Dáng người cao, nhìn khá hiền hòa, chưa đến ba mươi tuổi, là người ở Thuần Cổ, vô cùng nhiệt tình lại còn biết nói chuyện.
Giang Tuần đứng bên cạnh rèm nói: “Tôi đi xem thử.”Lúc nãy Kỷ Bành nói là “Lục Việt”, như logo trên thẻ phòng lại in “Dạ Lai Hương”, cuối cùng là khách sạn nào?
Một tấm thẻ nhỏ được nhét vào khe cửa, Giang Tuần nhặt lên.Có chữ “Phục vụ tận cửa” và các từ ngữ dễ bị Tấn Giang kiểm duyệt.
“Là gì thế?” Triệu Thương Thương hiếu kỳ đến gần xem thử, trên thẻ là hình cỡ lớn của một ai đó đập vào mắt.”
Có chữ “Phục vụ tận cửa” và các từ ngữ dễ bị Tấn Giang kiểm duyệt.Giang Tuần im lặng vài giây, nhìn cô bằng đôi mắt đen nhánh trong veo, nhếch môi không nói lời nào, trên gương mặt không có biểu cảm của cậu dường như đang cất giấu sự buồn bã.
Môi trường vốn đã không quá thuần khiết, nay lại càng thêm tệ hại bởi tấm thẻ nhỏ bị nhét qua khe cửa này.