”Đổi bằng hai điếu Hoàng Hạc Lâu Đại Kim Chuyên* đó.
Triệu Thương Thương nhìn thùng hoa hồng lộng lẫy, gọi cho Giang Tuần: “Bạn trai ăn cơm chưa?””
“Vừa ăn xong.” Giọng Giang Tuần mang theo ý cười.Thành Đóa ngồi phía sau chờ hai người, lại cảm thấy mặt đỏ tim run.
“Hỏi anh chuyện này, em có thể chia hoa hồng cho bạn cùng phòng không, để trang trí phòng ngủ quay vlog luôn, không lãng phí.””Làm gì có ai nói thế.
“Hoa của em, em muốn làm gì cũng được.”” Cậu nói.
Khóe miệng Triệu Thương Thương không nhịn được giương lên, “Ồ.”Triệu Thương Thương không thể che giấu nụ cười được nữa: “Tôi có bạn trai rồi.
Triệu Thương Thương gọi điện thoại, mấy người Thành Đóa đều vểnh tai nghe, mặc dù không mở loa ngoài, không nghe được gì cả.” Triệu Thương Thương kiên quyết thanh minh cho bản thân.
Sau chuyện đánh nhau hôm qua, Hồ Dục Uyển sợ bóng sợ gió, theo bản năng cảnh giác với tất cả những người khác giới. Anh trai hàng xóm luôn dịu dàng nhiều năm qua đột nhiên bộc lộ bản chất thật sự, như biến thành một người khác, khiến cô ấy vẫn còn sợ hãi.” Lý Ôn nghĩ đến cô gái búi tóc mà anh ta gặp ở Beer Bar.
Cô ấy có chút không yên tâm về Giang Tuần, bạn trai của Triệu Thương Thương, nhưng nhiều hơn chính là tò mò.”
Thành Đóa cố ý lớn giọng hỏi thẳng: “Thương Thương, lúc nào bạn trai cậu mời bọn tôi ăn cơm đây?”Tự chui đầu vào lưới, ngón tay mềm mại bị bắt lại.
Giang Tuần ở bên kia nghe thấy, bàn bạc với Triệu Thương Thương: “Anh nhớ trưa ngày mốt bọn em không có lớp, vậy chọn ngày đó được không?””Thật hả?
Thành Đóa không ngờ lại nhanh thế.Cô nhìn thấy lịch sử trò chuyện hôm qua, ánh mắt dừng trên hai chữ “Bạn gái”, đột nhiên đánh chữ gửi đi:
Chạng vạng tối thứ tư, Giang Tuần đến đón các cô tới Cúc Phượng Lâu.Lý Ôn đi theo, đó là nhà hàng kiểu Trung Quốc mà anh ta đề cử.
Lý Ôn đi theo, đó là nhà hàng kiểu Trung Quốc mà anh ta đề cử. Cách đại học Trung y khoảng mười phút lái xe, không quá xa. Khu vực xung quanh có đầy đủ tiện ích, nếu mấy cô gái muốn đi dạo phố hay xem phim, ngay bên cạnh chính là một trung tâm mua sắm lớn.”
Triệu Thương Thương định đến cửa hàng trang sức ở cổng trường mua dây thun, mấy người trong phòng ngủ của cô đã ra ngoài từ sớm.”Ừm.
Bên ngoài có một chiếc xe ba bánh bán bưởi, loa phát ra tiếng rao hàng đầy ma mị. Bốn người cùng nhau mua một quả bưởi, chia nhau mỗi người mấy múi.”Hỏi anh chuyện này, em có thể chia hoa hồng cho bạn cùng phòng không, để trang trí phòng ngủ quay vlog luôn, không lãng phí.
Triệu Thương Thương còn chưa ăn bưởi xong thì Giang Tuần và Lý Ôn đã tới.”
Trước đó mấy người Thành Đóa đã từng thảo luận, trên diễn đàn của Học viện Mỹ thuật vẫn còn ảnh chiếc Maybach màu xám của Giang Tuần, cùng với chiếc siêu xe mui trần màu xanh huỳnh quang nổi bật của Lý Ôn, bạn cùng phòng của anh.”
Thảo luận thì thảo luận, nhưng khi người thật xuất hiện trước mặt vẫn không khỏi căng thẳng.”Giang Tuần, anh cũng chưa theo đuổi em.
Triệu Thương Thương giới thiệu bạn cùng phòng với Giang Tuần, có dân chơi Lý Ôn ở đây, bầu không khí chắc chắn sẽ không tẻ nhạt, cũng không đến mức ngượng ngùng như tưởng tượng.”
Lý Ôn chở Hồ Dục Uyển và Vương Hiểu Cách, Thành Đóa đi cùng Triệu Thương Thương, đi chung xe của Giang Tuần.”
Triệu Thương Thương vẫn còn ngậm bưởi, ngón tay dính nước, Giang Tuần cúi người lấy khăn giấy ướt trong xe ra, nắm lấy tay cô, cụp mắt chậm rãi lau tay cho cô.”Anh nói dối.
Triệu Thương Thương kéo tay lại nhưng không thành công nên đành để yên, mặc anh.”
Cô cười hì hì hỏi: “Anh có muốn ăn bưởi không? Em đi mua cho anh.””
Giang Tuần cười, “Đi ăn trước đã.”Anh vẫn như thường lệ, tráng bát đũa cho cô, gắp thức ăn cho cô, mọi thứ diễn ra tự nhiên, vẫn giống với cách hai người đối xử với nhau trước kia.
Thành Đóa ngồi phía sau chờ hai người, lại cảm thấy mặt đỏ tim run.” Xe chạy về phía Cúc Phượng Lâu.”
Phòng riêng theo phong cách cổ xưa đã được đặt trước, đợi mọi người đến đông đủ, Lý Ôn đưa menu cho các cô gái ngồi đối diện. Lần này anh ta đến tham gia náo nhiệt, đơn thuần là muốn làm quen Triệu Thương Thương.Tính cách của Hồ Dục Uyển tương đối yên tĩnh, thỉnh thoảng mới nói vài câu.
Trong lúc chờ đồ ăn được dọn ra, Lý Ôn, Thành Đóa và Vương Hiểu Cách gần như đã sắp thân, nói từ tin đồn thú vị của Học viện Mỹ thuật đến cuộc bầu chọn hoa khôi của Đại học Y học cổ truyền. Tính cách của Hồ Dục Uyển tương đối yên tĩnh, thỉnh thoảng mới nói vài câu.Lý Ôn đeo tai nghe Bluetooth đang ngồi xổm dựa vào tường tán tỉnh ai đó trên điện thoại, liếc thấy Giang Tuần đang lên lầu, cuối cùng cũng về.
So với Giang Tuần, Lý Ôn càng giống người tổ chức bữa tiệc này hơn.”
Giang Tuần ngồi bên cạnh Triệu Thương Thương, anh không nói nhiều, dáng vẻ thong dong như một người lắng nghe. Anh vẫn như thường lệ, tráng bát đũa cho cô, gắp thức ăn cho cô, mọi thứ diễn ra tự nhiên, vẫn giống với cách hai người đối xử với nhau trước kia.”
Cơm nước xong xuôi, mấy người từ phòng riêng đi xuống lầu. Quản lý nhà hàng niềm nở bước tới, nụ cười rạng rỡ trên mặt, thông báo rằng sắp đến kỷ niệm mười năm thành lập nhà hàng. Vào những ngày có số lẻ, nhà hàng sẽ tặng quà lưu niệm cho khách.Học xong tiết của hôm nay, mọi người cùng tới nhà ăn ăn cơm.
Mấy người Triệu Thương Thương mỗi người nhận được một hộp nước hoa làm quà, tên là “Giải Sương Vũ”, trùng với tên phòng riêng mà họ vừa dùng bữa.”… Thành Đóa là người thích nước hoa, sau khi về phòng ngủ, vừa về ký túc xá liền háo hức thử mùi. Cô ấy ngửi một hơi, phát hiện hương thơm khá độc đáo và sang trọng. “Hương đầu là rêu sồi, diên vĩ…” Cô ấy nghiên cứu bảng thành phần.
Trong lòng bàn tay của Triệu Thương Thương, những tia lửa nhỏ bùng lên tỏa ra hơi ấm.
Vương Hiểu Cách cảm thấy tối nay bọn họ khá may mắn, vừa mân mê hộp quà vừa tự hỏi tự trả lời: “Cái này gọi là gì nhỉ? À, những niềm vui nhỏ bé trong cuộc sống.”Giang Tuần tắm xong, ra ngoài cầm điện thoại lên thì thấy Triệu Thương Thương trả lời tin nhắn của anh: “Ngủ ngon.
