Cô Gái Bắt Gió

Lượt đọc: 1563 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 57
chương 57

Cô ấy kéo thanh tiến trình video xem lại lần nữa: “Honey, đoạn này, cậu đang trốn trong lòng Giang Tuần à?

Học viện Mỹ thuật luôn mở cửa, khuôn viên trường và đường phố bên ngoài không có ranh giới rõ ràng, Giang Tuần tìm một chỗ đỗ xe bên lề đường rồi đỗ xe.”Cậu đi thì tôi đi.

Hai người xuống xe đi vào trong, Triệu Thương Thương không phân biệt được phương hướng, chỉ có thể đi theo Giang Tuần.Một câu cô chỉ thuận miệng nói nhưng cậu lại nhớ kỹ.

Giang Tuần dường như đã có điểm đến trong đầu, đi qua ngã ba đường cũng không chần chừ, Triệu Thương Thương hỏi cậu: “Trước kia cậu từng tới rồi sao?””

“Từng đến đây với ông ngoại, có điều đã lâu lắm rồi.” Giang Tuần nói.”

Hai người đi vào một giảng đường gần đó, rất nhiều cửa sổ phòng học sáng đèn. Trên tường của sảnh tầng một có rất nhiều ảnh giới thiệu người nổi tiếng, một người trong số có họ Thẩm, tên Thẩm Khác Kinh.Cảnh tượng náo nhiệt như một lễ hội âm nhạc đồng cỏ.

Ông lão trong ảnh có mái tóc hoa râm, đeo một cặp kính gọng kim loại mỏng, khuôn mặt gầy gò, nho nhã, nghiêm chỉnh.”

Dưới tấm ảnh là những dòng chữ thư pháp nhỏ, chứa đầy thông tin tiểu sử, tóm tắt cuộc đời đầy biến cố của ông.”

Triệu Thương Thương tình cờ biết được cái tên Thẩm Khác Kinh này vào mùa hè năm nay, trong căn nhà kiểu phương Tây cũ ở phố Bạch Thủy, có một chiếc bàn cũ có ngăn kéo, dưới ngăn kéo có một bức vẽ một đứa trẻ đang phe phẩy quạt xua muỗi và ruồi.Đừng nghi ngờ, hai người chính là sinh ra để dành cho nhau!

Bên trên cái để lại tên của ông lão.Cậu còn bổ sung: “Ít nhất đáng tin hơn Triệu Dập Thời.

Đứa bé được vẽ trong tranh là Giang Tuần.Triệu Thương Thương không biết làm sao, người ở đầu dây bên kia không muốn cúp máy, cô đành phải dùng tư thế này nghe điện thoại.

“Cậu và ông ngoại có chút giống nhau.” Triệu Thương Thương nhìn kỹ bức ảnh thật lâu rồi nói với Giang Tuần.Tối nay Giang Tuần lái xe của Cổ Khâu Thành, cậu dừng dưới tiểu khu chờ cô.

“Giống chỗ nào?”Trước khi ra ngoài, cô soi gương thử, nhận được tin nhắn của Giang Tuần: “Đến rồi.

Triệu Thương Thương đưa tay che cửa gương mặt dưới của cậu, “Đoạn từ chóp mũi đến mắt.”Triệu Thương Thương hỏi cô ấy, “Sao cậu biết?

Tay cô không hoàn toàn chạm vào mặt cậu nhưng vẫn có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của cậu, khẽ phả vào lòng bàn tay cô.Triệu Thương Thương về nhà nói chuyện này với Triệu Dập Thời, cô đã chuyển lời giúp Thẩm Vân Phi, có đi hay không tùy cậu.

Lúc cô thả tay xuống, không biết vì lí do gì Giang Tuần lại nắm lấy tay cô rồi buông ra.”Vậy thì tốt.

Trên đường về hai người có chút im lặng. Ánh trăng quét qua ngọn cây, len lỏi qua khe hở giữa cành lá bên cạnh có sinh viên của Học viện Mỹ thuật đi ngang qua họ.Triệu Thương Thương: “Được thôi.

Cơn gió mát nhẹ nhàng thổi qua.”

Tối nay Triệu Thương Thương mặc rất dày, đi bộ lâu nên lòng bàn tay cô như đang cầm lò lửa nhỏ.”

Cô dừng lại hỏi Giang Tuần: “Có phải cậu nhớ ông ngoại không?”” Giang Tuần nhìn cô, buồn buồn “Ừ” một tiếng.”

Triệu Thương Thương tìm kiếm đủ cách an ủi trong đầu, sau khi do dự một lúc cuối cùng cô nhỏ giọng nói: “Vậy… cậu có muốn ôm một cái không?””

Vừa dứt lời Giang Tuần đã ôm lấy cô,Thẩm Vân Phi vừa nói vừa mơ mộng: “Tôi thích nhiều anh chàng đẹp trai lắm, nếu Giang Tuần cũng đến với tôi thì tốt rồi.

Cẩn thận từng li từng tí không dám thở mạnh.”Cậu có thể gọi bạn bè đến, tôi đều hoan nghênh.

Hai tay cậu luồn qua cánh tay cô, vòng lấy eo cô, cậu cúi thấp đầu, vùi đầu vào cổ cô một lúc lâu không động đậy.”Thương Thương, mở chỉ đường giúp tôi.

Đến khi điện thoại Triệu Thương Thương đổ chương, Thẩm Vân Phi gọi tới. Không ai có thể thay thế!

Giang Tuần có chút dính người không buông ra.” Triệu Thương Thương ấn ấn xung quanh mắt cá chân, “Hôm nay không còn sưng như hôm qua nữa, cũng bớt đau rồi.

Triệu Thương Thương không biết làm sao, người ở đầu dây bên kia không muốn cúp máy, cô đành phải dùng tư thế này nghe điện thoại.Sự yên tĩnh vốn có của hai người lại được khôi phục.

Giọng nói ngọt ngào của Thẩm Vân Phi truyền đến, cô ấy cảm ơn Triệu Thương Thương trước, nói mình rất thích quà cô tặng.”Chúng ta đi xem thử không?

“Cậu thích là được.” Triệu Thương Thương nói.Giang Tuần vẽ hai đường trên tờ giấy nháp, phát hiện ngòi bút quá mỏng, chỉ có 0,3, cậu đổi một cây khác, bắt đầu nghịch hộp bút của cô như tìm được đồ chơi mới.

“Tối nay cậu chơi vui không?”Hai người xuống xe đi vào trong, Triệu Thương Thương không phân biệt được phương hướng, chỉ có thể đi theo Giang Tuần.

“Vui, cảm ơn đã chiêu đãi.”Triệu Thương Thương rất tán thành, sau khi ngồi xe Triệu Dập Thời lái hôm khai giảng, cô không muốn trải nghiệm lần thứ hai trong năm nay.

“Giang Tuần thì sao?”” Giang Tuần hỏi.

“Cậu ấy cũng rất vui.”Triệu Thương Thương tình cờ biết được cái tên Thẩm Khác Kinh này vào mùa hè năm nay, trong căn nhà kiểu phương Tây cũ ở phố Bạch Thủy, có một chiếc bàn cũ có ngăn kéo, dưới ngăn kéo có một bức vẽ một đứa trẻ đang phe phẩy quạt xua muỗi và ruồi.

“Vậy thì tốt.””

Triệu Thương Thương nghe được tiếng ồn ở đầu bên kia, hỏi: “Cậu đang làm gì thế?”Thành phố Bán Giang quá lớn, vẫn còn rất nhiều nơi trong thành phố Triệu Thương Thương chưa đi.

“Hẹn hò với một anh chàng đẹp trai, cậu có biết tay trống trong ban nhạc của trường cậu không, cậu ấy khá giống Legolas, bây giờ cậu ấy đang ở bên cạnh tôi nè.”Giang Tuần xuống xe, vòng qua bên kia mở cửa cho cô.

Thẩm Vân Phi vừa nói vừa mơ mộng: “Tôi thích nhiều anh chàng đẹp trai lắm, nếu Giang Tuần cũng đến với tôi thì tốt rồi.”Đôi bốt này có tác dụng tăng chiều cao khoảng 3 cm.

Triệu Thương Thương nói không chút lưu tình: “Cậu mơ đi.”Chiều hôm đó nhiệt độ thấp, cô suy nghĩ rồi khoác thêm chiếc áo gile phong cách cổ điển màu nâu bên ngoài áo hoodie.

Cô nói xong câu này, Thẩm Vân Phi ở đầu bên kia cười trước, sau đó Triệu Thương Thương cũng cười.” Triệu Thương Thương hỏi.

Cô cảm giác Giang Tuần chuyển động, cậu đang nhìn cô.” Triệu Thương Thương nói.

Thẩm Vân Phi cúp máy.Triệu Thương Thương nhớ mình từng nói cô không muốn thi bằng lái vì quá mệt mỏi, cô chỉ muốn ngồi ở ghế phụ, chơi điện thoại, nghe đài và ngắm nhìn những bà lão nhảy múa ở quảng trường bên lề đường.

Sự yên tĩnh vốn có của hai người lại được khôi phục.”

Lỗ tai Triệu Thương Thương đã đỏ bừng kể từ lúc Giang Tuần ôm cô vào lòng. Thẩm Vân Phi: “Đến lúc đó cậu giới thiệu tôi liền biết thôi, trai đẹp không chê nhiều.

Cuối cùng Giang Tuần cũng buông cô ra.- Lúc buông ra cậu còn vuốt tóc cô.Ý nghĩ trong đầu kia của Triệu Thương Thương lại xuất hiện vào thời điểm không thích hợp.

Triệu Thương Thương cảm thấy quần áo của mình hình như còn lưu lại một chút mùi hương cậu.Ông lão trong ảnh có mái tóc hoa râm, đeo một cặp kính gọng kim loại mỏng, khuôn mặt gầy gò, nho nhã, nghiêm chỉnh.

Cuối cùng cũng lên xe, Triệu Thương Thương cúi đầu chơi điện thoại suốt đường đi để đánh lạc hướng sự chú ý.”

Cô nhìn thấy bài đăng mới nhất của Thẩm Vân Phi, trong đó có rất nhiều ảnh chụp tiệc sinh nhật, trên mặt mọi người đều tràn ngập nụ cười, cùng nhau trải qua một đêm vui vẻ.Cuối cùng Triệu Dập Thời cũng ngẩng đầu nhìn cô, phản ứng đầu tiên chính là: “Chị lại làm chuyện gì có lỗi với em à?

Ý nghĩ trong đầu kia của Triệu Thương Thương lại xuất hiện vào thời điểm không thích hợp.”Các cậu đang khiêu vũ dưới mưa à?

“Giang Tuần.””* “Ừm?””

“Nếu mùa hè năm ngoái chúng ta không gặp nhau ở Thanh Sơn Phô…””

Nếu thời gian không trùng hợp đến vậy, và người mà cậu gặp trước không phải là tôi, thì mọi chuyện sẽ như thế nào?”Honey, người bạn khác của cậu không tới sao?

Tâm tư của cô gái nhỏ đôi khi dễ rơi vào ngõ cụt, nhưng Giang Tuần không chê cười giả thiết không thực tế của cô. Cậu thuận theo lời cô mà tiếp tục suy đoán: “Nếu chúng ta không gặp nhau ở Thanh Sơn Phố thì…”

Suy nghĩ vài giây, “Vậy chúng ta cũng sẽ gặp nhau ở nơi khác.”Trong xe yên tĩnh một lúc.

“Có thể là vào tối nay.”Cô xem đoạn video này rồi nói: “Cậu ra giá đi. Lời tác giả:”

Đừng nghi ngờ, hai người chính là sinh ra để dành cho nhau! Không ai có thể thay thế!


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang