Cô Gái Bắt Gió

Lượt đọc: 1558 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 54
chương 54

Giáo viên bộ môn mặc kệ cô ấy, nhưng Dương San biết rõ tung tích của cô ấy.

Thư Tiểu Tri đã đi.”

Triệu Thương Thương sững sờ một lúc, mở nắp chai uống một ngụm nước che giấu tâm trạng của mình.Cậu siết chặt tay, trấn an Triệu Thương Thương sắp nhảy khỏi lòng cậu, “Cậu không nặng.

Giáo viên thể dục trên sân điền kinh thỏi còi gọi các lớp qua xếp hàng.Tôi nặng hơn bảng lớp nhiều.

Triệu Thương Thương tâm sự nặng nề đi bên cạnh Giang Tuần, mây trên trời tản ra, ánh nắng chiếu xuống khiến cô híp mắt lại.Triệu Thương Thương nhìn một vòng quanh phòng học, rồi lại nhìn đồng hồ trên tường, có chút hoảng hốt.

Lúc diễn tập cô phát hiện lần này các lớp khác đều có hai người dẫn đội, nam cầm bảng tên lớp, nữ cầm cờ.”Ồ.

Triệu Thương Thương đứng ở hàng trước theo bản năng quay đầu nhìn, Giang Tuần ở cuối hàng không ra khỏi đội ngũ của lớp, mà Thẩm Vân Phi cũng không ở đây.” Giang Tuần vừa đi vừa hỏi.

Lúc sắp đến lượt lớp 9, cuối cùng Dương San cũng dẫn theo Thẩm Vân Phi về, gọi ủy viên thể dục của lớp ra khỏi hàng.”

Đối phương là một chàng trai có khí chất rạng rỡ như ánh nắng, cùng với Thẩm Vân Phi đi đến đầu hàng của đội lớp.Theo lời cô ấy thì cô ấy chính là khách du lịch đến để trải nghiệm một cuộc sống khác, chứ không phải để tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học, chen chúc trên một cây cầu ván đơn với hàng ngàn người khác giống bọn họ.

–”Làm ơn im lặng đi, darling.

Từ giữa tháng trước, nhà trường đã áp dụng quy định mới rằng tất cả học sinh lớp mười hai sẽ tăng giờ tự học buổi tối, học sinh ngoại trú sẽ không tan học trước 10 giờ tối.Ở bên cạnh cô ấy chắc sẽ rất vui vẻ.

Thời gian làm việc và nghỉ ngơi buổi tối của Giang Tuần hoàn toàn bị xáo trộn. Đến lượt Triệu Thương Thương.

Đương nhiên nếu có tình huống đặc biệt có thể xin giáo viên chủ nhiệm không tham gia lớp tự học buổi tối ở trường. Cổ Khâu Thành vốn có ý định này, nhưng sau khi cân nhắc, Giang Tuần quyết định tuân thủ quy định của trường.Khi quay về, cô ấy lại kể lại một lượt với mọi người.

Hôm nay Giang Tuần phát hiện sau nghi thức khai mạc đại hội thể thao quay về lớp, Triệu Thương Thương đều yên lặng.”

Trong tiết tự học buổi tối, giáo viên Toán chiếm dụng ba mươi phút giảng bài tập. Triệu Thương Thương nghe đến buồn ngủ, mười phút cuối của tiết tự học cô thật sự không chịu nổi nữa mà nằm xuống ngủ.Cô không nhịn được suy nghĩ lung tung, nếu Giang Tuần gặp được Thẩm Vân Phi, Lý Vân Phi, Hồ Vân Phi cũng khiến người khác vui vẻ trước thì sao.

Đến lúc cô thức dậy, lớp đã về hơn một nửa.Chúng ta đến căn tin đi.

Bạn cùng bàn là Giang Tuần vẫn còn ở đó, tay thong thả lật vài bài văn cổ ngoài sách giáo khoa, cũng không đánh thức cô.Một nơi khác trong sân điền kinh, Dương San nói vài lời với Giang Tuần, hai người đang đi về phía sân bóng rổ.

Triệu Thương Thương nhìn một vòng quanh phòng học, rồi lại nhìn đồng hồ trên tường, có chút hoảng hốt. Cô lấy chăn nhỏ đắp trên người mình xuống, giọng có hơi khàn: “Chúng ta về thôi.””Quan hệ của em với Thẩm Vân Phi thế nào?

“Ừm.” Giang Tuần đã thu dọn cặp xong.”Có thể đừng lảm nhảm nữa được không?

Ra khỏi phòng học mới phát hiện trời đang mưa.”

Một cơn mưa thu lạnh, nhiệt độ giảm đột ngột, bóng đêm đen kịt.Triệu Thương Thương thỏa mãn, cuối cùng hỏi Triệu Dập Thời: “Dương Dương không có gì muốn bày tỏ hả?

Đèn điều khiển bằng âm thanh trên hành lang tia sáng lờ mờ, gió từ cửa sổ thổi vào.”Tại sao?

Triệu Thương Thương rút hai tay vào trong tay áo, điện thoại trong cặp rung lên ong ong. Là Triệu Dập Thời ngồi trong xe Diệp Xuân Lâm gọi điện hỏi sao cô còn chưa ra.Không thể không nói, vị học sinh trao đổi mới đến này đã rót thêm sức sống mới cho lớp 9.