“Chỉ có cậu ngốc.” Thành Đóa nói, “Cậu thật sự nghĩ đây là quà kỷ niệm của nhà hàng à?””Em còn tưởng anh xem em là đồng hồ báo thức, sáng tám giờ, tối mười giờ, chào buổi sáng, chúc ngủ ngon.
“Chẳng lẽ không phải?”” Lý Ôn khịt mũi đắc ý, “Đều là đạo lí đối nhân xử thế có biết không hả.
“Là bạn trai của Thương Thương sắp xếp đó.” Hồ Dục Uyển nhìn Vương Hiểu Cách thở dài, trong phòng chỉ có cậu ngốc thôi.- “Thật hả?” Vương Hiểu Cách còn đang nghi ngờ, “Vậy bạn trai Thương Thương cũng quá tốt rồi.””
Thành Đóa suy nghĩ rồi nói: “Có lẽ vì quá quan tâm nên mới suy nghĩ chu toàn, suy nghĩ cho cậu ấy và cả bạn cùng phòng của cậu ấy là chúng ta.”Thời gian như ngưng đọng, gió lặng, cây đứng yên.
–Anh nghe xong thì cười một tiếng, tiếng cười có chút trêu người.
Triệu Thương Thương vẫn chưa về phòng ngủ, đi dạo trong sân trường với Giang Tuần.”
Chưa tới tám giờ tối, cô không muốn để anh về chút nào.”Là anh muốn dẫn em đến rừng cây nhỏ.
Không còn nhớ ai là người nắm tay trước, sau khi mau bàn tay chạm vào nhau thì không buông ra nữa. Giang Tuần cảm thấy như mình đang nắm một đám mây mềm mại trong lòng bàn tay, anh không dám dùng sức, lại không thể nắm quá lỏng, sợ cô chạy mất.Giang Tuần hỏi: “Bài gì?
“Chúng ta định đi tới đâu đây?” Triệu Thương Thương hỏi.”Hoa của em, em muốn làm gì cũng được.
“Không biết.” Giang Tuần nói, “Không phải em đang dẫn anh đi à.”Giang Tuần trả lời: “Sắp đến rồi.
Bất tri bất giác hai người đã đến sân tennis. Phía sau sân bóng là một rừng thông tươi tốt, lá thông phủ kín lối đi. Hai ngọn đèn đường treo giữa không trung, che khuất ánh sáng bên ngoài, chỉ để lại một vầng sáng mờ ảo.”Ý anh là ngày nào cũng đến chỗ em điểm danh đó hả.
Giang Tuần “à” một tiếng như bỗng nhiên hiểu ra, “Hóa ra muốn dẫn anh đến rừng cây nhỏ.””
“Anh nói bậy!” Triệu Thương Thương bị anh vu oan, không thể giải thích rõ được, đâm đầu vào ngực anh.Cửa chính ở tầng dưới đã đóng, đèn trong cửa sổ phòng quản lý ký túc xá ở tầng một đều tắt hết, chỉ còn lại hai chiếc đèn lồng năm mới phai màu dưới mái hiên đung đưa trong gió.
Giang Tuần thuận thế ôm lấy cô, giữ chặt vai cô.Triệu Thương Thương mở khung chat với Giang Tuần: “Anh về phòng chưa?
“Em không cố ý dẫn anh đến rừng cây nhỏ đâu nhé.” Triệu Thương Thương kiên quyết thanh minh cho bản thân.Giang Tuần không ôm được cũng không hôn được, nhưng lúc cô rút tay lại anh đã hôn lên mu bàn tay cô.
“Ừm.” Giang Tuần cười nói, “Là anh dẫn em đi, em quên rồi hả, anh quen mỗi ngóc ngách trong trường em.”Triệu Thương Thương còn chưa ăn bưởi xong thì Giang Tuần và Lý Ôn đã tới.
“Là anh muốn dẫn em đến rừng cây nhỏ.””
“Anh đúng là bánh trôi nhân mè đen.” Triệu Thương Thương nói.Giang Tuần không đi, “Em còn chưa cho anh biết đáp án, anh về sẽ mất ngủ.
“Ừm.” Giang Tuần nhận hết.Quản lý nhà hàng niềm nở bước tới, nụ cười rạng rỡ trên mặt, thông báo rằng sắp đến kỷ niệm mười năm thành lập nhà hàng.
Anh cúi đầu, hương bạc hà áp đến, in lên môi Triệu Thương Thương, lời nói trở nên mơ hồ: “Cho nên em có muốn nếm thử bánh trôi không?”