Cậu ta nhìn Triệu Thương Thương đầu tiên, Triệu Thương Thương đang ăn chè căn bản không chú ý đến chuyện bên này.
Cô suy nghĩ một chút, cô không biết viết gì, chỉ viết “Tiền đồ như gấm” và “Luôn luôn vui vẻ”.Cô đưa lưu bút đã viết xong cho Trương Đán, “Xong rồi, cậu kiểm tra đi.
Cô đưa lưu bút đã viết xong cho Trương Đán, “Xong rồi, cậu kiểm tra đi.” ”Không đi.
Lần này cô thật sự không qua loa, cô viết rất nghiêm túc. Ánh mắt cô chân thành, sáng rực như chứa sao trời, cô cười lên rất đẹp.- Trương Đán nhận lấy lưu bút rồi nhìn cô, bỗng nhiên cảm thấy nhẹ nhõm hơn.” Cô làm nũng.
“Thứ hai cậu còn đến trường không?” Triệu Thương Thương hỏi.Triệu Dập Thời: “… “Không đi.” Trương Đán nói, “Thủ tục đã làm xong rồi.””
Triệu Thương Thương vắt hết óc cũng không nghĩ ra được gì khác để nói, cuối cùng chỉ có thể nói: “Vậy tạm biệt nhé, thuận buồm xuôi gió.”Lúc ba con giặt đã nói không nhìn thấy.
Cô và Trương Đán trở lại sảnh lớn, trước khi tan cuộc, không biết vì sao, bầu không khí trở nên trầm lắng, ngay cả bài hát trên màn hình cũng trở nên đầy cảm xúc.Triệu Thương Thương chạy thở không ra hơi, gật đầu rất qua loa, hoàn toàn không để trong lòng.
Mọi người nghĩ đến năm lớp 12, nghĩ đến tốt nghiệp, và nghĩ đến việc sau này mỗi người một nơi.Chiếc điện thoại cạnh gối đang cắm sạc, thân máy nóng hổi, còn đang phát một bộ phim.
Triệu Thương Thương nghĩ đến Giang Tuần.