Triệu Thương Thương vừa cầm điện thoại nói chuyện, vừa lấy dù trong cặp ra.”

Cầu thang đầy dấu giày và vết nước, cô không để ý nên trượt chân, Giang Tuần còn chưa kịp đỡ cô đã trượt xuống hai bậc thang, ngồi bệt xuống đất.”

Vừa đau vừa ngơ ngác.Sau kỳ thi tháng, cuộc sống quay lại trật tự thường ngày.

Giang Tuần hết hồn, ngồi xuống kiểm tra tình trạng của cô.”Cậu vào lâu thế, chủ nhiệm nói gì với cậu vậy?

“Có lẽ tôi bị trẹo chân rồi.” Triệu Thương Thương nói. Tay cô đè trên mắt cá chân, đau đến hít vào một hơn.Triệu Thương Thương đứng ở hàng trước theo bản năng quay đầu nhìn, Giang Tuần ở cuối hàng không ra khỏi đội ngũ của lớp, mà Thẩm Vân Phi cũng không ở đây.

“Cậu bung dù đi.”Lúc đó bầu không khí trong phòng học cũng kỳ lạ, vô cùng yên tĩnh.

Giang Tuần nói xong liền lấy điện thoại và cặp sách bị cô ném đi nhét vào lòng cô, rồi bế cả người lẫn đồ đạc lên.Triệu Thương Thương nghe đến buồn ngủ, mười phút cuối của tiết tự học cô thật sự không chịu nổi nữa mà nằm xuống ngủ.

Triệu Thương Thương vẫn còn trong trạng thái xấu hổ vì vừa rồi, cơ thể như bị tê liệt, không biết phải phản ứng thế nào.” Triệu Thương Thương nói.

Đợi Giang Tuần bế cô đi một đoạn, trên đường vẫn còn những bạn học khác, ánh mắt của mọi người như bám theo từng bước. Cô dần dần hồi phục lại, nhịp tim bắt đầu đập điên cuồng, cơ thể cứng đờ, nín thở không dám cử động.Từ giữa tháng trước, nhà trường đã áp dụng quy định mới rằng tất cả học sinh lớp mười hai sẽ tăng giờ tự học buổi tối, học sinh ngoại trú sẽ không tan học trước 10 giờ tối.

Giang Tuần nhận ra, cúi đầu nhìn cô.Dương San làm chủ nhiệm lớp đã sứt đầu mẻ trán hòa giải mâu thuẫn giữa các cô gái.

Mưa rơi lắc rắc trên mặt ô, như một bức tường chắn, bao quanh hai người.”Phiền quá.

Cậu nhìn cô, cô càng hoảng, cố gắng tìm chủ đề: “Hôm nay sao cậu không cầm bảng lớp?”” Triệu Thương Thương giải thích, “Tôi đâu có.

Kìm nén cả buổi chiều cộng thêm một buổi tối, cuối cùng cô cũng hỏi ra.

Thanh “Hai năm trước tôi từng bị tai nạn xe, tay không thích hợp để nâng đồ đạc nên đã nói chủ nhiệm chọn người khác.”Triệu Thương Thương: “… Triệu Thương Thương lập tức lo lắng, “Tay cậu còn đau không?”Nhiều lớp cùng học tiết thể dục, cô ấy hòa mình với các bạn nam, ném vào hai trái 3 điểm liên tiếp khiến cả sân hò reo, lại nổi tiếng thêm một đợt.

Cô từng nghe Cổ Khâu Thành nói về vụ tai nạn xe đó, Cổ Khâu Thành chủ yếu nhắc về chân, Giang Tuần từng ngồi xe lăn một thời gian rất dài.Cô từng nghe Cổ Khâu Thành nói về vụ tai nạn xe đó, Cổ Khâu Thành chủ yếu nhắc về chân, Giang Tuần từng ngồi xe lăn một thời gian rất dài.

Nhưng lại không nghe gì đến chuyện tay.Giang Tuần nghiêng đầu, tay chống cằm tò mò hỏi cô: “Cậu cũng gọi người khác như thế à?

Cô lại muộn màng nghĩ đến, “Vậy sao cậu còn bế tôi được?! Tôi nặng hơn bảng lớp nhiều.”Thẩm Vân Phi và Giang Tuần đứng cùng một chỗ, ánh nắng chiếu lên hai người họ.

“Cậu đặt tôi xuống trước đi.”Cậu vào phòng giáo viên chưa được một phút đã ra.

Những chiếc đèn đường trong khuôn viên trường lần lượt sáng lên, ánh sáng phản chiếu trong vũng nước trên mặt đất, tạo thành những tia sáng nhiều màu. Giang Tuần đi rất vững, hoàn toàn không giống như những gì cậu đã nói “có vết thương cũ, không thể nâng vật nặng.”Thẩm Vân Phi đúng là mẫu con gái dễ khiến người khác phái thích, rất ngọt ngào và năng động.

Cậu siết chặt tay, trấn an Triệu Thương Thương sắp nhảy khỏi lòng cậu, “Cậu không nặng.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang