Về đến nhà, cô gửi tin nhắn cho cậu, cậu hỏi cô cặp đôi kia đã hát gì.
Thẩm Chi Thư quay tay lái, rẽ vào một góc đường, nói với nói với Giang Tuần: “Hôm nay bảo tàng nghệ thuật có một buổi triển lãm mới, con có muốn đi xem không?”Giang Tuần rời mắt khỏi đàn chim nước trong hồ, nhìn bà ấy một chút, nghe thấy bà nói: “Lúc nhỏ mẹ rất nổi loạn, đúng lúc bọn họ đang trong thời kỳ phát triển sự nghiệp nên không có thời gian quan tâm mẹ, bọn mẹ không quá gần gũi.
Bảo tàng nghệ thuật nằm trên hòn đảo giữa hồ, phong cảnh xung quanh rất đẹp. Triển lãm thư pháp và hội họa có quy mô không lớn, không có nhiều người đến, khắp nơi đều yên tĩnh.Anh em họ của cậu đang chơi đá bóng trên bãi cỏ bên dưới, họ cười, cổ vũ, vỗ tay và tranh cãi, tạo ra đủ loại tiếng động.
Trước hôm nay, hai mẹ con họ chưa từng có cơ hội cùng xem triển lãm thế này.”
Thẩm Chi Thư đi dạo được một nửa đã cảm thấy bắp chân đau nhức, bà ấy rời khỏi triển lãm trước Giang Tuần, ngồi trên ghế dài bên ngoài nghỉ ngơi. Hòn đảo giữa hồ được bao quanh bởi nước, có những hàng liễu rũ rủ xuống bên bờ.Triển lãm thư pháp và hội họa có quy mô không lớn, không có nhiều người đến, khắp nơi đều yên tĩnh.
Lúc ra, Giang Tuần mang theo ly nước cho bà ấy.Cậu lập tức lấy điện thoại ra kiểm tra, đổi chuyến tàu.
Càng hiếm thấy hơn là họ trò chuyện một lúc, mặc dù ở giữa thường có những khoảng im lặng kéo dài, cuộc trò chuyện tiếp tục có chút gập ghềnh và khó xử.” Cô không hỏi nguyên nhân hậu quả, cũng không quan tâm có phải cậu đang đùa không, phản ứng đầu tiên của cô chính là như thế.
Thẩm Chi Thư đột nhiên nói: “Ông ngoại dạy con khá tốt.””
Giang Tuần rời mắt khỏi đàn chim nước trong hồ, nhìn bà ấy một chút, nghe thấy bà nói: “Lúc nhỏ mẹ rất nổi loạn, đúng lúc bọn họ đang trong thời kỳ phát triển sự nghiệp nên không có thời gian quan tâm mẹ, bọn mẹ không quá gần gũi. Sau đó mẹ phạm phải sai lầm giống họ, không chăm sóc tốt cho con…””Nếu như tôi bị nhốt trong nhà kính.
“Nhưng mẹ rất vui vẻ vì hai người đã ở cạnh nhau rất lâu.”Sau đó mẹ phạm phải sai lầm giống họ, không chăm sóc tốt cho con… Lúc hai người rời khỏi bảo tàng nghệ thuật đã là 13:07.Người được cậu gọi là thím hai càng thêm bất mãn khi nhìn thấy cậu ngăn trước mặt Thẩm Chi Thư: “Cậu còn che chở cho mẹ cậu?
Những người bán hàng bên cầu đang bán kẹo bông cầu vồng đủ màu sắc, thu hút một đám trẻ con. Trên các thiết bị tập thể dục ngoài trời, các cụ già ngồi đầy, trò chuyện rôm rả. Hai con thiên nga lướt qua mặt nước, bơi về phía giữa hồ.”
Một ca sĩ đường phố với bộ râu xồm xoàm hát “Last Dance” của Ngũ Bách. Người đàn bà tức giận nói, thậm chí còn muốn ra tay dạy dỗ Thẩm Chi Thư.
Giang Tuần nhớ đến một tối thứ bảy nào đó, Triệu Thương Thương nói cô cô sẽ về nhà sau khi nghe một bài hát bên đường. Về đến nhà, cô gửi tin nhắn cho cậu, cậu hỏi cô cặp đôi kia đã hát gì.”
Cô nói hát “Last Dance”.”Phi hành gia Tiểu Triệu sẽ đến cứu ngay.
“Vì vậy tạm thời nhắm đôi mắt em lại,Thẩm Chi Thư và Giang Chính nhìn nhau là thấy ghét, duyên vợ chồng mỏng nhưng quan hệ với ba mẹ của Giang Chính lại không tệ.
Trong bóng tối trôi nổi những mong chờ của anh…”Giang Tuần đứng ở chỗ giao giữa hành lang và cầu thang, bấm số của cô.
Giang Tuần bỗng nhiên đổi ý, cậu muốn về Bán Giang ngay hôm nay. Thẩm Chi Thư ngạc nhiên hỏi: “Không phải con mua vé ngày mai sao?”Năm giờ ba phút chiều, Giang Tuần đến Bán Giang.
Giang Tuần chỉ nói: “Con xem thử còn đổi được không.”
Cậu lập tức lấy điện thoại ra kiểm tra, đổi chuyến tàu.Người đàn bà ăn mặc đẹp đẽ hung tợn nhìn chằm chằm bụng Thẩm Chi Thư, ánh mắt như ngấm thuốc độc, muốn xuyên qua lớp áo nhìn ra một cái lỗ trên bụng bà ấy, “Mang thai đứa con hoang còn có mặt mũi đến thăm mẹ, nếu mẹ tỉnh táo, biết cô làm những chuyện kinh tởm thế này chắc chắn sẽ đuổi cô ra ngoài!
