang Tuần nói.Trong sân truyền đến tiếng nói chuyện của Cổ Khâu Thành và Thẩm Chi Thư.
“Có phải cậu đang cười nhạo tôi không hả?” Triệu Thương Thương hỏi.Triệu Dập Thời vẫn đang nói, Triệu Thương Thương “À à à” qua loa trả lời cậu.
“Không có.” Giang Tuần phủ nhận nhanh chóng.”
Triệu Thương Thương xoay nút kim loại tròn để kênh, radio phát ra một bài hát cũ cô đã cùng nghe với bà Trịnh trước đó, cô không nhớ rõ tên bài hát.Cô vẫn mơ hồ nhớ được đáp án đã nhìn trên sách của Giang Tuần, vội vàng điền vào, nhưng cô không chắc lắm, sợ mình nhớ sai.
Trực giác của cô nói đêm nay Giang Tuần có chút khác thường, cô muốn phá vỡ sự im lặng của đầu bên kia nên cố ý tạo ra một chút tiếng động nhưng không quá ồn ào.Bạn nam đang húp canh ở bàn phía sau bị sặc.
“Sao cậu chưa ngủ?” Triệu Thương Thương phát lại tiếng kèn tây.Cô rộng lượng tha thứ khiến Triệu Dập Thời rất ngạc nhiên.
“Không ngủ được.””
“Mất ngủ à.” Triệu Thương Thương nói, “Cậu muốn nghe tướng thanh không?””
Sau một lúc do dự Giang Tuần mới từ chối cô, “Cậu còn chưa làm bài tập xong mà.””
“Chúng ta gọi video được không?” Giang Tuần hỏi Triệu Thương Thương.Đêm nay không có ánh trăng.
“Tôi có thể chỉ cậu làm bài tập.”Hắn đã cướp hết ảnh và cuộn phim mà cậu mang theo.
Triệu Thương Thương: “…”Trực giác của cô nói đêm nay Giang Tuần có chút khác thường, cô muốn phá vỡ sự im lặng của đầu bên kia nên cố ý tạo ra một chút tiếng động nhưng không quá ồn ào.
Cảm ơn cậu quá.Có rất nhiều phụ huynh lái xe đến đón con và người qua đường đi ngang qua.
Hơn nửa đêm còn phụ đạo làm bài tập.”
“Giang Tuần.” Cô nói, “Có phải cậu không vui không?”Triệu Thương Thương nhìn xung quanh một chút, tạm thời vẫn chưa thấy xe của Cổ Khâu Thành, có lẽ do kẹt xe nên anh ấy dừng xe khá xa.
Những cây cao bên ngoài ngôi nhà kiểu phương Tây cũ đã xóa đi dấu vết của thành phố, ban công phòng Giang Tuần đối diện với một khóm Hải Đường dại còn nụ chưa nở hết.”
Bóng cậu phản chiếu trên cửa kính, mơ hồ, tối tăm.”
Đêm nay không có ánh trăng.Dòng xe bắt đầu dịch chuyển chậm rãi về phía trước.
Trong sân truyền đến tiếng nói chuyện của Cổ Khâu Thành và Thẩm Chi Thư.Du Mân liếc mắt qua Giang Tuần bên cạnh cô, trêu ghẹo, “Không phải ngay đây sao?
Phòng của Giang Tuần không bật đèn, bọn họ cho rằng cậu đã ngủ.Triệu Thương Thương cười, “Cậu biết mà, có đôi khi tôi không biết giữ mồm giữ miệng, nói đùa thôi.
Cậu nhẹ giọng nói với Triệu Thương Thương: “Có một chút.”Đường ở phía đối diện kẹt cứng, xe xếp thành hàng không nhúc nhích, Giang Tuần lên một chiếc xe màu đen trong đó.
Sau đó nói thêm: “Còn có chút muốn gặp cậu.”Triệu Dập Thời trả lời “10”.
Có lẽ Triệu Thương Thương có một loại phép thuật chữa bệnh nào đó có thể khiến mọi người bật cười, cũng có thể khiến người ta tìm thấy một đầu mối trong mớ len rối rắm và phức tạp.