Chỉ có điều thời gian hơi gấp.”
“Con xuống xe ở ngã ba phía trước, con tự đi đến ga tàu.”Rồi sẽ có một ngày như vậy, chẳng phải cũng là một sự giải thoát sao.
Thẩm Chi Thư không nói thêm gì, mở hướng dẫn, “Mẹ đưa con đi.”Người phụ nữ đeo túi hàng hiệu, mặc quần áo hàng hiệu, toàn thân trang sức vàng bạc, rất sĩ diện, chưa từng gặp phải tình huống như thế này.
Lúc tạm biệt, trước khi Giang Tuần xuống xe, Thẩm Chi Thư đã do dự có nên ôm cậu không, Giang Tuần dang hai cánh tay, vụng về chủ động ôm lấy bà ấy. Thẩm Chi Thư đi dạo được một nửa đã cảm thấy bắp chân đau nhức, bà ấy rời khỏi triển lãm trước Giang Tuần, ngồi trên ghế dài bên ngoài nghỉ ngơi.
Cậu nói: “Chú ý sức khỏe.””Giang Tuần, cậu ở đâu thế?
Còn nói: “Bảo trọng.”Lúc Giang Tuần xuống lầu, Thẩm Chi Thư đã thức dậy, bà ấy đang đọc báo ở phòng khách.
Khi Thẩm Chi Thư còn trẻ, sau khi hết hôn, mỗi lần gặp ba rồi lại chia tay, ông ấy luôn nói những câu “Bảo trọng” có vẻ lạc hậu thế này.Cổ họng cậu như bị dính keo, không thể la lên gọi ai trong số những người đó.
Lời tạm biệt kết thúc bằng cái ôm ngắn ngủi.Huống chi từ nhỏ Giang Tuần không qua lại với bên này nhiều nên bà ấy càng không nhận ra cậu.
–”
Năm giờ ba phút chiều, Giang Tuần đến Bán Giang.Giang Tuần cảm thấy cậu đã từng để ý, nhưng khi dần trưởng thành đến một thời điểm nhất định, cậu đã không còn để ý nữa.
Bên ngoài sân ga là bầu trời lúc chạng vạng, với những lớp hoàng hôn đỏ rực bao phủ bầu trời, hùng vĩ và rực rỡ như một thế giới tráng lệ khác trong truyện cổ tích.Lúc ra, Giang Tuần mang theo ly nước cho bà ấy.
Giang Tuần bắt xe đến trung học số mười lăm.”
Bảo vệ chặn cậu lại, cậu nói mình là học sinh ở đây, sau báo tên lớp và tên chủ nhiệm, đăng ký thông tin thì mới được cho đi.Giang Tuần cùng bà cụ ngồi bên ngoài một lúc, phơi nắng nghe bà ấy nói chuyện xưa, đến lúc bà cụ mệt lại đẩy bà về phòng.
Trường học yên tĩnh, học sinh lớp mười hai đang học, lớp mười một vẫn còn đang làm bài thi cuối cùng trong ngày.Bà ta rất giỏi chuyện nhéo tay, giật tóc này, mấy cô nhân tình chồng bà ta nuôi bên ngoài cũng đều đã trải nghiệm sự lợi hại của bà ta.
Giang Tuần đi đến giảng đường, chuông thi vang lên, một đám người tràn ra khỏi phòng học.Đã rất lâu rồi, Giang Tuần nhớ lại cảnh đó giống như một giấc mơ, khiến người ta không phân biệt rõ chuyện đó đã thật sự xảy ra chưa hay chỉ là phán đoán của cậu.
Giang Tuần nhìn thấy Triệu Thương Thương.”
Cô đứng trước bàn học trên hành lang, sắp xếp đống sách vở tài liệu các môn. Trong miệng ngậm kẹo mút, má phồng lên, tâm trạng có vẻ rất tốt, có lẽ cô thi khá tốt.Tranh chấp còn chưa giải quyết, bầu không khí bỗng nhiên trở nên buồn cười.
Giang Tuần đứng ở chỗ giao giữa hành lang và cầu thang, bấm số của cô.Thẩm Chi Thư đột nhiên nói: “Ông ngoại dạy con khá tốt.
Cậu nhìn cô lấy điện thoại từ trong hộp bút ra, bấm nhận.Lúc hai người rời khỏi bảo tàng nghệ thuật đã là 13:07.
“Nếu như tôi bị nhốt trong nhà kính.”Lúc rời khỏi viện dưỡng lão, Thẩm Chi Thư gặp được họ hàng nhà Giang Chính, bị chặn lại trên cầu thang.
“Tôi đến cứu cậu!” Cô không hỏi nguyên nhân hậu quả, cũng không quan tâm có phải cậu đang đùa không, phản ứng đầu tiên của cô chính là như thế.”
“Giang Tuần, cậu ở đâu thế?””
Triệu Thương Thương không nhận được câu trả lời ngay, liền chuyển sang giọng nói máy móc: “Alo, xin hỏi là hoàng tử bé sao, cậu đang mắc kẹt ở hành tinh B- 612 sao?”
“Nếu đúng hãy trả lời 1.”Thêm vào đó, giọng nói của Giang Tuần bình tĩnh, nhẹ nhàng, dường như đang thực sự trình bày một sự thật khách quan, cùng với tiếng “tách tách” chụp ảnh từ điện thoại của cậu, khiến đối phương hoảng loạn.
“Phi hành gia Tiểu Triệu sẽ đến cứu ngay.”